mà tỷ tỷ không đồng ý cho muội đi tìm huynh." Lục Y Tĩnh thút tha thút thít nói.
Lần này đến lượt Sở Văn Xuyên trêu tức nhìn Yến Thanh Dịch rồi!
"Tiểu Dịch..." Sở Văn Xuyên ôm cổ Yến Thanh Dịch, ra vẻ hai huynh đệ
tốt, nhẹ nhàng nói một câu bên tai Yến Thanh Dịch: "Có từng suy nghĩ
muốn thành thân cùng ngày với ta hay không?"
"Tam ca." Yến Thanh Dịch chưa mở miệng, Lệ Thú đã bắt đầu nói chuyện:
"Cái gọi là trưởng ấu có thứ tự, nếu như huynh không thành thân, Tiểu
Dịch làm sao có thể thành thân? Trước kia khi đệ cưới Tiểu Tiểu cũng
chưa kết bái với huynh, bởi vậy, đệ là một ngoại lệ, nhưng Tiểu Dịch tốt nhất là..."
"Chờ một chút!" Sở Văn Xuyên lập tức cắt đứt Lệ Thú, miễn cho Trường
Giang lại lũ lụt lần nữa: "Ta sai lầm rồi, Tiểu Dịch sau khi ta thành
thân một trăm ngày mới có thể thành thân!"
Vẫn là Sở Văn Xuyên thông minh nhất, trực tiếp nhận sai, quả thật là dứt khoát!
Lệ Thú gật đầu đồng ý: "Ừm, vậy Tiểu Dịch sau khi Tam ca thành thân được trăm ngày thì cũng thành thân luôn đi!"
Chờ một chút...
Yến Thanh Dịch ngây ngẩn cả người.
Hắn khi nào thì nói muốn thành thân?
Khi ba người còn đang thương lượng về hôn kỳ, Tiểu Tiểu đang tò mò hỏi
Nhạc Khê chuyện nàng ấy và Sở Văn Xuyên, Tiểu Tiểu nghe Nhạc Khê kể lại, chợt vỗ bàn: "Thật là quá đáng! Sao có thể như vậy chứ!"
Nhạc Khê kể lại tóm tắt hết những bộ phận quan trọng, nhảy thẳng đến chỗ Sở Văn Xuyên thổ lộ với nàng ấy, sao có thể như vậy chứ?
Như vậy căn bản bát quái gì nàng cũng không lấy được!
Nhưng là, Nhạc Khê lại hiểu lầm rồi, cho rằng Tiểu Tiểu là nói tới quá trình Sở Văn Xuyên thổ lộ với nàng...
Chuyện rằng, Sở Văn Xuyên nói đúng một câu với Nhạc Khê: "Dù sao cũng không ai dám lấy ngươi, ngươi gả cho ta đi!"
Sau đó...
Sau đó Nhạc Khê đáp ứng...
Đây là cái màn cầu hôn vớ vẩn gì chứ?
"Tiểu Tiểu, sao ngươi lại gả cho Lệ Thú?" Nhạc Khê rất hiếu kỳ.
Nghe thấy vấn đề này, Tiểu Tiểu thay bằng vẻ mặt mày ủ mặt ê trong nháy mắt — tuyệt đối là giả vờ giả vịt: "Bị bắt ..."
"Hả?" Lúc này đến lượt Nhạc Khê tò mò, mặc kệ cỡ phụ nữ tài giỏi cỡ nào đều tuyệt đối có thiên tính bát quái.
Hai người phụ nữ bèn bắt đầu xì xào xì xầm, ai ngờ hai người phụ nữ này
càng nói càng tức giận, càng nói càng bất bình — lý do nhà mình thành
thân sao lại thảm hại như thế chứ?
Sau đó, Tiểu Tiểu và Nhạc Khê đạt thành nhất trí, về sau hai người các nàng ở cùng một chỗ, để đám đàn ông kia đi gặp quỷ thôi!
Cuộc sống chung quy cũng phải tìm chút phiền toái, nếu không làm sao có được tình thú?
