ặt,
đang gọi mình, liền cười với cô một cái, nhưng nhìn nhợt nhạt vô cùng.
Trán anh còn nóng. Tiểu Minh sốt sắng hỏi lại, quên cả đáp trả nụ cười
của anh.
_Anh sao thế, Phong Phong, người anh nóng quá.
_Không sao, anh thấy hơi mệt, lạnh nữa.
Tiểu Minh nghe giọng Đình Phong mệt mệt, xót xa nói:
_Chắc anh bị cảm rồi. Nào, cởi áo khoác ra.
Vừa nói, Tiểu Minh vừa giúp Đình Phong cởi áo khoác ngoài ra, rồi đỡ anh nằm hẳn xuống giường, đắp chăn kín cho anh, còn kéo Đại Phong nằm cạnh
cho ấm. Thấy anh nằm thoải mái rồi cô mới lại lên tiếng.
_Anh ngủ tí đi, em nấu cháo cho anh ăn.
Đình Phong đang mệt, nghe những lời nói êm dịu của Tiểu Minh liền nhanh
chóng bị đưa ngay vào giấc ngủ. Anh chỉ kịp nhìn cô gật đầu một cái là
đã nhắm nghiền mắt, đều đều thở.
Sờ tay lên trán Đình Phong một lần nữa, Tiểu Minh mới đi vào trong bếp
nấu cháo, cô đảm nhận hai việc, một là trông nồi cháo, hai là trông Đình Phong ngủ. Cứ vào xem nồi cháo một tí, Tiểu Minh lại đến bên Đình
Phong, lau mồ hôi cho anh, rồi lau người, còn liên tục kiểm tra thân
nhiệt. Đình Phong bị như thế này chắc do lúc đứng chờ cô lâu quá bên
ngoài trời lạnh, Tiểu Minh nghĩ lại càng thương xót, rồi lại nghĩ đến
việc Hạo Du hôm sinh nhật đã chờ cô rất lâu, hôm đó trời mưa rét, nghĩ
thật tội nghiệp làm sao. Tiểu Minh nghĩ rồi định gọi điện hỏi bác gái
xem sức khỏe Hạo Du thế nào, sáng thấy sắc mặt anh rất tệ mà, nhưng nhớ
đến bốn chữ “dừng lại ở đây” chính mình nói ra, Tiểu Minh lại thôi. Việc Tiểu Minh phải lo lắng bây giờ là Đình Phong đang ốm nằm kia, không
phải Hạo Du ở nhà, Hạo Du có mẹ chăm sóc, cô không nên mà cũng không
được nghĩ đến nữa.
Hạo Du ở nhà thì đúng là đang được mẹ chăm sóc. Bác gái bảo Tiểu Minh về
rồi liền đi lên chỗ con trai mình, để ở bên cậu, bà nghĩ đây cũng là
khoảng thời gian khó khăn với Hạo Du, cậu cần có người bên cạnh quan
tâm, chăm sóc và chia sẻ.
Hạo Du lúc Tiểu Minh về, tâm trạng nói chỉ có buồn thì không đúng, nói
chỉ có vui thì lại càng sai, cậu tuy cảm thấy buồn vui lẫn lộn nhưng
cũng được thanh thản chút ít. Chẳng phải mục đích ban đầu của cậu chỉ là làm cho cô biết và tin rằng cậu đã yêu cô, người cậu chọn là cô đó sao, giờ Tiểu Minh đã tin rồi, không còn nghĩ cậu gạt cô nữa, dù Tiểu Minh
không có chấp nhận tình cảm của cậu, còn bảo cậu đừng tìm gặp cô nữa và
quên hết quá khứ đi, cậu vẫn thấy được an ủi phần nào. Giờ thì tuy trong lòng cậu cảm giác đau đớn vẫn chưa giảm đi được bao nhiêu nhưng Hạo Du
vẫn quyết định sẽ làm theo lời Tiểu Minh nói, tức là nếu có gặp lại thì
cũng chỉ là tình cờ mà thôi (và Tiểu Minh khi đó có thể coi cậu như
người xa lạ không biết chừng). Cậu không muốn cô đau khổ, buồn phiền vì
cậu, nếu tình yêu của cậu chẳng mang lại cho cô niềm hạnh phúc, cậu thà
giữ nó một mình cậu, giờ cô đã tin cậu, thế là đủ rồi, không cần gì hơn
nữa. Và cho dù Tiểu Minh có quên đi là có một người rất yêu cô ấy, Hạo
Du sẽ mãi giữ tình cảm này trong tim, sẽ không bao giờ quên. Cậu đã nói
rồi, cậu chỉ có duy nhất một người vợ thôi, đó là Tiểu Minh, và cậu cũng tự hứa với bản thân là cho dù Tiểu Minh có không yêu cậu nữa, có đối xử tồi tệ với cậu ra sao, cậu…vẫn chỉ yêu mình cô.
