o, cô nghĩ là cũng
bởi vì cô hứa đến mà không đến, anh ta lại chờ mong cô, hi vọng rồi thất vọng nên mới ra nông nỗi ấy, mà khéo lại cả ngày chưa ăn uống gì. Cô lo là hai hôm cô không đến rồi anh ta lại… Vừa lo vừa áy náy vô cùng, cô
đã định đến chỗ Hạo Du một lần, rồi sẽ nói nhỏ nhẹ hơn những gì cô muốn
nói, giờ cô hết bực tức rồi, những lời nói trong lúc tỉnh táo chắc chắn
dễ nghe hơn, nhưng rồi cô lại không đủ dũng khí để đối mặt với Hạo Du.
Cô có nên đến không, và đến sẽ nói thế nào, liệu có làm anh ta thêm tổn
thương? Tiểu Minh không ngừng tự hỏi, rồi không trả lời được lại thở
dài. Cô nhìn đồng hồ, năm giờ chiều, vẫn còn khá sớm mà trời cũng tối
tối rồi. Đình Phong chưa về, chẳng biết có về không, cô nhớ anh quá, nhớ nụ cười hiền lành, nhớ ánh mắt dịu dàng anh nhìn cô, nhớ những cử chỉ
âu yếm của anh. Hai ngày nay không về, cô không biết anh ở đâu, cũng
không dám gọi hỏi anh, đơn giản vì cô sợ anh vẫn còn giận mình, mà cô
thì không có đủ can đảm để nói cho anh nghe sự thật. Tất nhiên, nói thì
vẫn phải nói nhưng cô sẽ chờ đến lúc anh hết giận mới nói, mà anh từ mấy hôm nay cũng chẳng liên lạc với cô nên cô đoán là anh vẫn giận.
Chán thật, bao nhiêu chuyện rắc rối cứ cùng lúc dồn dập đến đổ lên đầu
cô, chuyện Đình Phong, Hạo Du rồi đến chuyện của Tiểu Phần nữa. Hôm
trước Tiểu Phần mang vẻ mặt thiểu não đến nhà cô, kể lể về chuyện cái
anh Nhất Thiên kia không chịu thay đổi thái độ một chút nào, rồi chuyện
bố mẹ cô ấy cứ thuyết phục rồi còn gượng ép cô qua lại với anh chàng
đấy… Tiểu Minh phải an ủi rất lâu mới khiến Tiểu Phần bình tâm hơn được
một chút. Cô cũng muốn giúp Tiểu Phần lắm ngoài những câu trấn an có vẻ
sáo rỗng, nhưng chỉ dám hứa bất kì khi nào cô bạn cần hãy nói với cô.
Chỉ bởi chuyện của mình còn chưa giải quyết xong nên Tiểu Minh tâm trạng rất bất ổn, sợ giúp lúc này sẽ chỉ làm hỏng việc nên chỉ hứa như vậy.
Haiz, chuyện rắc rối nào cũng bắt nguồn từ chữ “tình”.
Tiểu Minh lại thở dài. Thấy có gió lạnh thổi vào, cô liền chui mình vào
trong chăn, chứ không chịu ra đóng cửa dổ, mà Tiểu Minh lúc nào cũng
thế, cô trước khó khăn luôn muốn trốn chạy chứ không bao giờ dám đối
diện với nó, nói chẳng đâu xa chính là chuyện với Đình Phong, với Hạo
Du. Đáng nhẽ ra, như người ta sẽ phải ngay lập tức giải thích mọi
chuyện, đồng thời xin lỗi Đình Phong, còn với Hạo Du, cũng nên bình tĩnh hơn mà giải quyết, nói sao để không làm ai tổn thương. Tuy Tiểu Minh
nói là không tin tình cảm của Hạo Du, nhưng nhìn vẻ mặt Hạo Du cũng đoán là mình khiến anh ta buồn khổ khi nói ra những lời nói như thế.
Bất giác nhớ đến Hạo Du, có cái gì đó thôi thúc Tiểu Minh phải đến gặp
ngay gặp anh ta, làm gì thì biết rồi đấy, nếu không sẽ mãi chẳng được
thanh thản. Mà cô cũng phải nốt lần cuối đối diện, nói chuyện trực tiếp
với Hạo Du, tốt nhất là không được trốn tránh nữa, chuyện tình cảm phải
nói cho rõ ràng thì mới mong giải quyết dứt điểm. Sau đó cô sẽ nói cho
Đình Phong biết sự thật, rồi hứa không găp lại Hạo Du nữa, Đình Phong sẽ không cố chấp mà làm lớn thêm mọi chuyện đâu, không lẽ nào lại như vậy.
Tiểu Minh nghĩ vậy liền bật dậy ra khỏi giường, phải làm vậy thôi, cô
nghĩ, và nhanh chóng thay quần áo bước ra ngoài. Tiểu Minh vừa khóa cửa
xong, mới bước được hai ba bước bỗng nghe thấy tiếng thang máy mở cửa.
Đình Phong bước ra từ đó, chẳng biết có nhìn thấy Tiểu Minh không mà mặt cứ lạnh tanh. Còn Tiểu Minh thấy Đình Phong thì vừa ngạc nhiên vừa rất
vui mừng, phấn khởi, cô ngay lập tức chỉ muốn nhào ngay ôm chặt lấy con
người dấu yêu kia. Nhưng muốn là một chuyện, làm được hay không lại là
chuyện khác, thấy mặt Đình Phong không biểu lộ một chút cảm xúc nào, ánh mắt cũng chẳng hướng về mình lấy một giây, Tiểu Minh chỉ biết trân trân đứng đó nhìn anh đi lướt qua mình. Như hai con người xa lạ…
Tiểu Minh thấy hụt hẫng và đau lòng vô cùng, vốn định sang chỗ Hạo Du
trước rồi mới giải thích với Đình Phong nhưng cô không chịu được thái độ thờ ơ của anh dành cho mình nữa. Lấy hết can đảm, Tiểu Minh bất chấp
lòng tự trọng chạy đến ôm chặt lấy Đình Phong từ phía sau. Chưa để anh
kịp phản ứng, cô đã vội lên tiếng, nói như mếu:
_Phong Phong, em sai rồi, anh đừng như vậy nữa, em xin lỗi.
Nhưng sự đáp trả của Đình Phong chỉ là im lặng, không đẩy cô ra cũng không nắm lấy tay cô.
Tiểu Minh tự cho đó là điều tốt, liền tiếp tục nói:
_Em rất nhớ anh. Nếu cứ thế này thì em chết mất, không chịu nổi nữa, anh có thể nghe em giải thích tất cả mọi chuyện một lần được không anh, em
sẽ không…không giấu anh bất kì điều gì nữa.
Tiểu Minh vừa nói vừa ghì chặt lấy Đình Phong, dựa vào tấm lưng rộng mà
vững chãi mà ấm áp của anh, cô cố cầm mình không khóc. Đến giờ được
trông thấy anh, được ôm lấy anh, cô mới nhận ra cô nhớ anh đến phát điên đi được, còn lo lắng cho anh khôn nguôi. Thậm chí đến đêm còn lo đến
nỗi không ngủ được vì cô không biết anh đang ở đâu, cô cũng lo không có
ai chăm sóc cho anh nữa.
Bất ngờ, Đình Phong gỡ tay Tiểu Minh ra khỏi người anh trước sự ngỡ
ngàng của cô. Tiểu Minh cuốn