g mèo kêu. Giáp Con hát thì không ra gì, nhưng bắt
chước tiếng mèo thì tuyệt diệu, lúc là tiếng mèo đực, lúc là tiếng mèo
cái, lúc là tiếng mèo đực gọi là mèo cái, lúc là tiếng mèo con bị lạc
gọi mèo mẹ, người nghe mủi lòng chảy nước mắt, như trẻ mồ côi nhớ mẹ.
Mẹ ơi, bất hạnh tày trời con mất mẹ, mẹ mất rồi con cơ khổ lênh đênh. Cũng may cho mẹ về trời sớm, khỏi kinh hoàng thất thố vì cha… Tui trông thấy đoàn ăn mày đàng hoàng diễu qua chỗ bọn lính đóng quân, hát Mật Xoang,
Hầu Thất giọng không run, học tiếng mèo, bọn ăn mày không lạc điệu. Ngày mười bốn tháng Tám ăn mày ở Cao Mật là chúa tể, kiệu của quan huyện gặp đoàn diễu hành cũng phải nhường đường. những năm trước ăn mày khênh ghế mây, ngồi trên ghế là tên khốn Tám Chu đầu đội mũ giấy kiểu xung thiên, mình mặc long bào màu vàng chóe…
Nếu là dân nghèo mà ăn mặc như vậy thì bị coi là mưu toan làm bậy, toi mạng là cái chắc. Nhưng với lão Chu Bát thì không có chuyện gì xảy ra. Aên mày tự lập thành vương quốc. Cuộc diễu hành năm nay tương đối nhẹ nhàng, bọn ăn mày xúm quanh chiếc
ghế không, Chu Bát mất tăm không biết đi đâu? Hắn vì sao không về ngồi
kiệu tỏ rõ oai phong? Quan nhất phẩm đương triều cũng chỉ oai đến thê!
Nghĩ đến đây Mi Nương tui chợt giật mình, tui cảm thấy ngày hôm nay đoàn ăn mày có điều kỳ quái.
Tui sinh ra, lớn lên ở Cao Mật, mười
chín tuổi lấy chồng ở huyện. Trước khi lấy chồng, tui đi hát Miêu Xoang
khắp chín thôn mười tám đồn. Huyện thành tuy là nơi rộng lớn, nhưng tui
vẫn thường qua lại luôn. Vẫn mang máng nhớ rằng, cha thường dạy hát cho
bọn ăn mày. Khi đó tui còn nhỏ, tóc cắt kiểu nồi đất, mọi người cứ tưởng tui là con trai. Cha tui nói, con hát với ăn mày là một, vốn là một
phường, kiếm cơm thực tế là biểu diễn, biểu diễn thực tế để kiếm cơm.
Vậy nên, tui có duyên phận với bọn ăn mày. Do vậy, cuộc diễu hành ngày
mười bốn tháng Tám của ăn mày, tui thấy lạ mà không lạ. Nhưng với bọn
lính Đức từ Thanh Đảo, lính Vũ Vệ quân từ Tế Nam đến, thì chưa lần nào
trông thấy cảnh này. Chúng lên đạn lách cách, chúng vỗ súng bồm bộp, mắt trợn trừng trợn trạc, nhìn đoàn người kỳ quặc, ồn ào kéo đến. Khi đoàn
người đến gần, chúng mới buông súng, nhăn mũi nhíu mày, bộ dạng kỳ quặc. Đám Vũ Vệ quân thì không đến nỗi buồn cười như lính Đức, vì hiểu lời
Miêu Xoang qua giọng hát của Hầu Thất. Lính Đức không hiểu lời nhưng
nghe được tiếng mèo kêu. Tui biết những người Đức cảm thấy bực, vì sao
có nhiều người nhại tiếng mèo đến thế? Họ tập trung vào đoàn diễu hành,
quên cả tui đang có mặt ở đó, có thể lẻn vào trong bất cứ lúc nào. tui
hăng lên, đánh bài liều đừng để lỡ thời cơ. tát nước theo mưa, chảo nóng mò đậu, chảo dầu nêm muối, rối tinh lên để Mi Nương lẻn vào.
Nhằm cứu cha khỏi chốn lao tù, Tôn Mi Nương liều chết vào huyện, dù biết thế là trứng chọi với đá, nhưng không thành nhân thì cũng thành danh! Yù đã quyết, chỉ cần chộp lấy thời cơ. Tiếng thanh la của Hầu Tiểu Thất càng
lảnh lói, chuyện ngược đời càng hát càng thê lương, dàn đệm m… eo, m…
eo, m… eo của đám ăn mày không nghỉ không ngừng, không biết mệt. Một số
ăn mày còn nặn đủ bộ mặt kỳ quái trước mặt bọn lính. Đoàn người tới gần
tui, như có ám hiệu, đồng loạt lấy ra bộ da mèo để nguyên cả đầu đuôi,
lớn thì khoác lên vai, nhỏ thì đội lên đầu. Bọn lính ngạc nhiên đến sững sờ. Lúc này không lẻn vào thì lúc nào? Tui lách vào khoảng trống giữa
lính Đức và lính Cảnh vệ, xông thẳng vào huyện đường. Bọn lính chợt
tỉnh, một thẳng chĩa lưỡi lê vào ngực tui. Một liều ba bảy cũng liều, cứ xông vào, chết bỏ. Chính trong giờ phút nguy cấp ấy, có hai ăn mày khỏe mạnnh tách khỏi đoàn, một người đứng sau giữ chặt hai tay tui. Tui làm
như vùng ra để xông lên, nhưng thực tế tui không định xông lên. tui
không sợ chết nhưng lòng tui chưa muốn chết. Chưa gặp Tiền Đinh thì tui
chết không nhắm mắt. Tui chẳng qua định tát nước theo mưa. Đám ăn mày
vừa kêu la inh ỏi, vừa quây tròn lấy tui, rồi thì tự nhiên tui thấy mình đã ngồi trên ghế mây. Tui định nhảy ra, nhưng họ giữ lại, rồi kiệu lên
vai đưa tui đi. Tui ngồi ngất ngưởng trên cao, người nhún nhảy dập dình
theo bước kiệu, chợt thấy sống mũi cay xè, nước mắt lã chã. Bọn ăn mày
vui mừng như điên, tiếng thanh la của Hầu Tiểu Thất càng vang dội, giọng Tiểu Thất càng vút cao:
Đường chạy theo chân người, chó từ nam bay đến, nhặt chó làm gạch ném, gạch cắn thủng tay người!… M… eo, m… eo, m… eo.
Tui ngồi lắc lư theo nhịp kiệu, bỏ lại huyện đường phía sau lưng. Đội ngũ
diễu hành rời phố lớn, rẽ ngoặt, đi mấy chục bước, miếu Bà Cô mái mọc
đầy cỏ đuôi chó, đã ở trước mặt. Sau khi rời phố lớn, đoàn diễu hành lập tức dừng ca hát và gào thét, dồn bước đi rất nhanh. Tui hiểu, cuộc diễu hành hôm nay không phải để khất thực, mà vì tui. Không có họ, có lẽ tui đã bị bọn lính Đức đâm thủng ngực.
Kiệu mây nhẹ nhàng hạ xuống
bậc thềm miếu Bà Cô. Lập tức có hai ăn mày cầm tay tui, ừa kéo vừa đẩy
tui vào gian trong tối mò. Có tiếng hỏi vọng ra:
- Đưa được Cô về rồi hả?
- Rồi ạ, thưa ông Tám – Tên ăn mày đáp.
Tám Chu ngồi trên ma