hật sự không nhịn xuống,
liền trực tiếp bật cười: "Thật có lỗi, thật có lỗi, không nhịn được."
Tuy ngoài miệng nói như vậy, nhưng trên mặt Yến Thanh Dịch chẳng có chút xíu ý tứ muốn xin lỗi nào cả.
"Ngươi..." Tiểu cô nương nhìn Yến Thanh Dịch: "Ngươi đang chê cười tiểu Tĩnh sao?" Lục Y Tĩnh rưng rưng nước mắt trực khóc.
Yến Thanh Dịch cứng lại, xấu hổ gãi gãi đầu, mặc kệ nói như thế nào, Lục Y Tĩnh chính là một tiểu cô nương có chút đơn thuần, bây giờ lại là vẻ
mặt như muốn khóc: "Không có, không có! Không cười ngươi." Yến Thanh
Dịch lập tức phủ nhận: "Ta... Ta..." ánh mắt Yến Thanh Dịch loạn chuyển
xung quanh: "Ta chỉ vì có thứ bay vào mũi, bởi vậy mới cười thôi."
"Thật vậy chăng?" Mắt Lục Y Tĩnh ngập nước tròn xoe nhìn Yến Thanh Dịch.
Trong nháy mắt, Yến Thanh Dịch vậy mà nhìn ngẩn ngơ.
Lục Y Tĩnh thấy Yến Thanh Dịch còn đang ngẩn ngơ liền kéo kéo tay áo của hắn: "Ngươi đến cùng có phải đang cười ta hay không?" Lục Y Tĩnh không
vui chu miệng.
"Không... Không cười ngươi." Mặt Yến Thanh Dịch hơi đỏ, hắn vậy mà nhìn
chằm chằm ngắm cô nương nhà người ta cả nửa ngày, hơn nữa cô nương này
lại là muội muội của Lục Y Ninh. Yến Thanh Dịch nhìn trộm tỷ tỷ mình một chút, phát hiện Tiểu Tiểu vậy mà nhìn hắn chế nhạo, liền lập tức dời
ánh mắt, một vẻ có tật giật mình.
"Vậy là tốt rồi." Lục Y Tĩnh thở phào nhẹ nhõm: "Ta gọi là Lục Y Tĩnh, vậy còn người?"
"Yến Thanh Dịch."
Tiểu cô nương ngoắc ngoắc ngón tay với Yến Thanh Dịch, Yến Thanh Dịch
không tự chủ được cúi người: "Không khí giữa những người đó trong lúc
này rất kỳ quái..." Lục Y Tĩnh chỉ những người chung quanh — tính cả tỷ
tỷ của nàng: "Ta có thể chơi cùng người không?"
"Vì sao?" Yến Thanh Dịch không hiểu: "Vì sao lại là chơi cùng ta?"
"Bởi vì ngươi nhìn qua rất trẻ con giống ta đó!" Tiểu cô nương đúng lý hợp tình nói.
"Hả?" Yến Thanh Dịch không thể tin nổi mở to mắt, trẻ con? Hắn?
Có lẽ lúc hắn vừa cùng tỷ phu tiến vào giang hồ thì hắn còn rất trẻ con, nhưng bây giờ?
Hắn tự thấy mình không tệ nha!
"Không sai!" Lục Y Tĩnh nghiêm trang gật đầu, lại lần nữa xác định cảm
thấy hài lòng với hắn vì hắn không nghe nhầm. Cái từ trẻ con này chính
là chụp trên đầu hắn!
"Sao ta lại trẻ con?" Yến Thanh Dịch không vui hỏi.
"Vừa rồi khi nói chuyện cùng ta mỗi một vấn đề cũng mất một hồi lâu mới
phản ứng!" Tiểu cô nương đúng lý hợp tình nói, khiến Yến Thanh Dịch chột dạ rụt đầu: "Hơn nữa, nhìn qua người nhiều nhất chỉ mới mười chín tuổi, tuyệt đối sẽ không quá hai mươi tuổi!" Tiểu cô nương khẳng định gật
đầu: "Người chưa quá hai mươi đều là trẻ con!"
