Cuộc Chiến Chinh Đoạt

Cuộc Chiến Chinh Đoạt

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327414

Bình chọn: 7.5.00/10/741 lượt.

tắm. Giám

đốc nghe điện thoại rồi gọi Diêu Ngạn: “Tiểu Diêu, cô đến sân bay một

chuyến đi”.

Diêu Ngạn lau trán lấm tấm mồ hôi, cô hỏi: “Sao ạ?”.

Giám đốc sờ túi quần, rút chìa khóa ra nói: “Chìa khóa xe thuê ở

khách sạn. Cô chạy đến sân bay đón Thẩm tổng. Ở đây ngoại trừ tôi, chỉ

còn mình cô có bằng lái!”.

Diêu Ngạn nhận chìa khóa, lấy xe ô tô chạy ra sân bay. Cô không biết

đường, xe của khách sạn lại không có bộ định vị, cô hỏi hết người này

đến người kia mới đến được sân bay. Khi cô tới nơi thì máy bay từ Nam

Giang đến Quảng Châu đã hạ cánh.

Diêu Ngạn định gọi điện cho Thẩm Quan thì anh ta đã gọi tới: “Em tới chưa? Tôi đang ăn trưa”.

Diêu Ngạn trả lời anh ta. Thẩm Quan nói tên nhà hàng, nói Diêu Ngạn chạy xe qua.

Diêu Ngạn sống đến từng tuổi này, đây là lần đầu tiên đi máy bay, bởi vậy sân bay đối với cô xa lạ cực kỳ. Cô tìm hồi lâu mới thấy nhà hàng

tây mà Thẩm Quan nói.

Thẩm Quan từ xa đã trông thấy cô bước vào, tóc cô búi cao gọn gàng,

vài sợi khẽ rủ xuống, cô mặc áo tay ngắn và quần bò đơn giản, nhìn rất

gọn gàng năng động, dạt dào sức sống. Mỗi một bước đi của cô đều chìm

trong vầng dương rạng rỡ.

Thẩm Quan mỉm cười, anh ta hỏi cô: “Em ăn trưa chưa?”.

Diêu Ngạn gật đầu nhưng thực tế bụng cô còn chưa có lấy nổi một hạt

gạo. Thẩm Quan gọi bồi bàn, anh ta nói: “Vậy ăn thêm với tôi. Tôi không

thích đồ ăn trên máy bay, chưa có gì vào bụng cả”.

Diêu Ngạn đành ngồi xuống, đợi đồ ăn được đưa lên. Cô cầm dao dĩa ăn

vài miếng đối phó. Ngày trước được học bổng, bạn bè dẫn cô đi ăn món tây cho biết, tuy không ngon nhưng cũng có mùi vị đặc biệt. Bây giờ ngồi

đối diện Thẩm Quan nói chuyện một cách khách sáo, đãi bồi, cô lại cảm

thấy thứ đồ ăn xa xỉ này thật nhạt nhẽo.

‘’Tôi để họ buổi chiều mới đến đây. Tôi tới sớm, tranh thủ nghỉ ngơi coi như nghỉ phép. Bên em thì sao?”

Diêu Ngạn trả lời chiếu lệ: “Gian hàng trưng bày bài trí gần xong

rồi, còn thiếu bước cuối nữa thôi. Gian hàng bên anh nằm ngay cạnh chúng tôi, hình như lớn hơn một chút”.

Hai người vừa ăn vừa trò chuyện với nhau. Sau khi ăn xong, Diêu Ngạn đưa anh ta về khách sạn.

Giám đốc đã đặt phòng trước cho Thẩm Quan, anh ta chỉ cần trực tiếp

đến ở. Phòng khách sạn cao cấp gồm một phòng ngủ và một phòng khách, cửa ra vào đối diện với ban công, ánh sáng nóng rực chiếu thẳng vào trong.

Thẩm Quan mở điều hòa, kêu Diêu Ngạn ngồi đợi. Anh ta đến quầy bar lấy

một lon nước cho Diêu Ngạn: “Em xem ti-vi đi, tôi đi thu xếp ít đồ, rồi

đến trung tâm triển lãm và hội nghị”.

