Ring ring
Đàn Hương Hình

Đàn Hương Hình

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325995

Bình chọn: 9.5.00/10/599 lượt.

phía sau bố tớ trở lại hiện trường. Hình như Tôn Bính giả đã

thối hết lục phủ ngũ tạng. Làm thế nào bây giờ?

May, ông trời có mắt, đến giây phút cuối cùng, Viên Thế Khải ngồi phía sân khấu trước

sau vẫn tưởng như ngủ gật ấy, bỗng ra lệnh sửa án đàn hương thành án

chém đầu đối với Tôn Bính giả. Nhận lệnh, bố tớ quẳng cọc đàn hương,

nheo mắt, rút phăng thanh yêu đao của một nha dịch đứng gần đó, nhanh

nhẹn đến mức không thể tin ở cái tuổi của ông, một luồng bạch quang sáng lóa hạ xuống trong nháy mắt.

Mi-ao. Đàn hương chỉ mọc nơi rừng thẳm, hoa nở về thu tựa tuyết hồng. Sừng sững thân cao mười tám trượng. Đàn anh của loài cây, người hùng của rừng!

Sáo bằng gỗ đàn hương, tiếng oanh réo rắt. Dáng đàn hương, dáng vẻ anh hào. Phách đàn hương, rộn ràng sắc xảo. Xe đàn hương, chinh chiến gian lao!

Cây tì bà của Vũ hầu Gia Cát, thành không người mà địch phải lui! Gỗ đàn tạc tượng, làm hương án. Tích thiện – âm công để cho đời!

Nếu như, gỗ đàn làm cọc xiên tù phạm, là lúc cáo chung một Vương triều!

Miêu Xoang, “Đàn hương hình. Nhã điệu”

Đầu Uùt Sơn rụng xuống, mặt trời đang trắng biến thành màu đỏ. Triệu Giáp

xách cái đầu lên, cố ý làm ra vẻ nghiêm trang, thật kinh tởm, thật đáng

ghét! Tên súc sinh không bằng chó lợn ấy giơ cái đầu Uùt Sơn máu rỏ tong tỏng về phía ta, nói:

- Aùn đã thi hành, mời đại nhân xem xét!

Lòng ta rối bời, mắt nhòe màu đỏ, tai như có tiếng đại bác nổ rền, mùi tanh

của máu vương khắp đất trời này, mùi thối tắc mũi lan tràn đây đó này,

chứng tỏ vương triều Đại Thanh đã đến hồi mạt vận, ta bỏ Người hay ta

chết theo Người? Ngổn ngang trăm mối, do dự bàng hoàng; bơ vơ bốn cõi,

một màu thê lương. Theo nguồn tin đáng tin cậy, Hoàng Thái Hậu đã ép

Hoàng thượng bỏ chạy ra Thái Nguyên. Kinh thành Bắc Kinh lang sói hoành

hành, hoàng cung đại nội, thần thánh miếu đường đã trở thành nơi hành

lạc và doanh trại của liên quân tám nước. Một triều đại mà đã để thất

thủ quốc đô, thì chỉ còn là tồn tại trên danh nghĩa! Vậy mà Viên Thế

Khải đại nhân tiêu tốn hàng chục triệu lạng bạc để xây dựng đội quân

tinh nhuệ, cái đội quân ấy không bảo vệ thủ đô, không giết giặc bắt

tướng, lại quay sang tiếp tay cho giặc trấn áp con dân ta ở Sơn Đông. Dạ sói lòng lang của Tư Mã Chiêu ai mà chẳng biết? Ngay đến đám trẻ con

nơi hẻo lánh cũng truyền miệng nhau câu này: “(Triều) Thanh mà không

thanh (trong sạch), Viên (Thế Khải) mà không phải là Viên Thế Khải, là

Tào A Man!”. Ôi triều Thanh, Người nuôi ong tay áo; Viên Thế Khải, mưu

mô thâm hiểm! Ngươi tàn sát con dân của ta, bảo vệ con đường cho Tây.

Ngươi lấy máu của trăm họ để vui lòng liệt cường! Ngươi nắm quân đội

nhưng không hành động; ngươi nắm quyền chủ động như tiến thoái không lo. Số phận nhà Đại Thanh trong tay ngươi. Thái hậu Hoàng thượng ơi, Người

đã tỉnh ngộ chưa? Nếu các vị còn coi ông ta là cứu khốn phò nguy, thì cơ đồ ba trăm năm của nhà Đại Thanh chỉ còn một sớm một chiều! Tự vấn lòng mình, ta cũng không phải trung thần một lòng vì dân vì nước. Ta không

có cái trung dũng của kẻ xả thân vì nghĩa lớn, dù rằng ta văn võ song

toàn. Về dũng khí, ta không bằng kép hát Tôn Bính. Về nghĩa khí, ta

không bằng hành khất Uùt Sơn. Ta là một tên hèn chỉ biết vâng dạ, một

tên đần chỉ muốn yên thân. Cũng có lúc bừng bừng tráng khí, lại lắm khi

thui chột lòng son. Với dân chúng, ta dương oai diệu võ, với bề trên ta

nịnh bợ ôm chân, đồ vô liêm sỉ, sợ trên khinh dưới. Tên tri huyện Tiền

Đinh bị thịt kia, nhà ngươi tuy còn sống, nhưng thực ra chỉ còn là cái

xác biết đi. Ngay Uùt Sơn sợ chết vãi cứt ra quần, cũng còn hơn ngươi ba ngàn lần! Đã không có tráng khí đội trời đạp đất, thì ngươi đành sống

kiếp chó săn. Ngươi tự biến mình thành chó mà đảm nhiệm chức Giám hình

quan, ánh mắt phân tán của ta giờ tập trung vào cái đầu lâu trong tay

Triệu Giáp, hiểu rõ kiểu báo cáo như báo công của Giáp, mà hiểu rằng ta

phải làm gì? Ta rảo bước đến trước đài, phất tay rũ áo, quì xuống tâu

lên tên giặc và tên kẻ cướp:

- Aùn đã thi hành, mời đại nhân xem xét!

Viên Thế Khải và Caclôt trao đổi dăm câu, Caclôt cả cười. Hai tên đứng dậy bước xuống đài:

- Tri huyện Cao Mật, đứng lên đi!

Ta đứng lên đi theo hai người lên Thăng Thiên đài. Viên Thế Khải lưng eo

beo gấu, Caclôt cao như cây sào – một cặp cò vịt sánh vai nhau, chậm rãi bước lên đài cao. Ta cúi đầu mà bước, nhưng ánh mắt vẫn không rời hai

tên đi trước. Trong ống giầy của ta có giắt một con dao găm cực sắc, chỉ cần có được một nửa dũng khí của em trai ta, là ta đâm chết chúng trong nháy mắt. Khi ta đơn thương độc mã vào sào huyệt bắt sống Tôn Bính, thì sao mà ung dung, bình tĩnh. Còn khi đứng ngay sau bọn này mà sao thấp

thỏm không yên? Thế đấy, ta là sói trước đám dân đen, là cừu trước quân

tây trắng! Cừu thì ta vẫn chưa xứng, vì cừu còn dám đấu sừng, còn ta thì nhát như thỏ đế! Đứng trước hảo hán Tôn Bính, ngước nhìn khuôn mặt xung huyết to khủng khiếp, miệng rỉ máu, mắt chỉ còn là một kẽ hở. Vì khuyết răng nên giọng à uồm, nhưng câu chửi vẫn nghe rất rõ. Oâng chửi Viên

Thế