_Hạo Du, con tỉnh lúc nào thế?
Nghe tiếng mẹ, Hạo Du liền quay ra mỉm cười với bà, cậu cũng ngồi luôn
dậy. Thấy khuôn mặt mệt mỏi của mẹ mình, nghĩ lại những gì Tiểu Minh nói chiều nay, Hạo Du tự thấy mình thật bất hiếu vì làm cho mẹ phải lo
lắng.
_Dạ vâng, con mới tỉnh.
Thật ra là cậu không ngủ, chỉ tại lúc Tiểu Minh mới về, cậu đã thấy mẹ
cậu đi lên, có vẻ muốn an ủi cậu, nhưng vì tâm trạng cậu đang bất ổn,
lại rất mệt mỏi nên cứ nằm giả vờ ngủ mà không đáp lời mẹ gọi.
_Con đói chưa, mẹ nấu cháo cho con ăn đây. Ăn xong còn uống thuốc, nãy con lại sốt đó, biết không.
_Vậy ạ.
Hạo Du mỉm cười nhìn mẹ, nãy lúc nói chuyện với Tiểu Minh cậu đã thấy
rất chóng mặt, cơ thể nóng phừng phừng, ra là lại sốt, nãy giả vờ ngủ
cậu cũng cảm nhận được bàn tay mát dịu của mẹ đặt lên trán.
Đón lấy bát cháo nóng từ mẹ, cậu không muốn ăn vẫn cố vui vẻ, ngoan
ngoãn xúc từng thìa ăn cho mẹ cậu vui lòng. Vừa ăn còn vừa nhìn mẹ, cười cười.
_Hạo Du, khổ thân con quá, ốm hơn một tuần rồi, nhìn con gầy rạc hẳn đi
mà mẹ đau lòng quá. – người phụ nữ đưa khăn lau mồ hôi cho con trai mình mà hiện rõ trên mặt những nét xót xa.
_Con xin lỗi đã làm mẹ lo lắng.
_Con nói gì vậy, mẹ chỉ có một đứa con trai là con thôi, không lo cho con thì lo cho ai chứ.
_Nhưng con thấy mình thật đáng trách.
Hạo Du khe khẽ nói, nói xong lại đưa một miếng cháo nóng vào miệng. Cháo có tình yêu của mẹ rất ngon, Hạo Du nghĩ tới bỗng thấy sống mũi cay
cay.
Im lặng một lúc không ai nói gì, chờ Hạo Du ăn hết bát cháo, mẹ cậu mới nhỏ nhẹ cất lời.
_Hạo Du, con thấy trong lòng thế nào rồi.
Nghe mẹ hỏi, Hạo Du ngước mắt lên nhìn bà vài giây rồi lại cụp mắt xuống, lí nhí trả lời.
_Con ổn ạ.
_Đừng buồn nữa Hạo Du, con phải nghĩ Tiểu Minh làm như vậy là đúng, mẹ cũng tán thành cách làm của con bé.
_Dạ vâng, con hiểu ạ, con cũng nghĩ như vậy là đúng.
