nh, khẽ nheo mắt lại: "Cậu, nàng ta là ai vậy?" Lệ Vân rất không lễ phép vươn ngón tay ra chỉ Lục Y Tĩnh.
"Ta?" Lục Y Tĩnh cũng vươn ngón tay ra chỉ vào mình: "Ta gọi là Lục Y Tĩnh."
Tiểu Lệ Vân khẽ chau mày: "Lục Y Tĩnh? Ngươi cùng Lục Y Ninh có quan hệ gì?"
"Đó là tỷ tỷ của ta." Lục Y Tĩnh không hề cảnh giác trả lời Lệ Vân.
Lập tức Lệ Vân dời ánh mắt về phía Yến Thanh Dịch: "Cậu, tại sao Lục gia lại chuyển đến Cổ thành? Tại sao cậu lại có quan hệ với nàng ta?" Đồng
thời, ánh mắt Lệ Vân còn có một ý tứ hàm xúc khác: "Kế hoạch của chúng
ta còn như cũ không?"
Yến Thanh Dịch chần chờ một chút, gật đầu: "Vì sao có thể chuyển đến Cổ
thành... Cậu cũng không rõ lắm. Tiểu Tĩnh là một cô nương tốt, thật...
Ách..." Yến Thanh Dịch có chút bí từ, cũng không thể nói trước mặt cô
nương người ta là cô nương này ngốc nghếch chứ?"Rất hồn nhiên." Yến
Thanh Dịch cứng rắn nuốt vào lời không tốt này, chỉ đành nặn ra mấy chữ
như vậy. Yến Thanh Dịch nhìn thoáng qua Lục Y Tĩnh, đồng thời lại bất
đắc dĩ thở dài, đặt cô nương này cùng Lệ Vân, đoán chừng cô nương này
cũng không đấu lại được nhóc tiểu quỷ ba tuổi.
"Về phần kế hoạch của con..." Trong lòng Yến Thanh Dịch còn chút sợ hãi
nhìn tiểu Lệ Vân: "Như cũ, chẳng qua không nên liên lụy đến những người
khác..."
"Yên tâm!" Lệ Vân vỗ ngực cam đoan: "Con làm việc, người yên tâm!" Tiểu
Lệ Vân hừ lạnh hai tiếng: "Lần trước buông tha ả ta, lần này lại đâm đầu vào, cũng chớ có trách con đấy!"
Yên tâm? Yến Thanh Dịch bĩu môi, không thể yên tâm nhất chính là tiểu quỷ này.
Cổ vương sở dĩ mang Lục gia về Cổ thành, là vì chỗ ở ban đầu của Lục gia xuất hiện tình trạng quỷ dị giống như ở Cẩm thành, mà căn cơ của Lục
gia còn chưa ổn định nếu vội vàng tiến vào, tất nhiên sẽ tan xương nát
thịt.
Dưới sự thỉnh cầu của Lục Y Ninh, hơn nữa trước đó Lục Y Ninh từng trợ
giúp Thiếu Lâm tự, Mạc Thượng Hành quyết định đưa bọn họ tới địa bàn của mình - Cổ thành, Mạc Thượng Hành suy nghĩ, thà rằng ở Cổ thành, Lục Y
dù có định trở mình nhưng cũng không dậy nổi gợn sóng gì.
Chẳng qua, gần đây Lục gia ở Cổ thành hiển nhiên cũng không an tĩnh, bởi vì bọn họ phát hiện mình luôn không giải thích nổi đánh mất đồ, chẳng
hạn như, quần áo, trang sức…, đương nhiên mấy cái đó cũng không tính là
cái gì, nhưng nếu đến cả tóc cũng bị đánh mất...
Vậy cũng không khỏi thật đáng sợ!
Nếu như ngươi cảm thấy vừa ngủ dậy đã phát hiện mình trông như đã xuất gia quy y trên đầu chẳng còn sót lại sợi tóc nào...
Thật sự là một loại tra tấn từ thân thể đến tinh thần.
