ếc rằng giọng nói của cô khản đặc, khói nồng xộc vào cổ
họng, cô che mũi chạy vào phòng khách.
Thẩm Quan đưa bà Diêu và Diêu Yên Cẩn đến gốc cây cách xa căn nhà
đang cháy lớn, anh ta thở hổn hển, quay ra sau đã không còn thấy Diêu
Ngạn đâu nữa.
Bên này, Diêu Ngạn mới bước được hai bước đã bị hơi nóng đẩy lui. Cô
dán người vào bức tường ngoài phòng ngủ nheo mắt quan sát xung quanh.
Lửa ở nhà bếp bén sang cửa ra vào, phòng của cô nằm ở trong cùng nên
chưa bị gì nhưng lửa lớn đã nuốt gọn mấy căn phòng khác, tường nhà xung
quanh nóng hôi rực.
Lửa bén tới bên này, Diêu Ngạn vô thức đưa tay che chắn, lùi về sau
vài bước. Cô nghe loáng thoáng tiếng hô hoán của Thẩm Quan, cô tiến lên
một bước nhìn thấy bóng người nằm ở góc tường trong vầng sáng đỏ rực.
Diêu Ngạn cắn răng, nín thở xông đến bên đó, hơi nóng phừng phừng,
suýt nhấn chìm cô. Ngọn lửa lan dần đến phòng cô, Diêu Ngạn ôm hai chân
người đó lôi tới phòng ngủ.
Hứa Châu Vi nằm trên mặt đất, lờ mờ hồi phục chút ý thức, trong ánh
lửa cháy hừng hực anh ta mơ hồ nhìn thấy Diêu Ngạn, anh ta thở phào,
nhắm nghiền hai mắt.
Lần thứ hai quay lại đầu ngõ đã thấy xe chữa cháy đèn sáng lập lòe
đậu ở đó, xung quanh đông nghịt người, có người giơ tay chỉ trỏ, có
người khóc lóc la to. Ông cụ nhìn thấy Diêu Ngạn đỡ Diêu Yên Cẩn xuất
hiện, ông vội chạy tới giúp cô.
Tài xế cũng tiến lên giúp đỡ, Thẩm Quan đẩy Hứa Châu Vi về phía ông
ta. Không biết hàng xóm đã gọi xe cấp cứu hay chưa, mấy người Diêu Ngạn
chen chúc trên xe ô tô của Thẩm Quan, bất chấp trận lửa càng lúc càng
nghiêm trọng phía sau, chạy một mạch đến bệnh viện Trung Tuyển.
Ông Diêu chạy tới bệnh viện, ông thất tha thất thểu vịn tường. Bên cạnh ông là một tài xế khác, vừa dìu ông vừa trấn an.
Rốt cục ông cũng tìm thấy Diêu Ngạn, bác sĩ đứng cạnh cô nói: “Không
sao, theo dõi vài ngày là được, hít khói quá nhiều, trên người không bị
bỏng. Nhưng cánh tay và chân của người đàn ông kia thì bị bỏng, cần nằm
viện”.
Ông Diêu nhẹ nhõm như vừa được hồi sinh.
Diêu Ngạn nói ông Diêu canh chừng phòng bệnh, cũng không kịp tìm Thẩm Quan nói tiếng cảm ơn, cô vội vàng đi tìm bác sĩ hỏi thăm tình trạng
vết thương của Hứa Châu Vi. Trong lúc này, hàng xóm gọi tới thông báo
tình hình hỏa hoạn. Ngọn lửa được dập tắt, căn nhà họ Diêu cháy rụi,
không tìm được đồ đạc nào còn nguyên vẹn, nhà hàng xóm xung quanh cũng
bị cháy hơn phân nửa. Tuy rằng hơi ga còn ít nhưng sức nổ không nhỏ, căn nhà cũ kỹ vài chục năm không thể chịu nổi.
