miệng nói gì, chợt nghe ngoài
cửa truyền đến một tiếng nho nhỏ, “Meo meo. . . . . .”
Vừa nhỏ nhẹ lại còn mang theo chút run run, làm cho người ta vừa nghe liền sinh lòng thương yêu.
“Ta đi, mèo. Tiểu Hắc Miêu.” Bạch Kỳ mắt tinh, thấy ngay ngoài cửa có một
con Tiểu Hắc Miêu ướt dầm dề. Không đợi Kỷ Lâm lên tiếng, liền bước ra
ngoài, tay anh ta lưu loát, hơn nữa Tiểu Miêu thân thể ốm yếu, căn bản
không cần dùng sức đã có thể ôm Tiểu Miêu vào trong lòng.
Đây chỉ là một con mèo nhỏ, còn không biết đã dứt sữa chưa, toàn thân ướt nhẹp, tất cả đều là nước bùn, cơ thể không ngừng run rẩy, đáng thương cực kỳ.
Kỷ Lâm sau khi ngây người mấy năm, bỗng thích những động vật nhỏ. Sau khi
nhìn thấy Tiểu Hắc Miêu liền động lòng thương, dừng ngay việc ăn cơm,
đưa tay cầm khăn lông của mình lên, ôm mèo con vào lòng lau thật khô
nước mưa trên người mèo con.
Đáng thương Tiểu Hắc Miêu vốn là
không còn hơi sức, bị khăn lông đè một cái như vậy, lập tức nằm dài trên đất, lại meo một tiếng làm bộ đáng thương, Kỷ Lâm sợ vội vàng đem khăn
lông cầm lên.
“Đoán chừng là đói bụng, nếu không cho nó một miếng thịt?” Bạch Kỳ ở một bên đưa ra ý kiến, còn tự thử nghiệm đem một cục
thịt kho bỏ đến trước măt Tiểu Hắc Miêu.
Tiểu Hắc Miêu meo một
tiếng, từ trên mặt đất run rẩy đứng lên, há miệng cắn một cái vào cục
thịt kia, đáng tiếc nó còn chưa có dứt sữa, căn bản không đủ sức ăn
thịt, đầu nhỏ cắn hồi lâu vẫn không đứt, ra sức cắn thật mệt mỏi vẫn
không đứt miếng thịt.
Biết được nơi này không có ai muốn thương
tổn nó, Tiểu Miêu ngẩng đầu lên kêu meo meo hai tiếng, nhìn ba người
trong võ đài một chút, cuối cùng đưa mắt dừng ở trên người Hoàn Tử.
Người này dáng dấp nhỏ như vậy, nhất định cũng giống như mình.
Tiểu Hắc Miêu nâng bước chân ngắn của mình, lảo đảo đi tới bên người Hoàn
Tử, không đợi Hoàn Tử phản ứng kịp, hai chân còn mang theo nước bùn,
chân nhỏ liền chộp được quần của Hoàn Tử.
‘Ngươi mau tới giúp ta nha. Meo meo không cắn nổi thịt á. Hai ta cũng nhỏ như vậy, ngươi không thể không giúp ta à…meo meo…’
Hoàn Tử rất thích sạch sẽ, căn bản không cần Diệp Chi quan tâm, mỗi ngày sẽ
tự mình tắm rửa sạch sẽ, vào lúc này cúi đầu nhìn lại trên quần của mình lại bị dính hai vết chân bùn nhỏ như hoa mai.
Mà hai huấn luyện viên vô lương ở một bên, chẳng những không giúp mình đuổi con mèo này đi, ngược lại còn cười ha ha.
Hoàn Tử tức giận đôi mắt đỏ bừng, tay nhỏ bé nắm thật chặt vạt áo, quai hàm
mềm mại giựt giựt lên , vốn là trên khuôn mặt nhỏ nhắn luôn lạnh lùng,
bây giờ lại thêm phần khó chịu.
