Duck hunt
Động Cơ Tàn Khốc

Động Cơ Tàn Khốc

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323220

Bình chọn: 9.00/10/322 lượt.

không cố ép.

Cuối cùng lần này cũng mặc được quần áo ổn thỏa, cô đi tới bên cửa,

nhìn thấy bộ quần áo vải của anh, sạch sẽ lại mỏng manh. Cô sợ lại mất

can đảm và quyết tâm rời đi nên lúc nói chuyện không hề quay đầu lại

nhìn anh: “Trời lạnh rồi, cậu phải mặc thêm vào. Chẳng lẽ cậu không biết tự chăm sóc bản thân?”

“Tôi không lạnh.”

“Nghe lời đi xem nào.”

Cô lái xe băng qua con đường tuyết về nhà, dọc đường cô đều suy nghĩ

xem phải lấy lý do gì để giải thích chuyện tối nay về muộn. Bình thường

thế mạnh của Giai Ninh là mở miệng nói dối không cần suy nghĩ, nhưng giờ cô lại thấy bí, tâm trạng khó chịu, đột nhiên bật khóc nức nở, không

biết là vì Châu Tiểu Sơn, vì Tần Bân hay là vì chính bản thân mình.

Nhưng hôm nay Tần Bân không có ở nhà, cô thoát được một lần.

Ngày hôm sau lúc ăn cơm cùng, mẹ Tần Bân nói anh không chịu gọi điện

thoại tới, Giai Ninh nghĩ thầm, anh thật sự sợ làm phiền cô, hay là đang cố ý vẽ đường cho hươu chạy?

Ăn cơm xong, bọn họ đưa bố mẹ Tần Bân từ Thiểm Tây tới thăm quan Cố

cung, rồi tới trung tâm thương mại. Mẹ Tần Bân cũng là giảng viên đại

học, dạy tiếng Anh ở Đại học Sư phạm Thiểm Tây, mắt thẩm mỹ rất tốt, lại thích đi shopping, còn hai cha con kia sợ điều này nhất nên trốn trong

quán trà, chỉ có Giai Ninh đi theo bà.

Trong lúc đợi bà thử quần áo, cô bỗng thấy cửa hàng đồ hiệu cho nam ở phía đối diện có một chiếc áo khoác ngắn rất đẹp đặt trong quầy trưng

bày: Màu xanh nước biển, có mũ đằng sau, khuy cài bọc da, kiểu dáng trẻ

trung lại không sợ bị lỗi mốt.

Cô bước qua, nhân viên tiệm đó rất nhiệt tình giới thiệu đây là nhãn

hiệu nổi tiếng đến từ Scotland, làm bằng lông cừu thượng hạng.

“Quý cô chọn đồ cho bạn ạ? Vóc dáng người đó thế nào?”

Giai Ninh đáp: “Khoảng tầm mét tám, hơi gầy.”

Lập tức có một nhân viên nam vóc dáng tương đương tới mặc thử cho cô

xem, Giai Ninh nghĩ thầm: Châu Tiểu Sơn mà mặc thì không biết đẹp đến

nhường nào.

Giai Ninh rút thẻ trả tiền, viết địa chỉ ở trường của Tiểu Sơn cho cửa hàng.

Bên kia mẹ Tần Bân đã thay đồ xong, vẫy tay bảo cô qua xem thế nào,

cô vội vàng dặn bên này: “Gửi nhanh giúp tôi, tuyết rơi rồi trời rất

lạnh.”

Tối Chủ nhật, Giai Ninh tắm xong ra soi gương chải tóc, Tần Bân đi từ phòng sách ra, trong tay là mấy phong thư dày cộp đã được dán cẩn thận. Giai Ninh nhìn địa chỉ phía trên, lần lượt là Ủy ban Kiểm tra, Viện

Kiểm sát Nhân dân Tối cao, Ủy ban Nhận Ý kiến Trực tiếp.