Diêu Ngạn cắn răng không cho nước mắt rơi xuống, cất giọng khàn khàn
cảm ơn. Ông cụ đứng cùng Thẩm Quan, thấy Diêu Ngạn tất bật tới lui, ông
nói với Thẩm Quan: “Tội nghiệp họ quá!” Căn nhà của ông cụ đối diện dãy
nhà Diêu Ngạn, không gặp tai họa nhưng nhìn hàng xóm mấy chục năm trời
gặp đại nạn này, ông chạnh lòng, luyên thuyên kể về nhà họ Diêu.
Phía bên kia, bác sĩ hỏi Diêu Ngạn: “Cô là người nhà của bệnh nhân?”!
Diêu Ngạn lắc đầu: “Không phải.” Cô chạy đến chỗ xe ô tô đậu ở cổng
bệnh viện, lấy túi xách mà tài xế cất vào giúp cô, rút điện thoại di
động gọi cho Tưởng Nã.
Điện thoại đổ chuông rất lâu mới có người nghe máy, Diêu Ngạn gọi:
“Tưởng Nã, Hứa…”. Cô vẫn chưa nói hết câu, một giọng nữ bên phía anh bất ngờ lọt vào tai cô: “Anh Nã, em thật sự thích anh. Em cam tâm tình
nguyện. Em không ngại lén lút!”.
Diêu Ngạn ngây ra. Tưởng Nã nói với cô: “Lát nữa, anh gọi lại cho
em.” Đầu dây bên kia đã ngắt kết nối, lập tức tiếng tút tút tút không
ngừng vang lên.
Diêu Ngạn ngơ ngác đứng thừ ra. Cổng bệnh viện vào rạng sáng vắng
hoe, đằng trước là khu khám chữa bệnh, phía sau là khu bệnh nhân nội
trú, hồ nước phẳng lặng ở chính giữa, cây cối hoa cỏ im lìm.
Ánh đèn sáng choang trải dài tới ngoài bậc thang. Diêu Ngạn đứng ở
nơi nửa sáng nửa tối, cô như nhớ đến hình ảnh Tưởng Nã ức hiếp cô tại
bệnh viện, cô nắm chặt điện thoại di động, không hiểu tại sao trái tim
cô đau nhói.
Bỗng nhiên có hai người chạy rầm rầm trên lối đi khu khám chữa bệnh.
Cô họ nhìn thấy Diêu Ngạn từ xa, bà gọi oang oang: “Diêu Diêu!”.
Diêu Ngạn bừng tỉnh, cô đi đến gần bà.
Cô họ lo cháy ruột cháy gan: “Gia đình con không sao chứ? Có bị thương không?”.
Họ vừa nói chuyện vừa đi vào khu bệnh nhân nội trú. Diêu Ngạn vờ như
bình thản nói: “Không sao ạ. Mẹ với chị con hít nhiều khói nên bác sĩ
nói phải nằm viện theo dõi, nếu không có gì bất thường thì có thể về”.
Cô họ thở phào. Bà cảm thấy may mắn vì lúc đó Diêu Ngạn và ông Diêu không ở nhà.
Ông Diêu ngồi bên giường bệnh gặp họ đi vào, vội đứng dậy bắt chuyện. Cô họ xua tay: “Anh ngồi xuống, ngồi xuống”. Cô họ tới hỏi thăm bà
Diêu.
Bà Diêu đã tỉnh lại, cổ họng bà khô khốc, bà buồn rười rượi nói:
“Không sao mà. Tại sợ quá tìm không được cửa nhà, cũng may có người tốt
cứu chị và Yên Yên”.
Khi vụ cháy xảy ra, bà đang ngủ rất say, bà không hề hay biết, bà chỉ cảm thấy hơi nóng hầm hập mà thôi. Nhưng vì bên ngoài cửa sổ phòng ngủ
của bà là góc chết, quanh năm suốt tháng đều kín bưng, không có lấy một
chút gió mát nào, vì vậy bà không hề c