Đứa bé xụ mặt từ trên ghế dài
nhảy xuống, cúi đầu mở to hai mắt hung hăng trợn mắt nhìn Tiểu Hắc Miêu
đang nằm trên đất giựt giựt mấy lần, cuối cùng chợt chu cái miệng nhỏ,
hướng về phía Tiểu Hắc Miêu rống lên một tiếng, “Gâu.” Tiểu Hắc Miêu mặc dù còn nhỏ, nhưng mà sâu thẳm trong xương mang dấu ấn bản năng động vật họ nhà mèo, nghe Hoàn Tử ‘gâu’ một tiếng, thì sợ hãi nhảy về phía sau, lông toàn thân dựng hết lên, mắt xanh lá cảnh giác nhìn chằm chằm vào Hoàn Tử, trong miệng cũng phát ra tiếng cảnh cáo “meo meo”.
Đáng tiếc nó vốn yếu ớt lại vừa mắc mưa, trên người không còn sức lực, bây giờ lại bị giật mình như vậy, cơ thể vừa mới gắng một chút sức lực cuối cùng cũng mất hết, bộ dáng uy hiếp duy trì khó khăn trong hai giây cũng không cầm cự được cắm đầu ngã lăn xuống đất.
Nhìn một nắm lông đen như mực lăn lông lốc vài vòng trên mặt đất một lúc mới ngừng lại, nằm xoải trên mặt đất không nhúc nhích.
Hoàn Tử thật sự không muốn dọa con mèo con bẩn thỉu này. Mặc dù trên mặt nhỏ không bày tỏ ra, nhưng nhìn bộ dáng sợ sệt của Tiểu Miêu, trong nội tâm lại cảm thấy rất vui vẻ.
Nhưng ai biết Tiểu Miêu nằm trên mặt đất bất động mãi không tỉnh dậy.
Tiểu Hắc Miêu không phải là bị mình hù chết chứ? Hoàn Tử mặc dù mới năm tuổi, trong lòng đối với việc sống chết lại rất tỉnh táo. Cắn cắn môi, muốn qua xem Tiểu Hắc Miêu có sao hay không, nhưng lại cảm thấy có chút mất mặt, đặc biệt là còn có hai người xa lạ ở trước mặt.
Tiểu Miêu có lẽ sẽ tự mình đứng lên được? Hoàn Tử đứng ở băng ghế dài bên cạnh, mắt đen nhỏ dài chăm chú nhìn Tiểu Hắc Miêu nằm trên đất vẫn không nhúc nhích.
Hoàn Tử lại đợi chờ, nhưng mèo con vẫn không đứng lên. Cái con mèo này… Hoàn Tử đứng không yên, cũng không để ý quần của mình bị mèo con làm bẩn, nâng bước chân nhỏ chạy đến trước mặt Tiểu Miêu, nhìn Hắc Miêu bẩn thỉu này do dự một chút, rốt cuộc vẫn đưa tay sờ một chút.
Tiểu Hắc Miêu không còn hơi sức meo một tiếng, âm thanh nhỏ thật nhỏ, nghe rất suy yếu.
Hoàn Tử thở phào nhẹ nhõm, không có chết, nhưng ngay sau đó, trong lòng lại thấy có chút khó chịu.
Nghe bà ngoại nói, cậu khi còn bé giống như Tiểu Miêu chết bầm này, đặc biệt dễ dàng bị bệnh, ra vô bệnh viện như cơm bữa, làm cho mẹ ngày nào cũng khóc.
Con mèo nhỏ này bệnh nặng như vậy, mẹ nó chắc cũng sẽ rất đau lòng?
Tay Hoàn Tử ở sau lưng của Tiểu Hắc Miêu nhẹ nhàng vuốt ve, cái miệng nhỏ nhắn hơi nhếch lên an ủi, “Tiểu… Tiểu Miêu ngoan nha... một lát nữa sẽ cho ngươi ăn cá nhỏ.”
Nói xong, kh