nha đầu, ngươi cứ khẳng định như vậy?" Lệ Hi Kiệt liếc xéo Tiểu
Tiểu, ánh mắt lạnh như băng khiến Tiểu Tiểu khẽ run rẩy một cái.
"Khẳng định!" Ánh mắt của Tiểu Tiểu kiên định.
"Dựa vào cái gì?"
"Chỉ bằng ông còn có ý thức ban đầu của mình!" Tiểu Tiểu vươn tay mở ra, một cái khóa trường mệnh khéo léo xuất hiện trên tay Tiểu Tiểu.
Vậy mà nhìn thấy cái khóa này Lệ Hi Kiệt lại lui về phía sau nửa bước, dường như là nhận lấy một cái gì đó đáng sợ.
"Xem đi, ông còn nhớ rõ!" Tiểu Tiểu thấy Lệ Hi Kiệt lui bước: "Cho dù đã nhập ma, ông vẫn còn nhớ rõ thê nhi của ông! Cái khóa trường mệnh này,
là ông để lại cho Thú ca."
Cái khóa trường mệnh này là Vân Hành nhờ Sở Lăng mang tới cho bọn họ, vào lúc thích hợp nhất đã cứu Lệ Thú cùng Tiểu Tiểu.
Lệ Hi Kiệt lảo đảo lui liên tiếp hai bước, đầu cúi thật thấp, rốt cuộc
nhìn không thấy được ánh mắt của hắn. Nhưng bỗng nhiên Lệ Thú lại biến
sắc, kéo Tiểu Tiểu về, chạy thẳng tới một hướng khác — bây giờ đến khinh công căn bản nhất hắn cũng không thi triển được.
Mà Lệ Hi Kiệt dường như bị kích thích, hai mắt ửng đỏ, hung tợn nhìn
chằm chằm Tiểu Tiểu cùng Lệ Thú, vội chạy thẳng tới trước mặt Tiểu Tiểu
cùng Lệ Thú.
Một thanh kiếm chỉ thẳng về phía hai người.
Lệ Hi Kiệt gỡ mặt nạ trên mặt xuống, khuân mặt xinh đẹp mà thành thục đầy giãy dụa nhìn hai người.
Lệ Thú nhìn Lệ Hi Kiệt, đây là lần đầu tiên hai người chính thức mặt đối mặt. Lệ Thú che trước Tiểu Tiểu, nhìn chằm chằm phụ thân mình.
Sau một lúc lâu, kiếm trong tay Lệ Hi Kiệt không có di động chút nào,
bỗng nhiên, Lệ Hi Kiệt xuất hiện thần sắc thống khổ, một tiếng thét dài
phóng lên cao, Lệ Hi Kiệt ôm đầu, thống khổ khẽ cuộn thân mình lại.
"Tiểu Thú..."
"... Rất xin lỗi."
"Đi mau..."
Lời nói đứt quãng của Lệ Hi Kiệt, lại khiến Lệ Thú chần chờ đến gần một bước rồi một bước.
Chợt, một đạo kiếm khí quét tới, chém thẳng vào bụng Lệ Thú, miệng vết thương rất sâu, khiến Lệ Thú nửa quỳ ngã trên mặt đất.
"Thú ca!" Tiểu Tiểu giật mình, lập tức đỡ lấy Lệ Thú lung lay sắp đổ, "Thú ca..."
Nhưng Lệ Thú lại đem lực chú ý tập trung ở trên người Lệ Hi Kiệt, không chút để ý tới thương thế của mình.
Lệ Hi Kiệt lại thét dài một tiếng, vang vọng toàn bộ Cẩm thành. Bỗng Lệ
Hi Kiệt ngẩng đầu, lãnh khốc trong ánh mắt khiến cho người ta kinh hãi:
"Giết ngươi!"
Nói xong, Lệ Hi Kiệt chạy một bước dài về phía Lệ Thú, mà lần này, động tác của hắn tựa hồ không còn linh hoạt như trước.
