lửa giận bừng
bừng, lão đành ngậm miệng. Nói mà làm gì! Ngay đương kim Hoàng Thái Hậu
cũng phải nhượng bộ ba phần, lời Viên là khuôn phép! La4p quay lại để
đối phó với cái lưỡi của Hùng Phi.
Mặt Hùng Phi đã sưng
mọng, máu miệng sủi bọt, phun phì phì, không còn chỗ nào để lách dao.
Cắt lưỡi một tử tù đang nổi cơn điên là nhổ răng trong miệng cọp. Nhưng
lão không có gan chống lệnh Viên Thế Khải. Lão rà thật nhanh lời dạy và
kinh nghiệm của sư phụ trong những trường hợp này, nhưng không có. Hùng
Phi vẫn chửi, Viên Thế Khải nhắc lần thứ ba:
- Cắt lưỡi nó đi!
Trong giờ phút nghiêm trọng này, bằng linh cảm, lão cảm thấy thần linh tổ sư
phù hộ lão. Tiết mục nửa chừng thêm vào này khiến quân lính ồn ào như vỡ chợ.
Triệu Giáp cầm cái đầu lưỡi trên tay để mọi người nhìn
thấy. Lão cảm thấy cái lưỡi bất khuất vẫn đang run rẩy. Con nhái lúc nãy giẫy chết cũng như thế. Miếng thứ năm mươi tư, Triệu Giáp nói không ra
tiếng:
- Miếng thứ năm tư! – Đồ đệ lão đếm.
Mặt Hùng Phi chuyển sang màu vàng kim. Máu trào ra từ miệng, hòa với nước. Không còn lưỡi, nhưng Hùng Phi vẫn chửi, dù phát âm cực kỳ khó khăn. Tuy biết anh ta đang chửi, nhưng chửi như thế nào không rõ.
Hai bàn tay
Triệu Giáp nóng như chèm lửa, lão cảm thấy chúng sẽ cháy như ngọn đuốc
rồi biến thành tro. Lão không trụ nổi, nhưng lòng tôn vinh nghề nghiệp
mạnh mã tới mức lão không cho phép mình bỏ dở qui trình của hình phạt.
Vì rằng Viên Thế Khải ra lệnh cắt lưỡi, làm rối trình tự gia hình. Lẽ ra lão có thể cho phạm chết rất nhanh một cách tùy tiện, nhưng tinh thần
trách nhiệm và đạo đức nghề nghiệp không cho phép lão xử sự như thế. Lão thấy, nếu không xẻo đủ số đã định, chẳng những vi phạm pháp luật triều
Thanh, mà còn có lỗi với chàng hảo hán trước mặt. Bất kể ra sao, phải
xẻo đủ năm trăm nhát Hùng Phi mới chết. Nếu chưa đủ số đã chết, thì đao
phủ Bộ Hình chỉ là tên đồ tể hạng bét của thang xã hội!
Triệu
Giáp dùng khăn tẩm nước muối, lau sạch máu và những chất dơ bẩn trên
người Hùng Phi. Khi giặt khăn, lão ngâm tay một lúc vào thùng nước rồi
lau khô. Cái miệng không còn lưỡi của Hùng Phi vẫn khép mở liên tục,
nhưng âm thanh phát ra thì yếu dần. Triệu Giáp hiểu, phải gia hình thật
nhanh, phải điều chỉnh phương án ban đầu căn cứ vào tình hình thực tế
trước mắt. Đừng trách đao phủ Bộ Hình bất tài, chỉ trách Viên Thế Khải
ra lệng bừa, phá qui tắc. Lão làm một động tác mà ít ai để ý: chích một
nhát vào bắp chân lão để cái đau thót tim đẩy lùi sự mệt mỏi và tính lỳ
của cơ thể, đồng thời để phân tán sự chú ý của lão vào hai bàn tay nóng
như chèm lửa của lão. Lão làm ra vẻ phấn chấn, không thèm để ý Viên Thế
Khải và đám sĩ quan phía sau, càng không thèm để ý năm nghình lính phía
trước, lão múa dao như gió, đếm như đếm những cục mưa đá, những miếng
thịt xẻo ra từ trên người Hùng Phi bay như những con bọ cánh cứng. Triệu Giáp, đứng thẳng lên, khoan khoái thở một hơi. Người lão ướt đẫm, dính
nhơm nhớp giữa hai chân, không rõ máu hay mồ hôi. Lão đã trả giá bằng
máu của lão cho tiếng thơm một đời của Tiền Hùng Phi, cho vinh dự của
đao phủ Bộ Hình.
Chỉ còn sáu nhát dao cuối cùng. Lúc này bộ dạng của Tiền Hùng Phi trông thật đáng sợ. Triệu Giáp chuẩn bị xẻo nhát thứ
bốn trăm chín mươi bảy. Theo qui định, vào thời điểm này có hai cách lựa chọn, một là khoét đôi mắt, hai là xẻo đôi môi. Nhưng đôi môi Hùng Phi
đã nát bét, quả thực không nỡ xẻo, xẻo là nhẫn tâm. Triệu Giáp quyết
định khoét hai mắt. Lão biết Hùng Phi chết mà mở mắt, nhưng chết mà mở
mắt phỏng có ích gì? Người anh em, ta không thể trưng cầu ý kiến ở người anh em được nữa! Khoét đi hai con mắt, để người anh em trở thành con ma biết an phận, mắt không nhìn thấy thì tâm không loạn, xuống âm tào địa
phủ khỏi phá quấy. Dương gian không cho phép quậy, âm gian cũng không
cho phép quậy. Bất luận ở đâu, quậy là không cho phép.
Triệu
Giáp chích mũi dao nhọn vào mắt Hùng Phi, đột nhiên Hùng Phi nhắm mắt
lại, ngoài dự kiến. Lão vô cùng cảm kích Hùng Phi về sự phối hợp này, vì rằng ngay cả đao phủ giết người như ngóe, khoét đi đôi mắt mở thao láo
không phải là chuyện vui vẻ gì. Lão chộp lấy thời cơ có một, khoang mũi
dao một vòng quanh hốc mắt… Miếng thứ bốn trăm chín mươi bảy, lão thều
thào như hụt hơi.
- Miếng thứ bốn trăm chín mươi bảy!… Đồ đệ còn hụt hơi hơn lão.
Lúc lão giơ dao, thì con mắt phải của Hùng Phi lại mở trừng trừng, đồng
thời Hùng Phi gào lên một tiếng cuối cùng, tiếng gào khiến Triệu Giáp
lạnh xương sống trong hàng quân, mấy chục binh sĩ nặng nề đổ rạp xuống
như tường đổ. Triệu Giáp cực chẳng đã, phải động dao đối với con mắt rực lửa còn lại, rực lửa chứ không phải ánh lửa, như một quả cầu cháy đỏ.
Bàn tay Triệu Giáp đã cháy khô, hầu như không cầm nổi cán dao trơn tuột
nữa. Lão thấp giọng, khẽ van: Người anh em, nhắm lại đi… Nhưng Hùng Phi
không nhắm. Triệu Giáp biết không còn thời gian, đành cắn răng hạ thủ.
Nhát thứ bốn trăm chín mươi tám, lão nói.
Đồ đệ của lão đã ngất lịm.
Mấy chục binh sĩ nữa ngã gục.
Hai con ngươi của Hùng Phi