có không khí náo
nhiệt của đám tân hôn phu thê mới. Bầu không khí im lặng quá đỗi khiến
đám gia nô không ai bảo ai mà cùng tránh xa.
“Trong hai người ai uống thuốc tiên?” Để so bì sự nhẫn nại với hai cao thủ mưu mô thì Vĩnh
An không phải là đối thủ, cuối cùng, chàng không chịu được nữa, đành hỏi trước.
Đó là khả năng duy nhất mà chàng có thể nghĩ được, tận
mắt chứng kiến người anh mất tích bấy lâu và người con gái của mình
quyến luyến với nhay ngay trong kiệu, chàng không thể nghi ngờ chính mắt mình, nhưng chí ít cũng có thể tin chắc rằng một trong số họ có người
đã uống nhầm phải thuốc tiên nên mới gây nên màn kịch hoang đường, ly kỳ như thế.
“Chuyện nói…” Chuyện nói thì dài lắm, Ngộ Sắc không
muốn che giấu, nhưng bản thân cũng đang bị sốc mạnh nên y nhất thời
không biết phải bắt đầu từ đâu.
“Huynh đừng nói gì hết, để muội
nói!” Hình Hoan vốn không dám thở mạnh trước mặt Vĩnh An, sau khi bỏ đi
vài ngày, gan cũng to ra. Nàng quyết đoán cắt lời Ngộ Sắc, tư thế như
một người con gái dám làm dám chịu, “Muội rất tỉnh táo, huynh cũng rất
tỉnh táo, những gì chàng nhìn thấy là cảnh hai người vô cùng tỉnh táo
đang, đang… đang ôm nhau. Hừm, đúng, chuyện là vậy.”
“Thế mà coi là giải thích sao? Nàng nghĩ rằng chỉ bằng một câu “Chuyện là vậy” là
xong sao?” Giọng điệu cợt nhả đó khiến Vĩnh An không thể nào tưởng tượng nổi, giống như vốn chẳng có chuyện gì to tát cả, mọi người về ngủ một
giấc là xong hết.
Xin lỗi, chuyện này quá lớn! Nàng đã phản bội lại tướng công rồi!
“Chàng lại muốn từ hôn sao? Vậy thì nhanh lên, thiếp đang vội!” Nàng thực sự
quyết tâm không lưu luyến gì nữa. Trước kia nàng cứ luôn nghĩ rằng họ là phu thê, điều nàng cần làm là hầu hạ chàng vô điều kiện. Nhưng quá
nhiều sự thực đã chứng minh rằng những gì nàng nghĩ là tốt thì với Vĩnh
An đó lại là trở ngại.
Nàng có thể đồng ý gả cho người đàn ông
ngốc nghếch không biết cách biểu đạt nhưng nàng không thể chấp nhận
người đàn ông đã có người phụ nữ khác trong tim, điều đó khiến nàng cảm
thấy như mình là kẻ cướp giật giữa ban ngày.
Sự giác ngộ sau hai năm đằng đẵng chợt bừng tỉnh khiến Vĩnh An không giữ được bình tĩnh.
“Vội vàng cái con muội muội thì có! