gờ tường rầm rầm. Tiêng động ầm ĩ kia giống hệt nhịp tim của
Diêu Ngạn lúc này.
Diêu Ngạn giả vờ bình thản, nói vào màn hình đen thui trên điện
thoại di động: “Không phải anh nói tầng sáu lô mười hai hay sao? Em tới
rồi. Sao cơ? Không phải lô mười hai?”.
Người trong phòng 601 hỏi chuyện nhưng Diêu Ngạn ngoảnh mặt nghe
điện thoại, anh ta làu bàu: “Mới sáng sớm đã chạy đến trước nhà người ta nghe điện thoại!” Anh ta đẩy cửa, xách áo đi khỏi.
Diêu Ngạn nhân cơ hội lướt mắt vào trong. Phòng khách trống trải có
bốn năm người đi qua đi lại. Người thì ngậm bàn chải đánh răng, người
thì cầm ly sứ. Một người nói vọng vào trong: “Tao đi vứt rác, bọn mày
dọn phòng sạch đi, không chừng Hắc lão đại sẽ lên đấy!” Anh ta đóng
sầm cửa, vừa hát ngâm nga vừa đi xuống dưới.
Dieu Ngạn phân vân vài giây, cũng bước xuống theo anh ta. Đối diện
chỗ rẽ tầng dưới cùng có một thùng rác. Vừa vứt rác xong, xoay người
lại thì điện thoại di động trong túi quần anh ta đổ chuông dồn dập.
Diêu Ngạn quanh quẩn dưới tầng, giả vờ thò đầu ngó dáo dác mấy phòng khác. Thỉnh thoảng cô còn nói: “Em ở trước cửa lô mười hai, anh tới
đón em đi!” Cô một bên nói chuyện, một bên dỏng tai lên nghe cuộc đối
thoại của anh ta.
Anh ta kêu: “Ở đây hết rồi. Đựợc, được. Cái gì? Cảnh sát? Được, em
chia người tản ra ngoài. Không sao, toàn lũ mơ mộng hão huyền. Ngu lắm!” Anh ta vừa nói vừa chạy lên tầng, âm thanh biến mất dần trong hành
lang tối tù mù.
Diêu Ngạn lo ngại nắm chặt di động đã hết pin. Cô cắn răng ngồi xuống chòi nghỉ gần đó. Diêu Ngạn ngẩng đầu nhìn tầng sáu, cầu mong cảnh sát mau đến, cầu mong cuộc gọi vừa rồi không phải chuyện cô nghĩ đến.
Năm phút sau, cầu mong của cô đã sụp đổ hoàn toàn. Hơn mười người từ trên tầng chạy xuống, xếp hàng leo lên chiếc xe van đậu gần đó. Diêu
Ngạn trố mắt nhìn Diêu Yên Cẩn lẽo đẽo theo sau đám đông. Bên cạnh Diêu
Yên Cẩn là người đàn ông trung niên gặp ở phòng khiêu vũ lần trước. Trái tim cô như muốn nhảy khỏi lồng ngực.
Vào lúc này, có người đi tập thể dục buổi sáng trở về, còn có người
xách radio đi ra, xúm xít dòm ngó đám người xếp hàng đợi lên xe van.
Nhìn thấy xung quanh càng lúc càng đông người, Diêu Ngạn đánh bạo gọi
to: “Chị!”.
Diêu Yên Cẩn đang khoác tay người đàn ông trung niên xếp hàng chờ lên xe, nghe có người gọi mình thì ngoái đầu nhìn lại. Cô cất giọng hoảng
hốt: “Diêu Diêu?”.
Người đàn ông trung niên kéo tay Diêu Yên Cẩn, sốt ruột thúc giục: “Mặc kệ nó. Chúng ta mau lên xe!”.
Diêu Ngạn chạy lại chỗ họ. Thấy Diêu Yên Cẩn sắp bước lên xe, cô vội hét lên: “Chị, em họ đâu? Em không thấy em ấy!”.