Diêu Ngạn nhận lấy, cô nói: “Thẩm tổng, để tôi xuống đại sảnh chờ anh”.

Thẩm Quan bước vào phòng ngủ: “Em xem ti-vi đi, tôi làm nhanh lắm”.

Diêu Ngạn nhìn Thẩm Quan biến mất sau cánh cửa phòng ngủ, cô nghịch lon nước lạnh trên tay, cau mày dời mắt sang ti-vi.

Chương trình ti-vi chẳng có gì thú vị, Diêu Ngạn xem một lát rồi lại

hướng mắt sang phía phòng ngủ, không biết Thẩm Quan làm gì bên trong,

ánh nắng hắt lên gương mặt nghiêng của cô, trong lòng cô hơi sốt ruột.

Cô lấy di động vào hòm thư, thấy không có thư mới, cô khẽ thở dài.

Trong lúc thất thần, điện thoại di động của cô bỗng đổ chuông. Diêu

Ngạn nhìn màn hình, vội vàng nhận cuộc gọi. Trong điện thoại Tưởng Nã

hỏi cô: “Em bận à?”.

Diêu Ngạn che điện thoại nói nhỏ: “Không có. Sở cảnh sát có tin mới chưa anh?”.

Nghe bên cô có tiếng ti-vi, anh cười cười: “Xem ra em đang rất rảnh

rang nhỉ, có cả thời gian xem ti-vi cơ mà. Cảnh sát vừa tới tìm nhà em.

Dượng với bố em đi chạy xe rồi, chỉ có mẹ và cô em đến thôi”.

Giọng nói chất chứa lo lắng của Diêu Ngạn cất lên: “Vậy tại sao mẹ với cô còn chưa gọi điện cho em?”.

Tưởng Nã phì cười: “Em gấp gáp làm gì, vừa mới đến thôi, em đừng lo lắng, có anh trông chừng bên ngoài rồi”.

Thẩm Quan cầm một tập tài liệu ra khỏi phòng ngủ, anh ta nói: “Chúng

ta đi thôi.” Ngước đầu lên thấy Diêu Ngạn đang nói chuyện điện thoại,

anh ta dừng chân, đứng một bên chờ cô.

Tưởng Nã rất thính tai. Nghe bên cạnh Diêu Ngạn có người, mà còn là một người đàn ông, anh lập tức hỏi: “Em ở khách sạn?”.

Diêu Ngạn “ừm” một tiếng. Đứng dậy nhìn Thẩm Quan, cô nói nhỏ với

Tưởng Nã: “Tối về nói chuyện sau, giờ em đang bận!”. Nói hết câu, cô vội vã dập máy. Thẩm Quan cười cười, không nói không rằng, giơ tập tài liệu chỉ ra ngoài cửa. Hai người cùng rời khách sạn đến trung tâm triển lãm

và hội nghị.

Tiếng tút tút ngắt máy ở đầu bên kia dội lại khiến câu “bận việc gì”

của Tưởng Nã sắp thoát khỏi miệng liền phải nuốt ngược vào trong. Cổ

họng anh nghẹn ứ, lòng đầy tâm sự.

Đàn em mua đồ ăn bước vào xe đưa cho Tưởng Nã, anh ta quay qua hỏi: “Anh Nã, cần vào đó xem không?”.

Tưởng Nã lườm anh ta: “Chú xem trong đó là trung tâm thương mại để thỏa thích đi dạo à?”.

Cục cảnh sát huyện nằm ở thị trấn Sĩ Lâm, xung quanh tập trung nhiều

cơ quan nhà nước, xe cộ đi lại đầy bên ngoài nhưng ít có người đi bộ

lảng vảng gần đó. Tưởng Nã mở túi nilon, lấy bánh mì ra cắn, trông anh

nhàn nhã như đang đi dã ngoại.

Một lúc sau, bà Diêu và cô họ của Diêu Ngạn ra khỏi cục cảnh sát. Anh rút di động ra g


XtGem Forum catalog