Polly po-cket
Cưng Chiều Vợ Tối Cao: Cục Cưng Của Ác Ma, Em Dám Bỏ Trốn

Cưng Chiều Vợ Tối Cao: Cục Cưng Của Ác Ma, Em Dám Bỏ Trốn

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327170

Bình chọn: 7.00/10/717 lượt.

đang đứng thẳng trước ngực.

Cánh tay có lực của hắn cố định thật chặt cô trong ngực, để cho cô nhúc nhích cũng không thể nào nhúc nhích được, cô có thể cảm nhận được trong cơ thể hắn đang có ngọn lửa điên cuồng thiêu đốt, xuyên thấu qua da thịt hắn thấm vào trong máu của cô.

Lạc Tich Tuyết kinh hoảng gào thét, thời điểm cô muốn buông xuôi thì Lạc Thiên Uy đột nhiên dừng lại mọi động tác.

Ánh mắt hắn nhìn cô chằm chằm, ngây ngốc nhìn trước ngực của cô, Lạc Tích Tuyết theo ánh mắt hắn nhìn sang, chỉ thấy nửa ngực của cô đã bị lộ ra, trên đó còn in hằn vài dấu hôn, đó là dấu hôn mà Tiếu Vũ Trạch đã để lại trên người cô trước đó.

Nhất thời không khí như cứng lại, hai người đều trầm mặc không nói gì.

Lạc Tích tuyết nhìn thấy ánh mắt bi thương của hắn biết hắn nhất định hiểu lầm cái gì chỉ là cô không muốn giải thích mà thôi.

Sớm muộn gì cô cũng sẽ gả cho anh Vũ Trạch cô không bao giờ thuộc về hắn nên cứ để cho hắn hiểu lầm và tự từ bỏ hy vọng vậy.

“Em cứ như vậy không kịp chờ đợi mà đem mình giao cho hắn như vậy sao? Người đàn ông kia đến tột cùng có cái gì tốt?” Hắn nhìn cô chằm chằm, ánh mắt mất mác hiện lên tầng băng mỏng.

Hắn thật sự không hiểu so với Tiếu Vũ Trạch hắn có cái gì không bằng, tại sao cô lại cố chấp như thế, tình nguyện yêu hắn thậm chí bỏ học để gặp hắn mà ngay cả một nụ hôn cô cũng không them bố thí cho hắn.

Cô quay mặt sang chỗ khác không muốn nhìn thấy biểu hiện mất mác của hắn.

Cô tự nhủ với long là bọn họ mãi mãi là chị em nên vĩnh viễn không thể nào ở bên nhau được.

“Tại sao? Em nói đi, tại sao?” lạc Thiên uy liều mạng lắc lắc lấy bả vai của cô, vẻ mặt càng them điên cuồng:”Em không ngại hôn hắn, cùng hắn quan hệ tại sao ngay cả một cái ôm cũng không thể cho tôi? Chỉ cần lưu lại cho tôi một chút kỷ niệm tốt đẹp cũng không được hay sao?”

Hắn không ngại lần đầu tiên của cô là dành cho ai càng không ngại cô cùng Tiếu Vũ Trạch có cái gì, hắn chỉ muốn một lần chân chinh khiến cô thuộc về hắn, cả đời hắn cũng sẽ an long.

Ít nhất cô cũng từng thuộc về hắn, người con gái mà hắn yêu nhất đời này có một lần thuộc về hắn như vậy đối với hắn cũng đủ lắm rồi.

Mặc dù muốn hắn nửa đời sau cô độc hắn cũng cam long.

“Thiên Uy, em còn nhỏ chuyện nam nữ em còn chưa hiểu được đâu!” cô bất đắc dĩ nói, cô không biết giải thích với hắn về mối quan hệ này như thế nào để hắn hiểu.

