nh cảm gì hết. Nếu như lạnh lùng là một loại tình cảm,
thì tình cảm chỉ có thể là lạnh lùng. Bất kể loại tình cảm nào, trừ lạnh lùng, đều hủy hoại thanh dang của đao phủ. Lão không dám nhìn thẳng vào sáu vị quân tử, nhất là nguyên Chủ Sự Bộ Hình Lưu Quang Đệ đại nhân,
người có quan hệ thân hữu lạ lùng và chân thành với lão. Hễ nhìn vào cặp mắt tóe lửa vì giận của Lưu đại nhân, là bàn tay lão nhơm nhớp mồ hôi,
mặc dù xưa nay lão chưa bao giờ ra mồ hôi tay. Lão ngước nhìn đàn bồ câu trắng lượn vòng không nghỉ, cánh trắng lấp lóa, hoa cả mắt. Hình bộ Tả
Thị Lang Cương Nghị đại nhân – quan giám hình thứ nhất, ngồi dưới. Ông
ta nhìn mặt trời rồi liếc sang các vị quân tử, hô bằng một giọng run
rẩy:
- Giờ đã điểm!… Các phạm quan tạ thiên ân…
Triệu
Giáp như được ân xá, vội quay lại đón thanh đao “Đại tướng” nặng trịch,
chỉ chém đầu các quan từ tứ phẩm trở lên. Để tỏ lòng kính trọng Lưu đại
nhân, lão thức trắng một đêm mài thanh đao sắc như nước, thổi đứt lông
tơ. Lão lấy vạt áo lau hai bàn tay, tay phải nắm chặt cán đao để thân
đao nằm ngang ngực, dọc theo bắp tay.
Sáu vị quân tử, người khóc, người thở dài.
Triệu Giáp lễ phép giục:
- Mời các đại nhân vào chỗ.
Đàm Tự Đồng gào to:
- Có tâm trừ giặc, lực bất tòng tâm, chết là đúng rồi, chém mau, chém mau!
Gào xong, ông ho rũ, mặt tím tái, mắt đỏ ngầu. Ông quì xuống đầu tiên, hai
tay chống đất, cổ vươn ra, tóc xõa không còn bím rủ xuống đất.
Các ông Húc, Thâm Tú, Quảng Nhân, Nhuệ lần lượt quì theo Đàm Tự Đồng. Lâm
Húc khóc hu hu như một cô gái bị hàm oan. Quảng Nhân khóc rất to, tay
đập đập xuống bục hành hình. Dương Thâm Tú hai tay chống đất, hai mắt
ngó quanh, không ai hiểu ông nghĩ gì? Duy chỉ Lưu Quang Đệ đầu ngẩng
cao, người đứng thẳng, không chịu quì. Triệu Giáp nhìn chăm chăm vào đôi ủng rách của Lưu đại nhân, ngại ngùng giục:
- Đại nhân… xin vào chỗ…
Lưu Quang Đệ trợn mắt nhìn quan giám hình Cương Nghị phía dưới, hỏi dồn:
- Tại sao chưa vấn cung đã chém?
Cương Nghị không dám nhìn thẳng vào mắt Lưu Quang Đệ, vội ngoảnh bộ mặt béo phị đen nhẻm sang bên.
Lưu Quang Đệ tiếp tục hỏi dồn:
- Tại sao chưa tra hỏi đã chém? Phép nước có còn không?
- Bản quan chỉ biết phụng mệnh giám trảm, ngoài ra không biết gì hết,
mong Bùi thôn huynh thông cảm… - Cương Nghị lúng túng ra mặt.
Dương Nhuệ quì bên cạnh, thò tay kéo gấu áo Lưu Quang Đệ, nói:
- Bùi thôn huynh, sự tình đã như thế này, còn gì để nói nữa. Quì xuống đi, tuân chỉ đi!…
- Ôi nhà Đại Thanh! – Lưu Quang Đệ thở dài, sửa lại quần áo, quì xuống
bục. Phía dưới, viên quan Tư Sự đứng sau Cương Nghị, cao giọng tuyên
thị:
- Tạ ơn Lão Phật gia!
