hải.” Anh đáp, “Trước kia, bà ấy từng làm.”
Đất nước này có đường biển rất dài, phụ nữ xinh đẹp yêu kiều có làn
da mượt mà nhiều không kể xiết. Mẹ cậu cũng vậy. Tiểu Sơn không hề có ấn tượng gì về cha mình, hai mẹ con sống nương tựa vào nhau từ nhỏ tới
lớn. Bà rất chịu thương chịu khó, một mình lo liệu hết việc đồng áng
trong nhà, tranh hạt giống và mầm trà được chia với đàn ông trong thôn,
lấy nước ở chân núi tưới cho vườn trà, mỗi ngày mấy bận, bước chân vừa
nhẹ vừa nhanh. Bà ngắt đóa hoa dại xinh đẹp cài lên đầu, bà hát rất hay, lại thích hút thuốc, nhất là thuốc lào, thường lấy lá trà thay đầu lọc
của thuốc lá nước ngoài để hút. Trong tâm trí Châu Tiểu Sơn thường hiện
lên hình Ắh: Sau một ngày lao động chăm chỉ, bà sẽ ngồi bên bậc cửa,
châm điếu thuốc hít một hơi thật sâu, sau đó tay chống cằm, mắt nhìn xa
xăm chẳng biết dừng lại ở nơi nào. Bà có vầng trán cao, mũi thẳng, môi
mỏng, tạc trên ráng chiều màu cam một bức phác họa tinh tế.
Bà nói: “Con đừng tưởng mẹ không biết, con sắp thành thằng nhóc bất trị rồi.”
Tiểu Sơn đang ăn măng chua bà làm, không đáp lời.
Bà cười: “Vậy cũng tốt, trẻ con thì nên thế, kẻo sau này lại bị bắt nạt.”
Sau đó Tiểu Sơn cứu tướng quân Tra Tài, được ông mang theo rời khỏi
quê hương. Tướng quân cho người tới đưa tiền cho mẹ Tiểu Sơn, bà chẳng
hề để ý, vẫn đội nón, nhấc đòn gánh lên núi làm việc như thể không hề có chuyện gì xảy ra.
Đến tận khi vào học ở trường trung học quốc tế cậu vẫn chưa được gặp lại bà.
Sau lần đó Hương Lan trở nên rất kỳ lạ, lại càng lười học hơn, trong
giờ, Tiểu Sơn nghiêng đầu nhìn cô ở phòng học đối diện thì chỉ thấy cô
đang ngủ.
Trường học cực kỳ nghiêm khắc, sẽ không vì ai là cậu ấm cô chiêu mà thiên vị.
Có một hôm Tra Hương Lan và Nguyễn Văn Chiêu cùng bị phạt đứng hai
tiếng đồng hồ dưới trời nắng gay gắt, lý do là vì nửa đêm trốn đi chơi
không xin phép.
Tiểu Sơn đứng trên ban công của thư viện nhìn hai người bọn họ chịu
phạt, Hương Lan ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt cậu, lộ rõ vẻ mỉa mai.
Hai cô cậu thanh niên coi trời bằng vung này không hề biết ăn năn hối cải, lại lén trốn ra ngoài chơi, lúc trèo tường trốn ra, chân Nguyễn
Văn Chiêu vừa chạm đất thì đã bị ai đó đánh từ đằng sau, tóc bị túm lấy, trán đập xuống đất hết lần này đến lần khác.
Cậu chàng không chịu nổi, nghiến răng nói: “Được lắm, đừng để tao biết mày là ai. Bằng không tao cho mày sống dở chết dở.”
Tiểu Sơn xoay tay kéo đầu Nguyễn nhìn thẳng vào mình: “Nhìn rõ chưa? Biết tao là ai rồi chứ?”
Nguyễn vẫn giãy giụa, Hương Lan chạy lên ra sức kéo tay Tiểu Sơn: “Cậu làm gì thế? Làm gì thế hả?”
Tiểu Sơn không hề lay chuyển, tay vẫn nắm lấy tóc Nguyễn Văn Chiêu, lạnh lùng đáp: “Tướng quân bảo tôi trông nom cậu.”
Cô dồn hết sức muốn tách từng ngón tay của cậu ra, điên cuồng gào thét: “Cậu là ai, dựa vào cái gì mà quản tôi?”
Cánh tay còn lại của Châu Tiểu Sơn bắt lấy cổ tay cô, hất ra rồi nhìn vào mắt Hương Lan: “Về trường ngay.”
Cô cúi xuống cắn vào tay cậu, cắn rất mạnh, như thể muốn cắn tận vào
xương cậu, có thứ gì mằn mặn chảy ra, không biết là máu của cậu, nước
mắt của cô hay là cả hai.
Tiểu Sơn không hề cử động, đến khi cô khóc thút thít nhả ra, hoang mang nhìn cậu, không còn sức, không thể phản ứng.
“Về trường.” Cậu nói.
Hương Lan lau nước mắt, biết đấu không lại, khẽ cầu xin cậu: “Được,
tớ về. Chuyện này không liên quan gì đến cậu ấy, đừng đánh Chiêu.”
Nghe vậy Tiểu Sơn lập tức thả Nguyễn Văn Chiêu ra, đánh người này cũng không có ích lắm.
Nguyễn Văn Chiêu đầu óc quay cuồng, ngã xuống đất, mãi lâu vẫn không động đậy, nghe tiếng bước chân của hai người kia dần đi xa.
Lúc Tiểu Sơn đi tắm, hổ khẩu(*) chỗ Hương Lan cắn đau nhói. Cậu nhìn
thử, hai lỗ nhỏ như vết cáo cắn, có vẻ cô thật sự rất giận, cắn rất
mạnh.
(*) Khoảng giữa ngón cái và ngón trỏ.
Cũng may sau đó Hương Lan ngoan ngoãn hơn một chút, nhưng trong lớp vẫn không chú ý, không trả lời được câu hỏi.
Nguyễn Văn Chiêu bắt đầu trả thù.
Đã hai lần Châu Tiểu Sơn bị đám nam sinh vây lại, lần đầu tiên là ở
góc sân vận động, kẻ cầm đầu còn chưa kịp động thủ, chân cậu đã đạp
thẳng lên cái mặt béo của gã, sau đó gã được bạn bè khiêng đi trồng răng giả, Tiểu Sơn căn lực rất chuẩn, nếu không chắc chắn tên đó đã gãy
xương. Lần thứ hai là ở phòng vệ sinh, bọn chúng canh lúc cậu đi tiểu
nhào lên từ phía sau, Tiểu Sơn đè thẳng đầu bọn chúng vào bồn, sau đó ra rửa tay. Cậu thích sạch sẽ.
Loại tranh giành này nên miêu tả thế nào đây?
Để kẻ cưỡi lừa đua ngựa với kị sĩ? Đẳng cấp quá khác biệt, không đáng nhắc đến.
Chuyện sau đó ở Bắc Kinh cũng vậy, kẻ mà bọn lưu manh quấy phá Tần
Bân gặp phải chính là Châu Tiểu Sơn của sáu năm sau, một người môi giới.
Đó là cái phúc của bọn họ.
Cậu về phòng, Hương Lan ngồi trước cửa sổ, biết cậu vào cũng không quay đầu lại.
Cậu thấy không nên cứ tiếp tục tình trạng thế này nhưng chẳng biết phải nói gì, bèn dọn dẹp lại đống sách trên đầu giường.
Cuối cùng Hương Lan cũng lên tiếng, nhưng quay lưng về phía cậu: “Sao cha lại muốn tớ cùng đi Nam Mỹ với cậu nhỉ? Kh