một
ngụm rượu: “Tôi rất có hứng thú với Sở Dĩnh bây giờ, cô nói đã kết thúc, chúng ta bỏ qua thời gian trước đây, từ hôm nay bắt đầu lại, em lại ở
bên tôi, điều kiện do em chọn.”
Sở Dĩnh bật cười: “Thật cảm ơn
Chu tổng nâng đỡ, điều kiện hậu hĩnh như thế, đáng tiếc phải để Chu tổng thất vọng…” Chu Tự Hàn nheo nheo mắt, nụ cười trên mặt cứng đờ: “Sở
Dĩnh, tôi phải nhắc nhở cô, phụ nữ nên biết chừng mực.”
Sở Dĩnh
gật đầu: “Đúng vậy! Chu tổng trong mắt phụ nữ chẳng là cái cóc khô gì,
không sánh nổi một cái áo sơ mi, cứ cho rằng anh là Chu tổng, thì chuyện này cũng phải là anh tình tôi nguyện, tôi nói rõ cho anh biết, tôi
không muốn, bất luận anh là có điều kiện khiến nhiều người mê cũng vậy,
kể cả anh đưa Tinh Huy cho tôi, tôi cũng không muốn, Chu tổng, tôi nói
vậy đã đủ cho anh hiểu chưa?”
Chu Tự Hàn mặt sắc lạnh đến dọa
người, môi cong lên: “Xác thực đủ hiểu, nhưng mà, Sở Dĩnh, cô có nên
nghe vài điều kiện phụ của tôi rồi mới quyết định hay không…” Sở Dĩnh
không nhịn được: “Xin lỗi, tôi không có hứng thú.” Vừa đi ra kéo cửa đã
nghe giọng Chu Tự Hàn sau lưng: “Tôi nghĩ là việc hiến thận cho mẹ cô,
điều kiện này có thể đáng cho cô suy nghĩ một chút.” Sở Dĩnh ngạc nhiên quay đầu lại, mặc dù sự dây dưa của Chu Tự Hàn như
vậy chẳng ra làm sao, cô vẫn cảm thấy, với địa vị của Chu Tự Hàn, sự bỉ
ổi của hắn cũng phải có giới hạn, nhưng bây giờ cô chợt hiểu, người đàn
ông này chẳng có cái giới hạn rắm nào hết, đây chính là kẻ bại hoại, mặt người dạ thú không hơn không kém.
Sở Dĩnh cau mày nhìn hắn: “Chu tổng nói ra điều kiện như vậy, không cảm thấy mất mặt sao, nói trắng ra là, bây giờ anh bám lấy tôi, không phải đường đường là một người đàn
ông quấy rối phụ nữ ư, so với những người phụ nữ bên cạnh anh, Sở Dĩnh
tôi có gì hơn, huống hồ, trong một năm trước đây, chẳng phải Chu tổng đã nếm trải hết, cho nên, bây giờ dùng thủ đoạn không thích hợp này, anh
không cảm thấy buồn cười sao?”
Chu Tự Hàn cũng chau mày: “Tôi
không thấy có gì buồn cười, bây giờ Sở Dĩnh hấp dẫn tôi hơn tất cả những người phụ nữ kia.” Sở Dĩnh nói: “Chu Tự Hàn, anh có phải quá tự tin rồi không, kể cả không chấp nhận điều kiện của anh, tôi tin là bệnh của mẹ
tôi cũng sẽ tốt thôi.”
Chu Tự Hàn giơ giơ ly rượu trong tay lên:
“Sở Dĩnh, cô biết là tôi đang quấy rối cô, nếu cô biểu hiện bình thường
một chút, nghe lời một chút, hiểu chuyện một chút, như khoảng thời gian
một năm trước, không chừng tôi sẽ nhanh chóng chán cô, đáng tiếc cô
không đủ thông mình, không biết phụ nữ càng khó khăn, càng khiến đàn ông không bỏ được ư, nếu đây là thủ đọn của cô, phải nói là đã cao siêu hơn trước đây.”
Người đàn ông này quả thật chính là vô lại, Sở Dĩnh
tức giận đùng đùng, cũng không kiềm chế nổi nữa, trực tiếp đập túi xách
vào người hắn: “Con mẹ nó, anh có bị bệnh không. Anh nhìn lại xem mình
đã qua lại với bao nhiêu người phụ nữ, so với Ngưu Lang còn ghê tởm hơn, ai mà thèm giở thủ đoạn với anh, còn tưởng mình là cây thông non chắc…”
“Sở Dĩnh…” Mặt Chu Tự Hàn sắc lạnh đen sì như đít nồi, cảnh cáo quát cô,
giơ tay đỡ cái túi cô đập tới, cô gái này có tật xấu kiểu gì, tức lên là động thủ, rõ ràng trước đây rất dịu dàng hiểu chuyện, Chu Tự Hàn cũng
không nghĩ ra nếu cô vẫn ngoan ngoãn biết điều như trước đây, nói không
chừng anh một cái liếc nhìn cũng không buồn cho cô, cho nên nói, con
người đều có lúc bị coi thường, bất kể đàn ông hay đàn bà.
Túi
của Sở Dĩnh rơi trên mặt đấy, đồ đạc bên trong tung tóe ra, Sở Dĩnh âm
thầm hít vào, biến sự ẩn nhẫn bao năm của mình đều thành công cốc rồi,
cô vốn cũng không phải là người tính khí dễ chịu, từ nhỏ ba mẹ cưng
chiều, sau đó lại Lăng Chu cưng chiều, được cưng chiều thành tật xấu,
muốn bật là bật.
Ngày trước gây gổ với Lăng Chu, chộp được cái gì ném cái đấy, có lần tiện tay ném cái cốc thủy tinh, thiếu chút thì đập
vào Lăng Chu, Lăng Chu tức mình nhào tới đè cô lại, còn chưa kịp làm gì
đã bị bộ dạng nước mắt lưng tròng của cô làm cho đau lòng, một câu quở
trách cũng không thốt lên được, đã thế còn phải dỗ dành cả nửa ngày.
Sau đó không có cách nào đành kiềm chế tính cách, cha ra đi, mẹ bị bệnh,
Lăng Chu cũng không còn bên cạnh, còn ai cưng chiều tính xấu của cô, vì
thế, cô không thể không hiểu chuyện, không thể không trưởng thành, tuy
chua xót trong lòng, nhưng đây là thực tế, không bao giờ có thể làm công chúa vĩnh viễn, rơi xuống khỏi nơi chống đỡ, phượng hoàng ngay cả gà
cũng không bằng.
Ánh mắt Sở Dĩnh tối sầm lại, đi tới nhặt đồ đạc
phủi bụi tống vào túi, đi thẳng ra bên ngoài, bị Chu Tự Hàn giữ lại: “Cô phát điên cái gì vậy?” Sở Dĩnh hất tay hắn, xông ra ngoài, đầu cũng
không thèm ngoảnh lại.
Chu Tự Hàn lắc đầu cười, cũng phải công
nhận Sở Dĩnh có lý, mình không phải có bệnh thì là gì, đầy phụ nữ xinh
đẹp ngoan ngoãn động lòng người không tìm, lại động phải cục thuốc nổ Sở Dĩnh này, vừa rồi bộ dạng cô ấy chẳng khác cục thuốc nổ là mấy, nhưng
bây giờ nghĩ lại, Sở Dĩnh như thế, vô cùng chân thật sinh động, Sở Dĩnh
trước đây như người giấy cứng nhắc chẳng chút t