ại đón nhận. Trên mặt cảm thấy ấm ấm dính ngấy, theo sau chính là mùi nồng nặc
tanh hôi.
Cô lảo đảo từng bước, té ngã trên mặt đất.
Bạch Khôn Nguyên chỉ thấy có một chất lỏng màu đỏ được
hắt ra, Linh Tố lại ngã xuống đất. Hắn lập tức túm tay nữ sinh kia, lớn tiếng
chất vấn: “Cô làm cái gì vậy?”
Lưu Phi Vân đã đắc thủ, hơi khôi phục thần trí, giật
mình nhìn hắn. Linh Tố liền thừa dịp thời cơ này, năm ngón tay khép lại, lòng
bàn tay mang gió, đánh thật mạnh về phía huyệt thiên trung của Lưu Phi Vân.
Lưu Phi Vân lui vài bước, rồi ngã xuống đất, cả người
không ngừng run rẩy, sau đó bắt đầu nôn mửa. Nhổ ra mấy giọt nước đen, vừa rơi
xuống đất liền biến mất, giống như sương khói vậy.
Linh Tố thở dài một hơi.
Lúc này lão sư cùng bạn học cũng đã đuổi tới. Mọi
người thấy cả người Linh Tố vết máu loang lổ, đều la hoảng lên.
Lão sư kinh hoảng tức giận, dậm chân thật mạnh nói:
“Thẩm Linh Tố, Lưu Phi Vân, hai trò đang làm cái gì vậy?”
Lưu Phi Vân rốt cục nôn mửa xong, vẻ mặt uể oải được
bạn học nâng dậy. Lão sư vừa ngửi thấy liền hét lớn: “Lưu Phi Vân, trò uống
rượu sao?”
Bên này, Bạch Khôn Nguyên đã gọi lái xe mang thảm
trong xe tới, bọc người Linh Tố lại.
Lão sư ra lệnh nói: “Hai trò đi thu dọn sửa soạn một
chút, sau đó đến văn phòng của tôi.”
Linh Tố nhíu mày. Bạch Khôn Nguyên nhìn thấy, thay cô
lên tiếng: “Vị này là thầy của Linh Tố sao? Tôi là anh họ của em ấy.”
Lão sư chưa bao giờ biết Thẩm Linh Tố còn có thân
thích. Nhưng người thanh niên này tướng mạo anh tuấn, quần áo chỉnh tề cao quý,
hiển nhiên không phải người thường. Đều nói trước kính quần áo sau mới kính
người, lão sư lập tức đối với hắn nghiêm nghị kính trọng.
Bạch Khôn Nguyên nói: “Linh Tố bị kinh hãi, trước hết
tôi muốn mang em ấy về nhà. Thuận tiện muốn xin phép cho em ấy nghỉ vài ngày.”
Lão sư thấy Linh Tố chật vật, cũng gật đầu đồng ý.
Lái xe đã sớm mở cửa xe phía sau, nhưng cả người Linh
Tố đều cứng ngắc, đi lại lảo đảo. Bạch Khôn Nguyên nhíu mày, bỗng vươn một tay
ra chặn ngang bế cô bước vào trong xe.
Cô gái được quấn trong thảm như con vật nhỏ bị làm
nhục, cuộn mình lạnh run, mắt to lộ vẻ bàng hoàng bất lực, nước mắt lại quật
cường không chịu rơi xuống.
Bạch Khôn Nguyên cúi đầu nhìn Linh Tố trong lòng,
không nói được một lời ôm chặt cô.
Hắn không hỏi. Thật tốt. Linh Tố cảm kích nhắm mắt
lại.
“Tôi hiện tại rất giống một nữ quỷ chết thảm mà.”
Bạch Khôn Nguyên cười, quỷ chết thảm sao có thể có ánh
mắt trong suốt như vậy.
“Quần áo của tôi bẩn rồi, đây là máu chó.”
Bạch Khôn Nguyên tuyệt nhiên không để ý: “Không có
việc gì, quần áo có thể thay mà.”
Hắn mang Linh Tố về Bạch gia.
Linh Tố ở trong phòng tắm của phòng dành cho khách
chừng một giờ, dùng khăn mặt lau mặt và cánh tay lặp đi lặp lại, nhưng mũi vẫn
ngửi thấy mùi tanh hôi khiến người ta buồn nôn kia.
Mệt mỏi, quỳ gối xuống, dựa vào tường yên lặng rơi lệ.
Cô chẳng những là một bé gái mồ côi, ở trong mắt người
khác lại là yêu nghiệt. Hôm nay nếu không có Bạch Khôn Nguyên, không biết cô sẽ
bị người ta bắt nạt thành bộ dạng gì nữa đây?
Bảo mẫu Bạch gia thấy cô thật lâu chưa đi ra, lo lắng
gõ cửa, lúc này Linh Tố mới vội vàng lau khô thân mình bước ra ngoài.
Thay cho quần áo đã bị bẩn, trên giường có nội y đã
được sấy khô, còn có một chiếc váy vải lụa mềm mại màu xanh.
Linh Tố vừa sờ liền biết, đây đều là quần áo của Lâm
Lang.
Cô thay quần áo, đứng trước gương. Trong gương xuất
hiện một cô gái xinh đẹp tuyệt trần. Là Thẩm Linh Tố, hay là Lâm Lang?
Cô đi đến bên ban công, bỗng nhiên phát hiện phòng bên
phải và trang trí trong đó rất quen mắt. Cách vách là phòng của Lâm Lang.
Ban công vốn nối tiếp nhau, chỉ dùng một lan can mang
tính trang trí ngăn cách một chút, muốn đi qua căn bản không phải là vấn đề.
Đi xuống lầu, đụng phải Bạch phu nhân tản bộ trong
viện trở về, nhìn thấy cô, cười đáp: “Bội Hoa, hôm nay sao tan học sớm vậy?”
Linh Tố cười khổ không lên tiếng.
Bạch phu nhân cũng đã năm mươi tuổi, được bảo dưỡng
tốt, nhìn như mới chỉ bốn mươi. Trẻ tuổi như vậy, đã trở thành người si ngốc.
Thật sự là tiếc nuối.
Bạch phu nhân bỗng nhiên oán giận: “Tôi đã nói không
uống thứ này! Canh này không ngon! Không phải hầm như vậy!”
Bà nói với Linh Tố: “Con đừng uống canh này. Nấu sai
rồi!”
Linh Tố buồn buồn. Quản lý xấu hổ hướng cô gật gật
đầu, vội giúp đỡ Bạch phu nhân lên lầu.
Bạch Khôn Nguyên đi đến bên người cô, nhìn theo bóng
dáng Bạch phu nhân thở dài: “Bệnh của bà ban đầu chỉ là quên vài việc vặt trong
cuộc sống, càng ngày càng trở nên hồ đồ rồi.”
“Cuối cùng có phải sẽ trở về giống như thời điểm mới sinh
hay không?”
Bạch Khôn Nguyên cười khổ: “Bác sỹ nói, loại bệnh này,
cuối cùng trí nhớ chỉ có thể duy trì một ít, mọi phiền não đều quên mất, giống
như trẻ con không có ưu sầu, sau đó khoái hoạt chết đi. Có thể nói cũng là một
cái chết tốt đẹp.”
Trong lòng Linh Tố khó chịu. Bạch phu nhân là người
tốt mà.
“Anh thì sao? Chẳng phải cũng rất vất vả.”
“Không sao.” Bạch Khôn Nguyên cười cười: “Bội Hoa giúp
tôi rất