Xin nhờ, tuổi cùng trẻ con hay không trẻ con không có liên quan được
không? Người như nàng phỏng chừng đến tám mươi vẫn ngây thơ ngốc nghếch
như vậy!
Yến Thanh Dịch dở khóc dở cười co rút khóe miệng, thuận tiện còn trợn trừng mắt.
Tiểu Tiểu thấy Yến Thanh Dịch cam chịu không khỏi âm thầm trộm vui vẻ, túm túm tay áo Lệ Thú, cho Lệ Thú một ánh mắt.
Lệ Thú mờ mịt nhìn Tiểu Tiểu, Tiểu Tiểu đau đầu trợn trừng mắt, quyết
định tự mình ra trận: "Lục cô nương," Tiểu Tiểu hướng về phía Lục Y Ninh đang nhìn muội muội mình nói."Tĩnh cô nương trước hết cứ ở lại chỗ này
đi! Nàng hình như rất thích Tiểu Dịch không phải sao?"
Lục Y Ninh thoáng suy xét, lo lắng nhìn muội muội, muội muội nàng thật
sự là rất đơn thuần ngốc nghếch, rất dễ dàng bị mắc mưu lừa gạt. Nàng có thể yên tâm giao muội muội cho người khác sao?
"Các vị, muốn đến chỗ ở tạm của chúng ta ngồi một lát hay không?" Lục Y Ninh mở miệng.
Tiểu Tiểu chần chờ một chút, nhìn về phía Lệ Thú.
"Không cần." Lệ Thú lạnh nhạt mở miệng.
"Là ta đường đột rồi." Lục Y Ninh khẽ cười, cho mình một bậc thang: "Các vị dường như lâu rồi chưa nghỉ ngơi." Lục Y Ninh nhìn thoáng qua Lục Y
Tĩnh đang cười rất vui vẻ, khẽ phúc thân: "Tiểu Tĩnh trước hết phiền các vị chiếu cố rồi." Nói xong, Lục Y Ninh liền ưỡn thẳng lưng kiêu ngạo đi ra ngoài.
Nhìn bóng lưng của nàng, Tiểu Tiểu không khỏi thở dài, bản tính cô gái
này dường như không xấu, chẳng qua là dùng phương pháp sai thôi.
"Đừng tới gần nàng!" Đột nhiên Lệ Thú mở miệng: "Tiểu Tiểu, dù sao thì cũng đừng tới gần nàng!"
"Vì sao?" Tiểu Tiểu ngẩng đầu lên, thấy vẻ mặt Lệ Thú nghiêm túc, kỳ
quái hỏi: "Người có thể lo lắng cho muội muội như vậy dường như không
xấu mà!"
"Tin tưởng ta." Lệ Thú nghiêm túc nhìn Tiểu Tiểu: "Người phụ nữ kia có
thể để đạt được mục đích mà không từ thủ đoạn, trừ với muội muội nàng
nàng ta mới có thể hi sinh tất cả, bao gồm cả nàng ta, nếu nàng ta dùng
phương pháp đúng đắn, nhưng là..."
"Nàng ta luôn luôn dùng thủ đoạn hèn hạ!" Tiểu Tiểu nói tiếp lời Lệ Thú, phản bội đối phương từng có hôn ước với nàng là Yến gia, phản bội đối
phương từng là đồng minh... năng lực xem xét thời thế của Lục Y Ninh rất giỏi, nhưng như thế này thì không khỏi quá mức hèn hạ rồi.
Tiểu Tiểu thấy Lệ Thú nghiêm túc như vậy, liền toét ra một nụ cười an ủi: "Yên tâm đi, Thú ca! Thiếp sẽ cách xa nàng ta!"
Lệ Thú lo lắng liếc Tiểu Tiểu một cái, nhưng một cái liếc mắt này lại
khiến Tiểu Tiểu xù lông lên,
