Polly po-cket
Đại Hiệp Rất Nghèo

Đại Hiệp Rất Nghèo

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323272

Bình chọn: 7.5.00/10/327 lượt.

ội lực tuy không được như thời kỳ toàn thịnh của hắn, nhưng không kém là mấy.

Đúng như Lệ Thú đoán trước, nội lực của hắn đúng là có thể tăng lên!

Như vậy thời điểm đối mặt với phụ thân hắn cũng thêm vài phần nắm chắc.

"Thú ca!" Tiểu Tiểu bỗng nhảy vào trong lòng Lệ Thú: "Rất nhớ chàng nha!"

"..." Một câu nói này của Tiểu Tiểu khiến trong nháy mắt tất cả những

lời Lệ Thú muốn nói đều nghẹn trở về, Lệ Thú nhận mệnh ôm Tiểu Tiểu,

nghe nàng nói chuyện.

"Về sau không cho nhốt ta ở bên ngoài viện!" Ngàn vạn lời muốn nói cuối cùng hóa thành một câu nói như vậy.

Tiểu Tiểu lặng lẽ dựng thẳng một ngón cái về phía Nhạc Khê đi theo phía

sau, tỏ vẻ thành công qua cửa! "Được được được, lần sau thiếp cũng không nhốt được chàng mà! Một chưởng của chàng có thể phá nát cánh cửa rồi."

Lệ Thú gật đầu, tỏ vẻ đồng ý với Tiểu Tiểu, nhấc chân bước về phía bên trong.

"Thú ca." Đột nhiên Tiểu Tiểu gọi một tiếng.

"Lại sao vậy?"

"Trước khi chàng đi vào trong có phải nên sửa lại cửa chính của chúng ta hay không?"

"... được."

"Giờ chúng ta đổi thành cửa sắt nhé!"

"..."

Tiểu Tiểu, ngươi quả nhiên còn đang suy nghĩ nhốt Lệ Thú ở bên ngoài...

Ngay tại lúc Lệ Thú im lặng không nói gì còn Sở Văn Xuyên dùng vẻ mặt

tươi cười hài hước đối diện với Nhạc Khê, bỗng Yến Thanh Dịch dùng vẻ

mặt nghiêm túc xuất hiện trước mặt bọn họ: "Sở tam ca, tỷ phu."

Yến Thanh Dịch có chút ngập ngừng: "Văn Di tỷ đã trở lại."

Nhìn vẻ mặt của Yến Thanh Dịch, trong lòng mọi người đều đồng thời hiện lên một dự cảm xấu.

"Cha ta đâu!" Sở Văn Xuyên nắm chặt lấy bả vai của Yến Thanh Dịch: "Cha ta đâu!"

"Tính mạng không ngại, chẳng qua là..." Yến Thanh Dịch mím môi: "Sở bá

phụ ông ấy... Bị chặt đứt một cánh tay, bị... Bị..." Yến Thanh Dịch trộm dò xét liếc Lệ Thú một cái: "Lệ bá phụ..." Yến Thanh Dịch không nói

thêm gì nữa.

Sở Văn Xuyên thở phào nhẹ nhõm đồng thời bắt đầu lo lắng, Sở Lăng đường

đường một đấng anh hào đội trời đạp đất như vậy có thể chấp nhận nổi nỗi thống khổ bị mất đi một cánh tay hay không? Mất đi một cánh tay trên

diện rộng có nghĩa võ công bị tụt lùi, càng đáng nói là tình huống như

vậy lại do huynh đệ kết nghĩa ông ấy nhớ mãi không quên gây ra?

"Sư phụ ta đâu?" Lệ Thú mở miệng hỏi.

"Đệ cũng không rõ lắm," Yến Thanh Dịch trả lời: "Cụ thể phải hỏi Văn Di tỷ."

Mấy người liếc mắt nhìn nhau, bỗng đồng thời đứng dậy, chạy thẳng đến

tiền thính tìm Sở Văn Di, mà Yến Thanh Dịch lại có chút kinh ngạc nhìn

động tác của Lệ Thú: "Tỷ phu, võ công của huynh đã khôi phục được toàn

bộ rồi?"