Giai Ninh hỏi: “Anh định gửi lúc nào?”

“Trước hôn lễ.”

“Cuối cùng anh cũng làm được chuyện mình muốn rồi.”

“Ừm.” Anh đáp, “Khỏi ăn không ngon ngủ không yên nữa.”

“Liệu có ích gì không?”

“Ít ra còn hơn không làm.”

Cô gật đầu, tiếp tục chải từng lọn tóc.

Tần Bân nhìn Giai Ninh trong kính: “Sau này chúng ta tới Singapore

rồi, giờ em phải nói thật với anh, bắt em từ bỏ nhiều như thế em có hối

hận không?”

“Không.” Cô đáp, nhanh gọn dứt khoát, “Ngày mai nếu vật liệu A qua

được thử nghiệm thì nhiệm vụ của em coi như hoàn thành, tìm một chỗ khác nghiên cứu cũng rất tốt.”

“Sau này, có lẽ chúng ta sẽ quay về…”

“Tần Bân.” Cô ngắt lời anh.

“Hửm?”

“Chuyện sau này, cứ để sau này nói.”

Sáng thứ hai, thí nghiệm tính chống axit ăn mòn của vật liệu vũ trụ A được tiến hành đúng theo kế hoạch tại phòng thí nghiệm theo dõi tính

năng đặc biệt thuộc Tập đoàn Thủ Cương. Sau khi hoàn tất quy trình kiểm

tra độ cứng, độ bền, khả năng chịu nhiệt, cách nhiệt thì đây chính là

khâu cuối cùng. Nhóm phụ trách dự án hàng không có người lái của quân

đội, đại diện phía trường Đại học Bắc Hoa, lãnh đạo Tập đoàn Thủ Cương

đều đích thân tới cùng tham dự quá trình kiểm định.

Viện sĩ Vương Chí Lý đến muộn hơn kế hoạch một chút, đúng lúc Giai

Ninh đang bàn bạc hợp đồng với ông Lưu tới từ Tửu Tuyền thì nhìn thấy

thầy giáo, cô bèn vội vàng đi lên, trông sắc mặt ông không được tốt, tay cô chợt lạnh toát.

“Thầy có khỏe không ạ?”

“Không sao.”

“Vẫn là bệnh gan ạ?” Giai Ninh nhờ nhân viên mang nước ấm đến, “Thầy, hay là ta dời sang ngày khác.”

Viện sĩ Vương xua tay: “Đã bảo không sao mà. Chúng ta cứ tiến hành như bình thường.”

Giai Ninh mời ông nhấn phím khởi động thí nghiệm, ông nói: “Giai Ninh tốn nhiều tâm huyết nhất, chuyện này để em làm đi.”

Giai Ninh từ chối, viện sĩ Vương vẫn kiên quyết.

Thấy hai bên thái dương của ông đã ứa mồ hôi, biết mình không thể lay chuyển ý ông được nữa, cô bèn đi lên trước, ấn cái nút khởi động thí

nghiệm màu xanh.

Máy tính nhận được chỉ thị lập tức điều phối lượng axit và dung dịch

kiềm đặc gấp hai trăm lần so với điều kiện tiêu chuẩn ngoài vũ trụ. Điều phối dung dịch xong, lại tự động đưa tấm vật liệu A dày 0,5 cm từ từ

vào trong.

Cả quy trình đều được tiến hành dứt khoát, rành mạch.

Giai Ninh ngơ ngẩn nhìn theo tâm huyết của mình và thầy, vật liệu màu bạc lấp lánh ánh sáng từ từ ngâm mình vào dung dịch axit và kiềm có sức ăn mòn cực mạnh, bất động như thể vị sư thầy đã nhập định.

“Với việc bổ sung nguyên tố mới, cải tiến công nghệ luyện kim truyền

thống, tỉ lệ kết cấu hợp kim đã được thay đổi, khả năng chống ăn mò