ười làm mẹ như bác chẳng có thể làm gì khác ngoài việc ủng hộ con trai mình. Lúc
đầu, thấy con lạnh lùng như vậy với thằng bé, bác cũng rất đau lòng,
nhưng bây giờ nghe những lời con nói bác thật sự thấy rất cảm kích, con
đã làm đúng, rất đúng chuyện tình cảm cứ để lằng nhằng dây dưa như vậy
thì sẽ chẳng bao giờ giải quyết được, chỉ khiến hai đứa thêm đau khổ và
khó xử thôi. Giờ con dứt khoát như vậy quả thực là một cách xử lí đúng
đắn, cũng sẽ không làm cả hai phải chịu tổn thương. Bác thật cám ơn con
vì đã làm như thế, cám ơn con.
Bác gái nói rồi đưa hai tay nắm lấy tay Tiểu Minh, gương mặt đầy cảm
kích. Nghe bác gái nói mình đã làm đúng, Tiểu Minh cũng thấy trong lòng
có chút phấn khởi, nét mặt đã tươi tỉnh hơn một tí. Nhưng chợt nghĩ đến
Hạo Du, đến sắc mặt ngày càng nhợt nhạt của anh, Tiểu Minh lại không
khỏi buồn phiền. Cô cúi mặt khe khẽ nói:
_Bác, dù những gì cháu làm là đúng, cháu vẫn biết lời nói của cháu khiến Hạo Du buồn rất nhiều, bác hãy giúp cháu khuyên bảo anh ấy. Nói nghe
thì thật là buồn cười phải không bác, nhưng bác hãy giúp cháu. Nếu vì
cháu mà Hạo Du phải buồn phiền, cháu cũng khó mà sống thanh thản được.
Mong bác giúp cháu.
_Ừ, được rồi, con cứ yên tâm trở về cuộc sống bình thường, đừng nghĩ
ngợi gì cả. Hạo Du đạt được mong ước rồi nó sẽ không làm phiền con nữa
đâu.
Tiểu Minh nghe rồi lại một lần nữa không hiểu.
_Mong ước gì cơ ạ?
_À, nó mong là con sẽ tin tình yêu nó dành cho con là thực lòng. Chỉ vậy thôi. Con đã nói là con tin nó đúng không?
_Dạ, à, vâng ạ.
_Thế người chờ con ngoài kia đúng là bạn trai con hả, cậu ấy có biết chuyện con và Hạo Du không.
_Dạ, có ạ.
_Ừ, vậy con mau ra đi không cậu ấy chờ, mà bên ngoài lạnh lắm đấy, bác
thấy cậu ấy đứng đấy đã bảo vào nhà nhưng cậu ấy từ chối, con mau ra đi.
_Vâng, vậy cháu về, bác nhớ giúp cháu ạ.
Tiểu Minh cúi người chào bác gái rồi mới định đi ra. Liếc qua cái đồng
hồ vừa nãy cô cũng không khỏi lo lắng, cô đã vào đây hơn một tiếng rồi,
Đình Phong đứng ngoài đợi chắc sốt ruột lắm.
Chạy ra ngoài, thấy Đình Phong đứng dựa tường bên cánh cửa, Tiểu Minh liền chạy đến bên anh. Quả thực bên ngoài trời rất lạnh.
_Phong Phong…
Nghe tiếng vợ yêu, Đình Phong liền quay ra, cười với cô một cái thật
tươi, nhưng thấy mắt cô đỏ hoa, anh cũng không được vui vẻ cho lắm.
Tiểu Minh đứng trước mặt Đình Phong, cũng cười, tay khẽ nắm lấy hai tay anh, rồi ôm kéo nhẹ đầu anh xuống chạm trán với mình.
_Người anh lạnh ngắt rồi, mình mau về thôi.
_Ừ, về thôi.
Đình Phong cười cười, rồi liền đi đến chỗ cái xe, đứng bên ngoài chờ cô
hơn một tiếng, môi anh đã tái nhợt vì rét, Tiểu Minh xoa xoa má anh,
thấy thế thì thương vô cùng. Cô mím chặt môi nhìn anh, rồi rút trong túi ra cái khẩu trang, đeo nhanh cho anh, cũng may cái của cô kẻ caro đen
trắng chứ không hoa hoẹt lòe loẹt.
_Trời lạnh thế này mà anh chẳng chịu nghe em gì cả, còn mặc phong phanh thế này, mún chết rét hả.
Tiểu Minh kéo khóa áo cho Đình Phong, gõ gõ đầu anh, trách yêu một câu
rồi cả hai mới cùng lên xe. Chờ người ngồi sau vòng tay ôm lấy mình,
Đình Phong mới cho xe đi, cố đi chậm để cả mình và Tiểu Minh không bị
rét.
_Vợ yêu, em không có khẩu trang sẽ lạnh đấy.
Đình Phong cho xe đi một đoạn rồi mới (dám) lên tiếng. Nãy anh đã định
nói rồi nhưng thấy Tiểu Minh…gườm gườm nhìn mình, còn nói giọng giận dỗi nên anh không dám, sợ Tiểu Minh thế đấy.
Tiểu Minh nghe Đình Phong nói, đưa tay liền vào bên trong áo khoác của
anh, ôm chặt anh bên ngoài cái áo sơ mi, tựa đầu vào lưng anh rồi mới
trả lời:
_Hì, thế này là ấm lắm rồi, có anh to lớn đứng chắn đằng trước, em thấy rất ấm áp.
_Thế thì luồn hẳn tay vào trong áo đi, thế anh mới ấm được, vẫn lạnh lắm.
Nghe Đình Phong nói, Tiểu Minh ngượng ngùng mà đỏ dừ hai má. Cô ôm chặt
hơn lấy anh nhưng không làm theo những gì anh bảo, thật sự thấy rất xấu
hổ.
_Anh, ngoài đường mà.
_Ngoài đường thì sao chứ, có ai nhìn thấy đâu mà lo nào, vợ ngốc.
_Còn hơn chồng đen tối, hehe.
Tiểu Minh gian manh cười khanh khách, Đình Phong chợt cũng thấy mặt mình dần nóng lên, muốn véo má cô nhóc ngồi sau một cái nhưng không được nên cũng cười. Nhưng quả thực anh thấy rất lạnh, người cứ muốn run lên từng đợt nhưng lại sợ Tiểu Minh biết nên cố gắng ngồi yên. Anh thấy khó chịu vô cùng.
Về đến nhà, Đình Phong vào luôn chỗ Tiểu Minh, anh ngồi trên giường đọc
báo chờ cô còn Tiểu Minh đi tắm, cô bảo anh vừa đi lạnh về ngồi nghỉ một tí cho ấm rồi tắm cũng được. Đình Phong cũng nghe theo, mà vì anh thấy
trong người không thoải mái nên chưa muốn tắm.
Tiểu Minh tắm qua loa rồi nhanh lau người mặc quần áo đi ra. Cô đang
định cất tiếng gọi Đình Phong thì đã thấy anh ngủ mất rồi. Đình Phong
ngồi tựa vào thành giường, ngủ có vẻ mệt, mồ hôi cứ vã ra như tắm, môi
tím tái. Tiểu Minh đến gần đang định trêu anh thì phát hiện điều đó, vội sờ tay lên trán, vừa vội lay người đánh thức anh.
_Phong Phong, anh sao thế, anh thấy không thoải mái sao Phong Phong?
_Tiểu Minh…
Đình Phong mở mắt ra nhìn thấy Tiểu Minh đã tắm xong ở ngay trước m