à ta đã đủ mạnh, cũng đủ để bảo vệ người bên
cạnh, nhưng là, ta lại thua thảm như vậy, thua nhiều như vậy."
"Thú ca, chàng..."
"Không cần an ủi ta, ta biết cái ta cần là gì." Lệ Thú đánh gãy lời nói
của Tiểu Tiểu: "Ta dùng nửa tháng để thương tâm, để khổ sở, nhưng là,
nàng từng nhắc ta, tương lai còn rất dài, nếu như sa vào quá khứ như
thế, vậy rất bi ai ..."
Tiểu Tiểu yên lặng nghe, lúc này cái Lệ Thú cần là nói ra hết.
"Nếu ta có thể trở nên mạnh hơn thì tốt rồi!" Ánh mắt Lệ Thú trở nên
kiên định: "Đủ mạnh để ngăn phụ thân lại, không để ông ấy nhập ma nữa."
Tình huống lần này của Lệ Hi Kiệt không giống với tình huống lúc trước
của Lệ Thú, sau khi Lệ Thú nhập ma hoàn toàn không có ý thức của mình,
còn lại chỉ là trí nhớ sau đó mà thôi.
Mà Lệ Hi Kiệt lại là sau khi nhập ma sau hoàn toàn hình thành ý thức của mình, dường như biến thành một người khác.
"Chàng muốn làm gì?" Tiểu Tiểu không hiểu nhìn Lệ Thú.
"Trở lại Cổ thành!" Lệ Thú quyết đoán: "Đi tìm Đại bá và Dược vương tiền bối!"
Tiểu Tiểu vươn hai tay vòng quanh cổ Lệ Thú: "Thú ca, cho dù chàng ở nơi nào, thiếp đều đi với chàng."
"Cám ơn nàng, Tiểu Tiểu." Lệ Thú khẽ nở nụ cười, ấm áp mà bình thản.
Nhạc Khê nấp ở ngoài cửa, thấy vẻ mặt hạnh phúc của hai người thì khẽ
thở dài, một khi trở lại Cổ thành sẽ nhìn thấy Sở Văn Xuyên nhỉ?
Như vậy nàng nên đối mặt như thế nào?
Người nàng giết là muội phu của hắn!
Sau khi tinh thần của Lệ Thú tốt hơn, ba người liền bước trên con đường
trở về Cổ thành, bọn họ còn phải ngăn cản Quý Nho Hiếu sắp lên đường.
Mà, trong lúc đó Nhạc Khê cũng không đến gần Lệ Thú cùng Tiểu Tiểu, luôn yên lặng đi theo phía sau Tiểu Tiểu cùng Lệ Thú.
Trải qua gần hai tháng hành tẩu, mấy người Lệ Thú cuối cùng cũng về tới
Cổ thành, mà một bước bọn họ tiến vào cổng chính của Cổ thành, Nhạc Khê
liền ngây ngẩn cả người — nàng thấy được Quý Nho Hiếu đang tản bộ cùng
Sở Văn Di.
Tên kia còn sống? Nàng không đâm trúng trái tim sao?
Nhưng cái này cũng khiến Nhạc Khê thở phào nhẹ nhõm.
Ít nhất nàng không phải khó có thể đối mặt với Sở Văn Xuyên rồi.
"Tứ ca, tứ tẩu? Tại sao các người đã trở lại?" Sở Văn Di tò mò nhìn Lệ Thú cùng Tiểu Tiểu, còn có Nhạc Khê phía sau bọn họ.
"Trước hết không nên đi Cẩm thành." Lệ Thú không trả lời vấn đề của Sở
Văn Di, ngược lại nói với Quý Nho Hiếu: "Nơi đó bây giờ không phải là
chỗ ngươi có thể đến."
"Vì sao?" Quý Nho Hiếu không hiểu hỏi.
"Ngươi cảm thấy một nơi mà thiếu chút khiến hắn chết ở đó, ngươi có thể
đi sao?" Nhạc Khê nhàn nhạt mở miệng, liếc Lệ Thú một cái.
