ị anh họ
này?”
“Chuyện xưa này hẳn bạn sẽ thích. Cha của mình kỳ thật
là phú hào Hoa Kiều, hồi đó đã vứt bỏ mẹ con chúng mình. Nay bệnh nặng không
thể trị khỏi, không có người con nào, đành phải gọi cháu trai của ông ấy, anh
họ của mình đón mình trở về gặp mặt.”
Không nghĩ tới Phùng Hiểu Nhiễm nguyện ý tin tưởng:
“Mình cũng thấy bạn không giống con gái nhà bình thường. Tiêu gia là làm cái
gì?”
“Nghe nói là vận chuyển. Ha ha, đúng là một ngành sản
xuất mờ ám đến cỡ nào.” Nhắc tới Tiêu gia, mọi người đều có vẻ thần thần bí bí.
“Bạn phải cẩn thận.”
“Nói cũng đúng, có thể sẽ lui tới Tam Giác Vàng vận
chuyển thuốc phiện cùng vũ khí.” Linh Tố trêu cô.
“Vậy bạn có trở về không?”
Linh Tố lắc đầu.
“Đi chứ! Vì sao không đi? Sao lại đối chọi với tiền
vậy?”
“Ông ấy gặp mình chắc gì đã cho tiền.”
“Ông ấy chỉ có một người con gái như bạn, không cho
bạn thì cho ai? Bạn cẩn thận anh họ bạn tính kế bạn đó.” Phùng Hiểu Nhiễm cảnh
cáo.
Linh Tố nghiêng đầu: “Những năm gần đây không thấy ông
ấy quay về tìm kiếm. Mình đối với ông ấy không có cảm tình, gặp mặt cũng không
biết nói cái gì.”
“Bạn không cần phải nói gì cả, chỉ ra vẻ thương tâm
khổ sở than vãn vài tiếng là được rồi.”
“Mình không giả bộ được.”
“Vậy tưởng tượng đến bộ dạng không trúng thầu hoặc là
tết âm lịch phải tăng ca đi.”
Hai cô gái cười ha ha.
Đáng thương cho Tiêu Bá Bình lão tiên sinh.
Chân bị thương của Linh Tố mãi mà chưa lành, ba bốn
ngày trôi qua vẫn không thể đi lại. Buổi sáng dậy, cô đành nhảy lò cò xuống
lầu, đi sang quán đối diện bên đường ăn sáng.
Mấy bác gái ở cùng lầu cũng ở đó, nhìn thấy Linh Tố
thì ánh mắt trở nên cổ quái, sau đó chụm đầu vào nhau nói nhỏ, thỉnh thoảng
nhìn qua, vẻ mặt tràn ngập khinh thường.
Linh Tố ảo não, danh dự của tôi, quả thực bị bọn họ
phá hỏng hết rồi.
Cô gói sữa đậu nành và bánh quẩy, tính mang về ăn.
Thời gian còn sớm, trên đường không có xe, cô chậm rãi
cà nhắc đi trở về. Đúng lúc này, ấn phù trong lòng bàn tay cô đột nhiên nóng
lên. Linh Tố chỉ sửng sốt chưa đến nửa giây, sau đó phản ứng kịp, nhân thể lăn
một vòng trên mặt đất. Một chiếc xe vun vút phóng ngang qua cô, thẳng tắp vọt
lên.
Linh Tố nhanh chóng đứng dậy, nhìn thẳng chiếc xe kia,
tóc dài không có gió mà tung bay, ánh mắt lạnh lẽo như băng. Mắt thấy chiếc xe
chạy ra khỏi ngõ nhỏ thì đột nhiên phanh gấp lại, xe bị lệch đầu, đâm sầm vào
cột điện.
Cú va chạm này kinh động người chung quanh, mọi người
đều xông tới. Có người nâng đỡ Linh Tố, có người nhìn lái xe kia, đối với cảnh
tượng vừa rồi liên tục lấy làm kỳ quái.
Lúc này một đôi bàn tay từ người bên ngoài đỡ Linh Tố
dậy, cô ngẩng đầu, người tới đúng là Bạch Sùng Quang.
Gương mặt Bạch Sùng Quang bình tĩnh, đỡ cô đi lên lầu.
Hắn chưa từng tới nhà của Linh Tố, lại tìm được đúng
nhà cô. Linh Tố biết hắn luôn luôn có cách, vì vậy cũng không hỏi nhiều.
Bạch Sùng Quang nâng chân bị thương của cô lên, cẩn
thận kiểm tra một lúc rồi mới yên tâm nói: “Không sao, qua ba bốn ngày nữa sẽ
không có việc gì.”
Linh Tố nói: “Mấy ngày hôm trước Đồng Bội Hoa tới tìm
em.”
“Vậy sao? Nói gì?”
“Mời em đi cứu đứa nhỏ.”
“Em không đáp ứng cô ta đúng không?”
Linh Tố cười: “Em có tâm cứu đứa nhỏ, nhưng phải lượng
sức mà đi chứ. Cô ta tựa hồ sợ cảnh sát lại tiếp tục tham gia, một số bí mật sẽ
không được bảo đảm.”
Bạch Sùng Quang cười lạnh: “Trong lòng cô ta thật sự
có quỷ. Năm đó quả thật anh đã làm đúng rồi.”
“Có ý gì?”
Bạch Sùng Quang nói: “Lúc trước anh động tay động chân
một chút.”
Linh Tố không hiểu được: “Là sao?”
Bạch Sùng Quang nắm chặt tay thành quyền: “Anh vẫn
không tin lý do tử vong mà bác sỹ đưa ra. Linh Tố, có lẽ em cảm thấy anh điên
rồi, nhưng hôm nay anh phát giác lúc trước anh làm như vậy là đúng.”
“Em vẫn chưa hiểu. Anh đã làm cái gì?”
“Năm đó thi thể được hoả táng cũng không phải là thi
thể của Lâm Lang. Người chôn trong mộ, cũng không phải là cô.”
Linh Tố đứng lên, trên chân đau đớn, kêu một tiếng lại
ngã ngồi vào ghế sô pha.
“Vậy di thể của Lâm Lang ở đâu?”
Không không, trăm ngàn lần đừng nói với cô rằng hắn
đem di thể của Lâm Lang đóng băng để bảo tồn vạn năm trong hầm nhà mình. Đó là
chuyện chỉ phát sinh trong tiểu thuyết võ hiệp thôi.
Bạch Sùng Quang như biết cô suy nghĩ cái gì, liếc mắt
một cái, nói: “Anh đem cô mai táng ở một chỗ khác, không có hoả táng.”
Trong não Linh Tố nhất thời không tìm ra được lời nào
để đánh giá hành vi này của Bạch Sùng Quang, suy nghĩ nửa ngày, đành nói:
“Tương lai bất luận em chết oan đến thế nào, anh cũng không cần làm như vậy với
em đâu.”
Bạch Sùng Quang tức giận: “Em? Đối với em sống chết là
gì, cùng lắm chỉ là ngày đêm khác nhau mà thôi. Làm quỷ không chừng em càng như
cá gặp nước a. Anh không lo lắng cho em. Lâm Lang thì khác, cô chỉ là người
thường.”
Linh Tố nghĩ nghĩ, nói: “Năm đó, em đã hỏi qua bác sỹ,
ông ấy nói về tình huống của Lâm Lang, bệnh tình hẳn là vô cùng nghiêm trọng,
lúc trước đã phải phát hiện ra rồi.”
Bạch Sùng Quang khẳng định: “Mọi người đều không biết.
Trong gia tộ