“Tôi hiểu!” Lạc Thiên Uy bắt được cánh tau của cô, kéo cô đến trước mặt hắn:”Lạc Tích Tuyết,em nhớ cho tôi, tôi có thể cho em thời gian để tiếp nhận tình cảm của tôi bao lâu tôi cùng chờ nhưng tuyệt đối tôi không cho phép em cùng với bất cứ người đàn ông nào ở chung một chỗ, em tốt nhất nên sớm quên hắn bởi vì em chỉ có thẻ là của tôi”. “Bởi vì em là của tôi!” lạc Tích tuyết khó có thể tin nhìn ánh mắt cố chấp của em trai bây giờ, hắn lại một lần nữa ở bên tai cô hạ xuống một câu thần chú đáng sợ.

“Reng…”

Chuông vào học vang lên, cả bãi tập thể dục lớn như thế chỉ còn lại một mình Lạc Tích Tuyết.

Cô ngồi ở một gốc cây, dựa lung vào đó, than thể tìm được nơi để dựa vào nhưng long của cô mơ hồ không có điểm tựa.

Đây là ngày thứ 3 cô cúp học rồi, ngồi trong lớp nghe giáo sư thao thao bất tuyệt giảng bài không biết tại sao côc chỉ cảm thấy vô cùng chán ghét.

Kể từ đêm Lạc Thiên Uy hạ xuống tai cô lời nguyền rủa đáng sợ đó thì hắn đối với cô tựa hồ giám sát chặt chẽ hợn trước.

Mỗi ngày học xong lại cùng hắn ăn cơm, ngay cả khi cô muốn cùng bạn bè dạo phố hắn cũng sẽ theo sau.

Các bạn học đều ngưỡng mộ cô có một người em trai thật tốt nhưng chỉ có cô mới biết người em trai này trong nội tâm có bao nhiêu tà ác.

Cô là chị ruột của hấn mà hắn lại muốn cô.

Lạc Tích Tuyết cảm thấy mình càng ngày càng hư, trên căn bản cô không còn sức lực dành cho việc học cả ngày tâm tìn không yên.

Cô đi tới trước bảng thong báo của trường học thì thấy có công bố tin tức khai trừ sinh viên.

Cầm Tư Liên?

Sao cô ấy lại bị khai trừ? Thấy tên quen thuộc xuất hiện trong bảng thông báo, cô không nhịn được trong bụng chấn động không thôi.

Cô biết cô gái này.

“Sao Cầm Tư Liên lại bị buộc thôi học?” Trở lại phòng học Lạc Tích Tuyết không nhịn được hỏi bạn tốt Trần Tiểu Mạt.

Trần Tiểu Mạt bỉu môi nói:”Cô ta co thai nên chủ động nộp đơn xin nghỉ học”.

“Cô ấy có thai sao?” Lạc Tích Tuyết trợn to mắt, cô ấy không giống như một người con gái tùy tiện như thế.

“Có cái gì kỳ quái đâu, mình nghe nói cô ta được một người trẻ tuổi giàu có để mắt tới nên chuẩn bị làm thiếu phu nhân rồi”. Trần Tiểu Mạt nhàn nhạt nói, giống như chuyện đó là vô cùng bình thường, hiện tại chuyện này không có gì là hiếm nhưng cô vẫn cảm thấy có chut tức giận.

Lạc Tích Tuyết nghe vậy ánh mắt có chút phức tạp, cô nhớ lạc Thiên Uy cũng từng nói với cô nếu cô không tốt nghiệp được thì hắn ta sẽ nuôi cô nếu như vậy không phải cô giống Cầm Tú Liên sao?

Cô liều mang lắc đầu, cô đang suy nghĩ lung tung cái gì vậy!

“Tích Tuyết, luận văn của cậu khi nào thì xong?” Trân Tiều Mạt đột nhiên lơ đãng hỏi.

“Luận văn? Luận văn nào?” co lấy lại tinh thần kinh ngạc gãi gãi đầu.

Trần