"Chết ở... Nơi đó." Sở Văn Di ngây ngẩn cả người, trong mắt nàng, võ
công của Lệ Thú gần như vô địch thiên hạ, đến ngay cả những tiền bối đã
thành danh giang hồ từ lâu cũng không nhất định có thể đánh thắng được
hắn: "Cao thủ ở Cẩm thành rất nhiều à?"
Lệ Thú trầm mặc, mà Tiểu Tiểu nắm lấy tay Lệ Thú, khẽ gật đầu với hắn,
bọn họ cần mọi người ủng hộ mới có thể có cơ hội trong thời gian ngắn
nhất đánh bại Lệ Hi Kiệt.
"Không nhiều lắm, chỉ có một." Lệ Thú trả lời.
"Một người? !" Sở Văn Di cảm thấy không thể tin nổi: "Là ai?"
"Cha ta."
Một mảnh trầm mặc quỷ dị nhất thời bắt đầu lan tràn ở trong sân.
Phụ thân của Lệ Thú vậy mà thiếu chút nữa thì giết hắn?
"Vì... Vì sao?"
Lệ Thú tiếp tục trầm mặc, sau một lúc lâu: "Gọi Đại bá, Tam ca còn có nhạc phụ bọn họ cùng đến đây đi!"
Không bao lâu, mấy người đã đến cùng nhau, khi Sở Văn Xuyên nhìn thấy
Nhạc Khê, hắn kinh ngạc vươn tay rất không lễ phép chỉ về phía Nhạc Khê: "Ngươi... Ngươi tại sao lại ở đây!"
"Ta vì sao không thể ở đây?" Nhạc Khê nhún vai một cái, cười khanh khách nhìn Sở Văn Xuyên, Quý Nho Hiếu đã không có chuyện gì, như vậy hãy để
cho bí mật kia chết trong lòng nàng đi!"Tiểu ca, ngươi thật đúng là vong ân phụ nghĩa, ta đã nói qua muốn ngươi chờ ta mà!"
"..." khóe miệng Sở Văn Xuyên khẽ co giật, quá mức kinh hãi thế tục, không thèm để ý tới Nhạc Khê nữa.
"Vị này là..." Sở Lăng tò mò nhìn Nhạc Khê.
"Là người bên cạnh nương con." Lệ Thú giải thích cho Sở Lăng: "Lần này đi Cẩm thành, chính là nàng cứu chúng con ra."
Nghe thấy vậy, Sở Lăng cảm kích nhìn về phía Nhạc Khê, hướng nàng ôm quyền.
Kế tiếp, Lệ Thú nói kỹ lại một lần hành trình lần này của hắn cùng Tiểu
Tiểu ở Cẩm thành, mà hắn càng nói, sắc mặt mọi người càng khó coi.
"Con là nói... Cha con, nhập ma rồi?" Sở Lăng nuốt nước miếng: "Giống như lần đó con ở Thiếu Lâm tự?"
Lệ Thú gật đầu: "Càng nghiêm trọng hơn nữa là con không đánh lại ông ấy."
Sở Lăng trầm mặc, Lệ Thú đã luyện thành một chiêu cuối cùng của Yêu
Tuyệt kiếm ngay cả hắn cũng không đánh lại, mà Lệ Hi Kiệt càng hơn một
bậc, như vậy phần thắng của hắn là không đáng nói.
"Nương con... Chắc là không sao đâu." Sở Lăng không xác định an ủi, một người nhập ma thì có tình nghĩa gì đáng nói?.
Lệ Thú chỉ là trầm mặc, không có trả lời, hắn cũng không biết đáp lại như thế nào.
"Võ công của con cũng bị phong bế?" Cổ vương đặt tay lên trên cổ tay của Lệ Thú, tuy không có y thuật lợi hại như Dược vương, nhưng Cổ vương
cũng là người am h