Nhưng có người cũng sẽ nói, không có tóc coi như còn tốt, nếu là thành
nhân vật chính trong đông cung, thì càng khiến cho người ta muốn thắt cổ mà.
"Vân Nhi!" Đột nhiên Yến Thanh Dịch chạy vào phòng Tiểu Tiểu và Lệ Thú,
mà trong phòng, Lệ Thú đang kiểm tra kiếm quyết của Lệ Vân, còn Tiểu Vân Nhi thì trả lời đứt quãng.
Thấy Yến Thanh Dịch xông vào, Lệ Vân lập tức như nhận được đại xá,
"Cậu!" Nói xong, thoáng cái đã từ trên ghế nhảy xuống, ôm lấy chân Yến
Thanh Dịch.
"Tỷ, tỷ phu, tiểu tử này cho đệ mượn dùng một chút trước nhé." Nói xong, Yến Thanh Dịch xách tiểu tử béo lên đi ra ngoài.
Lệ Thú khẽ sửng sốt, gật đầu: "Cứ trả nó về như vậy là được."
"Biết rồi, tỷ phu!" Nói xong, Yến Thanh Dịch đã xách tiểu tử béo ra ngoài cửa.
"Thú ca." Tiểu Tiểu thấy tiểu tử béo cùng Yến Thanh Dịch rời đi, liền mở miệng gọi Lệ Thú.
"Ừm?"
"Tiểu Vân Nhi gần đây có phải có chút mệt mỏi hay không?" Tiểu Tiểu lo
lắng nhìn Lệ Vân: "Nó phải học tập kiếm phổ, còn phải đi theo Dược vương tiền bối học tập dược lý, sau đó vừa phải đọc những cuốn sách chàng
muốn nó đọc, vừa phải rút ra thời gian chơi cùng Lưu Ly... Nó vẫn còn
nhỏ, nếu không, giảm số lượng cho nó một chút đi!" Tuy cũng hay bắt nạt
Lệ Vân, nhưng Tiểu Tiểu dù sao vẫn là mẹ ruột của tiểu tử béo, ngẫu
nhiên lương tâm bộc phát, còn có thể tranh thủ một ít phúc lợi cho tiểu
tử béo.
"Không cần." Lệ Thú nhấc ly trà bên cạnh nhấp một ngụm, nhìn Tiểu Tiểu:
"Nàng cho là gần đây Lục gia gà chó không yên là ai giở trò quỷ?"
"Hả?" Tiểu Tiểu kinh ngạc kinh hô ra tiếng: "Là tiểu tử kia sao? Thiếp còn tưởng rằng là Tiểu Dịch hoặc Tam ca chứ!"
"Là tiểu tử kia," Lệ Thú gật đầu: "Tuy Tam ca cũng có hỗ trợ, nhưng đều chủ ý của tiểu quỷ kia."
"Hỗn tiểu tử!" Tiểu Tiểu hung tợn mắng: "Nên tăng thêm lượng học tập cho nó!" Lương tâm ngẫu nhiên mới xuất hiện trong nháy mắt đã lui trở về,
Tiểu Tiểu lại bắt đầu hãm hại mỗ tiểu quỷ.
"Ta cũng nghĩ như vậy." Lệ Thú đồng ý gật đầu, tỏ vẻ đồng ý với ý tưởng cùng chung với thê tử mình.
"Nó rất không hiếu thuận!" Một câu nói của Tiểu Tiểu khiến Lệ Thú sửng
sốt một chút, khi nào thì tiểu tử béo bướng bỉnh và không hiếu thuận thì có liên quan rồi?
“Chơi đùa thích như vậy mà không mang theo thiếp đi!" Tiểu Tiểu thở phì phì chỉ trích.
"..." Thu hồi câu nói trước, ý tưởng của thê tử cùng ý tưởng của hắn một chút cũng không liên quan!
Cùng lúc đó, trong một góc tối ở Cổ vương phủ, Yến Thanh Dịch hung tợn
nhìn tiểu Lệ Vân: "Tiểu tử thối, ta không phải đã nói không