Sở Văn Di ngồi trên ghế tựa ở tiền thính, đôi mắt xinh đẹp tràn ngập tơ

máu đỏ tươi, rõ ràng là kết quả của việc đi đường suốt đêm, Quý Nho Hiếu thì rót cho nàng một ly trà đặc.

Nhìn thấy mọi người tiến vào, không có hàn huyên, Sở Văn Di lập tức tiến vào chủ đề chính.

"Dạ Ngưng Bảo không có chuyện gì, đại đa số mọi người đều bình an, chỉ

có một ít người mất tích hoặc là bị thương, khi ông ta tấn công Dạ Ngưng Bảo dường như thu được tin tức gì liền lui lại."

Là tin tức vết thương của Nhiêu Hinh Ninh đã được chữa trị.

Khi nhắc tới Lệ Hi Kiệt, Sở Văn Di chỉ dùng từ "ông ta" để thay thế.

"Cha người vì che chở cho mọi người rút lui mà mất đi một cánh tay,

nhưng cha nói, không cần lo lắng cho cha." Sở Văn Di quay về phía Lệ

Thú, rõ ràng, câu nói sau là muốn nói cho Lệ Thú: "Cha muội nói, cho dù

như thế nào Hi Kiệt vẫn là huynh đệ của người! Huynh đệ là phải tha thứ

tất cả sai lầm của nhau, hơn nữa, Lệ Hi Kiệt cũng không phải tự nguyện." Dừng một chút, Sở Văn Di nói tiếp: "Các tiền bối Dạ Ngưng Bảo cũng hi

vọng Lệ Hi Kiệt sớm trở lại bên cạnh bọn họ."

Sở Văn Di dường như nhớ ra cái gì, chợt bắt đầu nở nụ cười: "Vân Hành

tiền bối tuy rằng bị thương nặng, nhưng có thể chữa tốt, không có nguy

hiểm đến tính mạng, trước khi ông ấy hôn mê, nhờ muội nhất định phải

mang về cho huynh một câu nói."

"Câu gì?"

Sở Văn Di ho nhẹ hai tiếng, cố gắng thay đổi âm thanh thô hơn: "Hỗn tiểu tử, con nếu không tát cho cha con một cái cho tỉnh lại, ta liền đánh

mông con!"

"..."

Quả nhiên là lời nói của Vân Hành.

Nhưng nghe được mấy lời chẳng ra cái gì này, Lệ Thú lại yên tâm, thân nhân bằng hữu của phụ thân không buông bỏ ông ấy!

"Triển Anh Hào tiền bối có tin tức không?" Sở Văn Xuyên nhớ tới lúc

trước khi Lệ Hi Kiệt công chiếm Dạ Ngưng Bảo, tin tức Triển Anh Hào mất

tích.

Sở Văn Di mím môi, lắc đầu: "Không có. Nhưng không phát hiện bất kỳ quần áo nào của tiền bối, cũng không phát hiện vũ khí của ông ấy. Bởi vậy,

Triển tiền bối chắc là không có chuyện..." Những lời này, Sở Văn Di có

chút lo lắng nên không nói hết."Đúng rồi!" Sở Văn Di bỗng nhướng mi nhìn quanh bốn phía: "Nhị ca đâu? Huynh ấy tới Dạ Ngưng Bảo à?"

Sở Văn Xuyên bỗng vỗ mạnh lên bàn, dọa Sở Văn Di nhảy dựng: "Không cần

để ý tới hắn! Hắn gần đây ở chung một chỗ với Lục Y Ninh kia." Trong mắt của Sở Văn Xuyên xẹt qua một tia sát khí: "Còn Lục Y Ninh kia vậy mà

muốn giết chết Tứ đệ!" Lãng Diệp trước khi rời đi cùng Cổ vương, lấy

những lời đã nói với Lệ Thú và Tiểu Tiểu, nói lại một l