g cuống, toát mổ hôi, bàn tay dính nhơm nhớp. Sợi dây
thừng trong tay tui lạnh toát, như một con rắn. Tui co dây, bước được
hai bước trên mặt tường thì tay đã mỏi, chân tê, toàn thân bủn rủn. Cách đây không lâu, tui không cần thừng mà vẫn leo được lên cây, hôm nay có
thừng mà chịu. Trước kia tui nhanh nhẹn như mèo, giờ tui nặng nề như
lợn. Không phải cha đẻ không sốt sắng bằng cha nuôi, cũng không phải tui đang mang thai. Đúng ra là ở nơi đây tui đã bị ăn đòn. Tục ngữ có câu:
Chim phải tên sợ bóng cây cong. Trông thấy cái chạc cây, tui lại tưởng
như mình đầy cứt chó, mông đít đau ê ẩm. Lúc này, ông Tám Chu rỉ tai
tui:
- Nhớ là cứu cha cô, chứ không phải cha của bọn tôi đấy nhé!
Quả như lời ông Tám, đám hành khất xả thân để cứu cha tui. Vậy trong giờ
phút nghiêm trọng này, tui không được hèn nhát. Nghĩ vậy tui mạnh dạn
lên, mình phải như Hoa Mộc Lan tòng quân thay cha, tui nghĩ tới Dư Thái
Quân trăm tuổi vẫn làm tướng. Phân chó mặc phân chó, roi vọt kệ roi vọt. Không chịu khổ thì làm sao được người? Không xông pha nguy hiểm thì sao thành sự nghiệp, để tiếng thơm lưu truyền muôn thuở. Tui nghiến răng,
dậm chân, nhổ nước bọt vào tay, tui níu dây thừng bước bước trèo, vầng
trăng vành vạnh ở trên cao. Phía dưới, các vị hành khất đùn tui nhanh
đến nỗi tui như bay lên, loáng cái tui đã đứng đầu tường, nhìn vào huyện nha mái ngói lô xô như vẩy cá. Phía dưới đã có Hầu Tiểu Thất đứng đợi.
Tui bám sợi thừng mắc trên cành cây, nhắm mắt tụt xuống, rơi đúng một
bụi trúc.
Nhớ khi nao cùng Tiền Đinh trăng hoa tại Tây Hoa sảnh, qua cửa sổ hậu, tui từng nhìn thấy cảnh đẹp hậu viên, đập vào mắt đầu
tiên là khóm trúc xanh này, rồi đến mẫu đơn nguyệt quí thược dược, rồi
thì đinh hương mùi thơm gắt. Trong vườn còn có hòn non bộ, trên bày hoa
cúc trồng trong chậu, đá Thái Hồ bóng nước lung linh đứng giữa hồ sen
nhỏ xíu, những bông sen khoe sắc với người, cặp bướm hồng hút mật trên
hoa, đàn ong vo ve bay lượn. Một phu nhân mặt đen đi dạo, vẻ nghiêm
trang không kém Bao Công, có a hoàn thanh mảnh theo sau. Tui biết, phu
nhân không phải loại sắc nước hương trời, nhưng là bạc kết tóc xe tơ của quan huyện. Tui biết, bà xuất thân thế gia vọng tộc, học cao tài rộng,
lắm mưu nhiều kế, nha dịch ai ai cũng nể bà, ngay quan huyện cũng phải
nhường đôi lúc. Tui rất muốn ra hậu viên ngắm cảnh, nhưng quan huyện sốn chết không nghe. Cứ thu mình trong Tây Hoa sảnh, ra hậu viên chuyện sẽ
chẳng lành! Nào ngờ hôm nay tui có dịp đến hậu viên, có điều không phải
đến dạo chơi, mà là cứu cha tui.
Mọi người tập hợp tại chỗ rừng
trúc. Tiểu Thất vẫy con khỉ trên cây xuống. Họ ngồi xổm, nghe tiếng
thanh la canh Ba cầm canh từ xa đến gần rồi từ gần đến xa. Phía trước có tiếng ồn ào, có lẽ thay gác. Sau đó cảnh vật yên tĩnh không một tiếng
động, chỉ còn tiếng khóc ri ri thê thảm của những con trùng mùa thu khóc than cho số phận ngắn ngủi. Tim tui đập thình thịch, định nói mà không
dám mở miệng. Bọn ông Tám Chu ngồi im như phỗng và cũng không một lời
trao đổi, y như năm hòn đá tảng đen sì. Chỉ con khỉ đôi lúc cựa quậy,
liền bị Hầu Tiểu Thất giữ chặt.
Trăng đã ngả về tây, quá nửa
đêm, ánh trăng lạnh hơn, sương thu ướt đẫm cây cỏ, bóng loáng như quang
dầu. Sương ướt mũ tui, ướt áo tui, ngay cả trong nách cũng cảm thấy ẩm
ướt. Không hành động ngay thì trời sáng mất, ông Tám! Tui sốt ruột quá.
lúc này tui lại thấy phía trước có tiếng ồn ào, tiếng gào khóc, tiếng
thanh la phèng phèng. Tiếp đó, một quần đỏ bao trùm huyện nha.
Một nha dịch mặc quần áo công sai từ con đường nhỏ bên cạnh Tây Hoa sảnh
lặng lẽ chạy tới, chỉ vẫy tay một cái, không nói câu gì. Bọn tui chạy
theo ông ta, men theo con đường nhỏ bên Tây Hoa sảnh, qua phòng thuế vụ, phòng chủ bạ, phòng thừa phái. Trước mặt là Ngục Thần miếu, trước miếu
là phòng giam tử tù.
Tui trông thấy trước có đám cháy, ngọn lửa
cao đến hơn ba trượng, nhà bếp là nơi phát ra hỏa hoạn. Mây sinh mưa,
lửa sinh gió, khói đen cuồn cuộn bốc lên. nhốn nháo như kiến chạy lụt,
ầm ĩ như quạ bị phá tổ. Lính tráng chạy như mắc cửi, tay thùng tay gậy.
Nhân lúc nhốn nháo, bọn tui vượt qua phòng giam nữ, lướt tới phòng tử
hình nhanh như chớp, nhẹ nhàng như gót giầy bôi trơn bằng dầu. Phòng
gian thối hoắc, chuột thách thức mèo, bọ chó to bằng hạt đậu. Chỉ có cửa ra vào, không cửa sổ, thoạt vào không thể nhìn thấy gì.
Ông Tư
mở khóa phòng giam tử tù, luôn miệng giục mau mau lên. Tám Chu cầm bọc
đom đóm khua khua, lóe lên một vệt sáng xanh trong phòng. Tui thoáng
nhìn thấy cha tui mặt tím tái, máu me đầy miệng, răng cửa gãy, không còn ra hồn người. Cha ơi, tui vừa cất tiếng thì một bàn tay hộ pháp đã bịt
miệng tui lại.
Cha tui bị xích cả chân lẫn tay bằng xích sắt,
xích được lồng vào một khối đá lớn giữa phòng giam, dù có sức mạnh ngàn
cân cũng không thoát. Nhờ ánh sáng đom đóm, ông Tư mở chiếc khóa lớn ở
xích sắt, gỡ tay cha tui ra. Uùt Sơn bỏ quần áo mặc ngoài, để lộ bộ quần áo đang mặc bên trong cũng cũ rách như bộ cha tui đang mặc. Uùt Sơn
ngồi vào vị trí cha tui lúc nã