Diêu Yên Cẩn giật mình, đẩy ông ta ra, nói: “Chị quên mất tự nhiên hôm qua em ấy biến mất, không thấy đâu hết!”.
Diêu Ngạn thuận nước đẩy thuyền, nói: “Cô và dượng lo lắng chết mất. Chị để em ấy ở đâu? Chị mau tìm em ấy về đi!”
Mọi người đứng xung quanh thấy ồn ào, cũng chỉ trỏ xôn xao. Người
đàn ông vứt rác ban nãy tối sầm mặt, quát ầm lên: “Làm gì thế hả? Lên
xe hết cho tôi!” Anh ta lườm Diêu Ngạn: “Em gái xinh đẹp, muốn đi chơi
chung không?”.
Diêu Ngạn phớt lờ anh ta. Cô nói tiếp với Diêu Yên Cẩn: “Chị phải
giúp em tìm ra em ấy trước đã chứ! Em ấy mới mười hai tuổi, rất dễ bị
người xấu cóc!”.
Diêu Yên Cẩn giật mình hoảng hốt. Người đàn ông trung niên túm tay
cô, cô vùng mạnh: “Em đi kiếm em gái trước. Tối nay, em lại đến tìm
anh!”.
Ông ta nổi giận đùng đùng: “Nó nói dối em, nó muốn lừa em về nhà, ngăn cản em làm giàu!”.
Diêu Yên Cẩn chậm phát triển trí tuệ mức độ nhẹ nhưng cô không ngốc
như mọi người tưởng. Thậm chí người lạ nhìn cô cũng sẽ nghĩ cô bình
thường y như bao người. Nghe người đàn ông kia nói vậy, Diêu Yên Cẩn
cũng hơi nghi ngờ nhưng bản thân cô ý thức được em họ đã thật sự mất
tích. Thân là chị hai, tinh thần trách nhiệm khiến cô tạm thời dẹp mộng làm giàu sang một bên. Cô đấy người đàn ông trung niên ra, chạy về với
Diêu Ngạn: “Chị với em đi tìm em ấy!”.
Người cầm đầu bên kia tức tối lườm nguýt hai chị em. Anh ta quát người đàn ông trung niên: “Mẹ kiếp, có lên xe hay không?”.
Ổng ta thở hồng hộc, sợ sệt nói: “Tôi lên, tôi lên!” Ông ta chui tọt vào xe, tám chín người chen chúc ngồi ép lên nhau,
Anh ta liếc Diêu Ngạn, căm giận lái xe rời đi.
Mọi người xung quanh xì xầm bàn tán: “Chắc chắn đám đó bán hàng đa cấp.” Rồi họ tản ra, xung quanh yên ắng trở lại.
Diêu Ngạn nắm chặt tay Diêu Yên Cẩn, trút bỏ nỗi lo canh cánh trong
lòng, cô ứa nước mắt, giọng khàn khàn hỏi chị: “Điện thoại di động của
chị đâu?”.
“Điện thoại di động của chị hết pin.” Diêu Yên Cẩn lôi Diêu Ngạn đến
cổng chung cư: “Chúng ta mau đi tìm em họ. Em đừng nói gì với chị. Tìm
được em ấy, chị phải quay lại chỗ đó. Một thời gian nữa, chị sẽ về
nhà!”.
Diêu Ngạn cười nói: “Được, tìm em họ trước rồi tính tiếp”.
Cô dẫn Diêu Yên Cẩn đến nhà bà lão tốt bụng. Diêu Yên Cẩn cất giọng khó hiểu: “Tại sao tới đây?”.
Diêu Ngạn cười cười không nói. Về đến nhà bà lão, cô nói: “Bà ơi, đây là chị của cháu. Bà cho cháu mượn điện thoại một lát được không ạ?