"Cheng — "
Hai thanh kiếm cùng đánh vào một chỗ, một người phụ nữ đứng ở trước mặt
Lệ Thú và Tiểu Tiểu, Nhiêu Hinh Ninh, Nhiêu Hinh Ninh cố hết sức ngăn
cản công kích của Lệ Hi Kiệt, lui về phía sau nửa bước: "Tiểu Khê, mang
theo hai người bọn họ đi đi!"
"Dì, người..." Lúc này Nhạc Khê đứng bên cạnh Lệ Thú và Tiểu Tiểu.
"Đi theo hai người bọn họ đi, không cần trở lại!" Nhiêu Hinh Ninh hô.
Lệ Hi Kiệt lui về phía sau một bước, dường như không hề có lý trí, chuyển mục tiêu công kích lên trên người Nhiêu Hinh Ninh.
Mà Nhiêu Hinh Ninh thừa dịp này, lấy xuống mặt nạ trên mặt, nhìn về phía Lệ Thú, vẻ mặt hòa ái đầy ánh sáng của tình mẹ: "Tiểu Thú..."
"Nương..." Lệ Thú nhìn Nhiêu Hinh Ninh, người phụ nữ xinh đẹp cùng ôn nhu như vậy là mẫu thân của hắn.
Nhiêu Hinh Ninh xoay người, giằng co cùng Lệ Hi Kiệt: "Ta không sao đâu. Tiểu Khê, mang theo bọn họ đi!"
"Không được!" Lệ Thú lập tức phản đối, lung la lung lay đứng lên, "Ta muốn ở lại..."
Không đợi Lệ Thú nói xong, Nhạc Khê ra tay dễ dàng, trực tiếp điểm huyệt ngủ của Lệ Thú, Lệ Thú không có nội lực, lại bị thương nên lập tức ngất đi.
"Chúng ta đi cùng nhau nhé!" Tiểu Tiểu hô lên với Nhiêu Hinh Ninh.
"Chàng sẽ không xuống tay với ta đâu." Tiểu Tiểu không nhìn thấy biểu
cảm của Nhiêu Hinh Ninh, nhưng có thể cảm thấy sự chắc chắn của Nhiêu
Hinh Ninh.
“Phải đuổi tới kịp đó! Bà bà."
"Nhất định!" Nhiêu Hinh Ninh đáp lời, đợi sau khi mấy người đi rồi,
Nhiêu Hinh Ninh thấy khí thế trên người Lệ Hi Kiệt không ngừng tăng cao, nhẹ nhàng thấp giọng lẩm bẩm một câu: "Tiểu Tiểu... Tiểu Thú ta liền
nhờ cậy vào con thôi!"
Nhiêu Hinh Ninh chậm rãi nhắm mắt lại, khóe môi gợi lên nụ cười tuyệt mỹ — Hi Kiệt, có thể gả cho chàng thật hạnh phúc.
Huyết quang...
Văng khắp nơi.
...
...
Trận chiến kinh thiên động địa, lại làm người ta tuyệt vọng kia đi qua
được nửa tháng, vết thương của Lệ Thú cũng hơi khép lại, nhưng Lệ Thú
lại giống như mất đi cái gì luôn ngồi lẳng lặng một mình, cái gì cũng
không làm.
Trong quá khứ, Lệ Thú mặc dù cũng trầm mặc, vẻ mặt cũng nghiêm túc, nhưng sẽ không ngồi lẳng lặng một mình như vậy.
Nội lực của hắn vẫn không có cách nào vận hành, mỗi khi gặp phải chỗ
huyệt đạo bị Lệ Hi Kiệt phong bế, nội lực đã ngưng kết sẽ tán loạn.
"Thú ca..." Tiểu Tiểu từ sau lưng Lệ Thú đưa tay nhẹ nhàng khoát lên vai hắn.
"Tiểu Tiểu."
"Thực xin lỗi." Nếu nàng có thể kiên trì mang theo Nhiêu Hinh Ninh đi cùng, có lẽ...
"Không liên quan đến nàng." Lệ Thú yên lặng ôm lấy Tiểu Tiểu, để nàng
ngồi ở trên đùi hắn, một tiếng thở dài não nề truyền vào tai Tiểu Tiểu:
"Là ta sơ ý, ta đã cho l