Trong sáu vị quân tử, chỉ bốn vị Lâm Phúc, Dương Thâm Tú, Khang Quảng Nhân, Dương Nhuệ lạy đủ ba lạy
chín khấu đầu, còn Đàm Tự Đồng và Lưu Quang Đệ thì không.
Viên Tư Sự tuyên thị tiếp:
- Phạm quan khấu đầu tạ ơn Hoàng thượng!
Lần này thì cả sáu vị đều khấu đầu. Đàm Tự Đồng dập đầu lia lịa, kêu la thảm thiết:
- Hoàng thượng ôi Hoàng thượng! Suýt nữa công thành, Hoàng thượng ôi!…
Lưu Quang Đệ dập đầu kêu bịch bịch, hai hàng nước mắt giàn giụa thấm đẫm khuôn mặt gầy guộc.
Quan giám hình Cương Nghị giận tím mặt, quát:
- Thi hành án!
Triệu Giáp vái dài xáu vị quân tử, nói khẽ:
- Tiểu nhân xin tiễn các vị về nơi của mình.
Lão hít một hơi, loại bỏ các ý nghĩ trong đầu, tập trung sức và tâm trí vào cổ tay phải. Lão cảm thấy người với đao hòa làm một. Lão bước lên một
bước, tay trái nắm lấy chót đuôi sam Lưu Quang Đệ, dùng sức kéo ngược để cổ ông ta vươn dài ra. Bằng vào kinh nghiệm lâu năm, lão thoáng cái đã
nhìn ra đốt xương nào trên cổ đao đi ngọt. lão vặn mình sang phải, toan
để đao chuyển động theo người, nhẹ nhàng xén đầu Lưu Quang Đệ, bỗng có
tiếng rú thất thanh trong đám người xem:
- Cha ơi!…
Một
thanh niên gầy gom, tóc tai rũ rượi, loạng choạng chạy lên. Triệu Giáp
vội thu lưỡi đao đã kề cổ Lưu Quang Đệ. Cổ tay của lão đã cảm nhận được
sức nặng của thanh “Đại tướng” dằn xuống để uống máu người. Người thanh
niên đó là công tử Lưu Phác, cách đây mấy năm, lão đã từng gặp trong một ngôi miếu gần Tây Trực Môn. Một tình cảm thương xót mà bao năm nay, vì
tình cảm nghề nghiệp trang nghiêm phải cố nén, nay ùa ra như dòng nước.
Đám lính dõng sực tỉnh sau phút ngẩn người, xách giáo chạy ùa lên. Quan
giám hình Cương Nghị đại nhân hốt hoảng đứng bật dậy, thất thanh: “Bắt
lấy nó! Bắt lấy nó!”. Các vệ sĩ sau lưng ông ta, tuốt đao xông ra. Khi
đao kiếm chưa kịp chạm đến người, Lưu Phác đã quì sụp trước mặt Cương
Nghị, khẩn khoản:
- Đại nhân mở lòng nhân đức… cho tiểu nhân được chết thay cha…
Lưu Quang Đệ ngầng đầu lên, nghẹn ngào:
- Phác, con đừng ngốc…
Lưu Phác lết bằng gối mấy bước, ngước nhìn cha:
- Cha, cho con được chết thay cha…
- Ôi, con tôi… - Lưu Quang Đệ than thở, khuôn mặt khô héo, nỗi đau làm
ông rúm người lại, dặn con – Sau khi cha chết, chớ nên phúng viếng linh
đình, ai phúng tiền thì một đồng cũng không nhận, không cần đưa linh cữu về quê, kiếm nơi nào gần mà chôn. Mọi việc