ngón tay, vẽ một cái phù,
rồi ném tới lòng bàn tay của Linh Tố, Linh Tố vừa nắm chặt, nó liền biến mất.
Tiêu Phong dặn cô: “Đừng khinh thường, có việc thì báo
cho anh biết.”
Linh Tố nhắc lại: “Tôi sẽ không vì thế mà đi gặp Tiêu
Bá Bình đâu!”
Tiêu Phong cười thản nhiên, tỏ vẻ cử chỉ này của hắn
hoàn toàn là tâm địa thiện lương, không có mục đích khác.
Người này khí chất quả thực không chê vào đâu được,
giơ tay nhấc chân, không một chỗ nào không thong dong tao nhã lại hào phóng. Mà
quanh thân giống như lại có một tầng tường đồng vách sắt vô hình, đao thương
bất nhập, đỉnh thiên lập địa. Mà diện mạo còn anh tuấn như thế, thật sự là mục
tiêu của biết bao nhiêu cô gái đây. Nếu anh ta có ý đối phó với ai, ngươi đó
quả thực sẽ chết không có chỗ chôn.
Linh Tố mới đầu vẫn cảm thấy người này nghiêm túc đứng
đắn, sau tiếp xúc nhiều hơn, mới phát giác anh còn có một mặt vô lại, rất khôn
ngoan, quỷ kế đa đoan, quả thực là hồ ly tu luyện thành tinh. Mà hết thảy đều
là vì tốt cho cô, không chút dấu vết khiến cho cô bị động chịu một đống lớn ân
huệ, không báo đáp quả thực hổ thẹn không dám đối mặt.
Vị anh họ này!
Tiêu Phong rời đi tựa hồ không đến 2 phút, lại có
người gõ cửa.
Linh Tố bị tra tấn không có tính tình, hữu khí vô lực
nói: “Mặc kệ là mẹ ruột hay là sói xám, đều vào đi.”
Đồng Bội Hoa đẩy cửa mà vào.
Linh Tố kinh ngạc, trong lòng kêu thầm, người đến thật
không tốt.
Mấy năm nay không biết Đồng Bội Hoa tu luyện môn võ
công nào, khí thế mạnh mẽ hơn năm đó gấp mấy lần. Nay cô ta tới cửa, Linh Tố
không có lòng thanh toán món nợ năm cũ, chỉ sợ cô ta cũng muốn tới tìm Linh Tố
gây sự.
Đồng Bội Hoa trải qua chuyện này gầy đi rất nhiều,
nhưng nhìn vẫn có vẻ trấn định. Cô ta tiến vào, nhìn ngắm bốn phía, cũng không
tỏ vẻ khinh miệt đối với phòng nhỏ đơn sơ này. Điều này làm cho Linh Tố thả
lỏng hơn một chút.
Linh Tố cân nhắc mãi nhưng cũng không biết nên tiếp
đón thế nào.
Đồng Bội Hoa mở miệng trước: “Thẩm tiểu thư, vài năm
không gặp.”
Tốt nhất vĩnh viễn không gặp mặt.
Linh Tố hỏi: “Tìm tôi có việc sao?”
Đồng Bội Hoa lúc này đầu còn ngẩng cao, lưng rất thẳng
tắp, giống như nữ vương ngồi ở trong phòng khách. Cô ta nói: “Tôi muốn mời cô
hỗ trợ tìm con về.”
Gì cơ? Lần trước miệng nói không trả mối hận này thì
không thể chịu nổi, sao bây giờ lại đến nhờ cô giúp đỡ.
Đồng Bội Hoa nói: “Tôi có thể trả tiền cho cô.”
Linh Tố xì một tiếng nở nụ cười: “Tiền? Nếu cô có tiền
không biết tiêu vào đâu, cũng không nên lãng phí ở trên người tôi. Tôi cũng chỉ
là bà cốt dựa vào phong kiến mê tín mà lừa gạt tiền thôi. Cô tin bánh xe công
lý cũng không nên tin tôi.”