Bởi vậy hôm đó, Lệ Thú không vào được phòng, bị nhốt bên ngoài sân, sau
khi tiểu tử béo trêu tức vẫy tay nói lời từ biệt với hắn, sắc mặt Lệ Thú luôn không biểu cảm trở nên cực kỳ đặc sắc, chẳng qua, thật đáng tiếc,
Tiểu Tiểu căn bản không nhìn thấy...
Vào lúc ban đêm, Sở Văn Xuyên mở cửa phòng ra, liền thấy Lệ Thú một thân một mình ngồi uống rượu trong phòng hắn.
"Tứ đệ, sao vậy?" Sở Văn Xuyên ngồi đối diện Lệ Thú: "Phụ thân đệ bên
kia xảy ra vấn đề gì à?" Trừ lý do này Sở Văn Xuyên thật sự không nghĩ
ra lý do khác nữa.
"Đệ không vào được phòng ..." Lệ Thú mặt không thay đổi uống tiếp một ly rượu: "Bởi vậy đệ muốn ở lại chỗ này của huynh." Ánh mắt Lệ Thú liếc
xéo qua: "Có vấn đề gì sao?"
"Hả? Đệ cãi nhau với Tiểu Tiểu sao?" Sở Văn Xuyên hết sức kinh ngạc,
phải biết rằng, thời gian dài như vậy tới nay, hắn chưa từng thấy Tiểu
Tiểu và Lệ Thú cãi nhau...
"Không có." Lệ Thú lắc đầu.
"Vậy chính là đệ chọc phải muội ấy chỗ nào rồi." Sở Văn Xuyên không chút khách khí cầm theo bầu rượu bên cạnh Lệ Thú, rót cho mình một ly rượu:
"Loại sinh vật như phụ nữ này là phải dỗ dành, đệ xem đệ ngày nào vẻ mặt cũng không cảm xúc, tính cách nghiêm túc lại nhạt nhẽo, thấy được một
chút chuyện sai thì bắt đầu thao thao bất tuyệt." Sở Văn Xuyên vỗ vỗ vai Lệ Thú: "Bất kỳ một người phụ nữ nào đều không chịu nổi tính cách của
đệ! Tiểu Tiểu có thể nhịn lâu như vậy cũng rất lợi hại rồi!"
"Đệ có cười với nàng." Lệ Thú phản bác.
"Chỉ là cười cười có mà dùng cái rắm ý!" Sở Văn Xuyên phun ra một câu
nói tục: "Phụ nữ nhất định phải nói cho nàng một ít lời dễ nghe, đệ xem
ta đối với Nhạc Khê chính là vậy, mỗi ngày đều dỗ dành nàng vui vui vẻ
vẻ, nàng nhất định sẽ không rời khỏi ta ..." Sở Văn Xuyên ý thức được
hình như có cái gì không đúng: "Ơ? Nhạc Khê đâu rồi?"
"Ở cùng Tiểu Tiểu rồi."
"..."
"Nàng ấy cũng quyết định ở riêng với huynh."
"..."
"Bằng không huynh cho là vì sao đệ phải tới chỗ huynh?"
"..."
Tứ đệ, đệ là tới để tìm tâm lý cân bằng sao?
...
...
Chuyện kể rằng, hai ba ngày sau khi Lệ Thú và Tiểu Tiểu "Ở riêng", Lệ
Thú liền bắt đầu thử dùng nội lực xông phá huyệt đạo bị tắc, mà mục tiêu luyện công của hắn rõ ràng chính là cửa chính của viện Tiểu Tiểu đang
ở...
Còn Tiểu Tiểu thì ghé vào trên tường nhìn Lệ Thú đập cửa chính, thuận tiện cho Lệ Thú cố gắng lên...
Cái loại ở riêng của bọn họ thật là đủ quái dị...
Nửa tháng sau, cánh cửa yếu ớt kia cuối cùng cũng bị Lệ Thú dùng một
chưởng phá vỡ. Lúc này trong năm huyệt đạo Lệ Thú đã xông phá được ba
điểm, n
