g cuồng định vòng tay ôm lại Đình Phong thì
lại cảm giác cơ thể được bao bọc bởi một luồng hơi ấm. Hóa ra là Đình
Phong đã chủ động quay lại ôm cô. Ấm, ấm quá, niềm hạnh phúc đang ngập
tràn nơi trái tim cô.
Đình Phong cứ ôm chặt Tiểu Minh không nói gì, anh quả thực ngay lúc này
đây không thiết tha gì được nghe lời giải thích từ cô nữa, Tiểu Minh đã
nói là cô nhớ anh, lại còn đến mức không chịu được, anh còn cần gì hơn
nữa. Hai hôm không về nhà, nhớ cô đến cồn cào ruột gan, Đình Phong đã cố gắng lắm để không gọi cho Tiểu Minh, để cho cô thời gian suy nghĩ về
cuộc tình của hai người, nhưng rồi không thấy Tiểu Minh liên lạc gì nên
lo lắng vô cùng, anh cứ sợ… Vừa nãy đi vào nhìn thấy cô mà không dám
biểu lộ tí cảm xúc nào, cũng không dám chạy đến ôm cô, mặc dù nỗi nhớ
đang dày vò anh đến từng giây từng phút, anh sợ lắm, nhỡ đâu Tiểu Minh
thực sự không còn muốn đi bên anh nữa, anh sợ lắm. Nhưng cuối cùng thì
Tiểu Minh lại là người chạy đến ôm anh trước, ấy chẳng phải là cô cũng
sợ mất anh? Vậy có phải là tình yêu của anh và cô đã vượt qua thử thách
rồi không.
_Vợ yêu à, anh cũng sắp chết vì nhớ em rồi, không chịu đựng nổi nữa nên mới về đây.
Tiểu Minh nghe thấy Đình Phong nói vậy mới chợt nhớ ra chuyện Đình Phong đi hai hôm nay không về nhà. Cô liền buông anh ra, đưa tay xoa nhẹ má
anh. Mới có hai ngày mà Đình Phong có vẻ gầy đi nhiều quá, mắt anh trũng sâu, đầu tóc rối bù,… Đình Phong là người rất quan tâm đến vẻ bề ngoài, chưa bao giờ anh chịu ra khỏi nhà mà chưa có một sự chuẩn bị hoàn hảo,
thậm chí Tiểu Minh mới chỉ nhìn thấy Đình Phong “bê bối” thế này có vài
lần, là lúc cô sang gọi anh dậy vào buổi sáng hay lúc hai người ngủ
chung giường với nhau. Nhìn anh như vậy là cô đủ biết chuyện này có ảnh
hưởng đến anh thế nào rồi, cô hối hận quá, chắc là cô khiến Đình Phong
đau buồn nhiều lắm.
_Phong Phong, hai hôm nay anh ở đâu, anh có ăn uống đầy đủ không mà
lại…thành ra thế này. – Tiểu Minh thương xót nhìn Đình Phong, nghẹn ngào hỏi.
_Anh ở khách sạn, có ai chăm sóc đâu mà chẳng “thành ra thế này”. – Đình Phong làm bộ dạng nũng nịu.
_Em xin lỗi, tại em hết.
Tiểu Minh vừa nói lại vừa ôm ghì lấy Đình Phong, rồi cũng cảm nhận được
cái ôm dịu dàng của anh, anh còn đưa tay vuốt tóc cô, nhẹ nhàng, âu yếm, còn khẽ thơm lên tóc cô. Giờ Tiểu Minh mới hiểu vì sao Đình Phong lại
quyết định ở tầng 36 – tầng cao nhất của tòa nhà, vì những người khác
đều ở các tầng dưới nên trên cao này chỉ có anh và cô ở. Mỗi hai người ở chẳng phải là rất tự nhiên bày tỏ tình cảm hay sao, ngay ở hành lang
cũng có thể thân mật thế này đây.
_Phong Phong à… – Tiểu Minh ngập ngừng lên tiếng, giờ cô mới nghĩ đến chuyện phải nói sự thật với người yêu cô.
_Vợ yêu, sao thế em?
_Em phải nói cho anh nghe mọi chuyện. Cho dù thế nào, em cũng không muốn anh hiểu nhầm em, em muốn anh phải biết được sự thật.
Đình Phong tuy cũng định không hỏi lại, nhưng nghe Tiểu Minh nói thế
cũng khẽ gật đầu. Thấy vậy, Tiểu Minh liền hít một hơi dài rồi bắt đầu
kể, kể mọi chuyện, từ hôm cô gặp lại Hạo Du lúc đi mua nến sinh nhật
Đình Phong, đến đêm hôm đó Hạo Du say và đòi “bay” (tất nhiên là bỏ qua
cái hôn >.<), thú nhận cả chuyện hai người đi siêu thị, rồi Hạo Du mang đồ về nhà cho cô (“lược” bớt đoạn anh ta nói vẫn còn yêu cô!), sau đó là chuyện vào hôm sinh nhật Hạo Du, và chuyện mẹ Hạo Du đến mong cô
giúp đỡ. Cuối cùng là chuyện cô (miễn cưỡng) đến chăm sóc anh ta rồi bị
Đình Phong phát hiện và hiểu lầm. À, còn chuyện hôm trước cô đến mắng
Hạo Du… Tiểu Minh cố gắng kể bằng giọng thành thật nhất có thể, kể xong
mới hít thêm một hơi dài và ngước lên nhìn Đình Phong quan sát nét mặt
của anh. Tuy vẫn còn hơi lo lắng nhưng Tiểu Minh thật sự thấy lòng mình
lúc này thanh thản hơn nhiều, cô cũng thấy mình thật ngốc nghếch, tại
sao lại giấu Đình Phong những chuyện này, anh yêu cô như vậy, chắc chắn
sẽ hiểu cho cô thôi mà. Cũng tại cô cứ sợ và giấu giếm nên Đình Phong
mới hiểu lầm và giận cô như vậy.
Nhưng Đình Phong nghe xong không biểu lộ thái độ gì cả, im lặng một lúc, anh mới nói, giọng chẳng rõ có hài lòng hay không.
_Đây là tất cả mọi chuyện hả?
_Vâng, em không giấu anh chuyện gì nữa đâu. – Tiểu Minh tự cho thế là
nói tất cả, còn những cái cô còn giấu kia, cô nghĩ là không nên nói và
nói ra cũng chẳng để làm gì.
_Vậy bây giờ em sẽ sang nhà Hạo Du?
_Vâng, em muốn trực tiếp, thẳng thắn nói chuyện với anh ta một lần. – Tiểu Minh dứt khoát nói.
_Ừm, nếu em đã nói vậy, để anh đưa em đi.
_Đưa em đi? – Tiểu Minh nghe thấy Đình Phong nói thế thì không khỏi ngạc nhiên mà hỏi lại, cô thật không biết anh nói vậy là có ý gì, hay chỉ
đơn thuần là “đưa em đi”. Tự nhiên sao cô bỗng thấy lo lắng.
_Ừ, có gì không được à?
_À không, hì, vậy cũng được. Vậy em chờ anh, vào “tân trang” tí đi rồi mình cùng đi.
Đình Phong nghe Tiểu Minh nói thế không khỏi nhăn nhó mặt mũi.
_Trông anh “xí” thế cơ à.
_Hì, không đến nỗi, nhưng thế này thì chưa thể “duyệt” cho đi cùng em được. – tít mắt, Tiểu Minh nhoẻn cười.
_Aizz, thôi được rồi, đợ