Sắc mặt Đồng Bội Hoa lúc xanh lúc trắng, vậy mà có thể
chịu nhịn không tức giận.
Linh Tố mắt lạnh mà nhìn. Như thế nào, chỉ có thế này
đã chịu không nổi sao? Không làm giống như năm đó lại té ngã từ trên thang lầu
xuống nữa chứ.
Ngẫm lại thật sự bội phục, nếu như không khống chế
tốt, bị ngã gãy tay gãy chân thậm chí gãy cổ thì phải làm sao bây giờ?
Cho nên Đồng Bội Hoa là người làm được việc lớn, mà
Thẩm Linh Tố cô chỉ có thể làm công cho người ta thôi.
Đồng Bội Hoa rốt cuộc đã trưởng thành hơn nhiều, rất
nhanh đã khống chế được cảm xúc, nói: “Ân oán của chúng ta, cô cứ trút lên
người tôi đi. Việc này xong, tôi nhất định sẽ hoàn trả. Hiện tại tôi lấy thân
phận một người mẹ, thỉnh cầu cô giúp tìm về đứa nhỏ.”
Sắc mặt Linh Tố dịu xuống, cô nói: “Cô đã báo nguy,
tất nhiên có cảnh sát đến xử lý. Nên tin tưởng cảnh sát không phải sao?”
“Nhưng bọn họ đều không biết nhiều bằng cô.”
Linh Tố nghe xong cười nhạo: “Tôi? Tôi là người biết
ít nhất. Huống hồ, cô không cần chúng tôi biết nhiều hay biết ít, cô chỉ hy
vọng chúng tôi biết những gì chúng tôi nên biết thôi.”
Đồng Bội Hoa cắn chặt răng.
Linh Tố còn nói: “Nhưng mà, Bạch phu nhân, vụ án bắt
cóc này vô cùng phức tạp, chúng tôi biết càng nhiều, mới càng có cơ hội nghĩ
cách cứu đứa nhỏ của cô ra. Nhưng để xem cô có chịu hy sinh hay không đã.”
Gương mặt Đồng Bội Hoa lạnh như băng: “Cô hận tôi.”
Hai vợ chồng này thật đúng là tâm linh tương thông.
Linh Tố cười hỏi: “Hận cô thì thế nào? Người hận cô còn thiếu sao?”
Mặt nạ trên mặt Đồng Bội Hoa rốt cục bắt đầu vỡ tan:
“Thẩm tiểu thư, cô đã từng yêu, cô cũng biết rằng khi yêu con người ta thường
thích độc chiếm.”
Linh Tố cười nói: “Tôi càng hiểu rõ hơn, 30% vụ án
giết người đều là từ dục vọng độc chiếm này.”
Đồng Bội Hoa giống như bị điện giật, cả người run rẩy.
Cô ta đứng lên: “Cô…”
Linh Tố nói: “Tôi làm sao? Tôi và cô vốn đã không có
gì để nói. Cứu đứa nhỏ, tất nhiên tôi sẽ hỗ trợ, nhưng năng lực cũng chỉ có
hạn. Chính cô thì sao, cô cũng nên đưa ra một quyết định.”
Đồng Bội Hoa mở to mắt nhìn cô, cả người tựa như bị
quỷ ám vậy.
Cửa đột nhiên mở ra, Tiêu Phong đi vào nói: “Linh Tố,
tôi mua cho em cháo gà…”
Linh Tố giới thiệu: “Đây là Bạch phu nhân, nữ sĩ Đồng
Bội Hoa. Vị này là anh họ của tôi.”
Đồng Bội Hoa nghi hoặc nhìn nhìn Tiêu Phong.
Tiêu Phong nói: “Đa tạ Bạch phu nhân tới thăm.”
Đồng Bội Hoa k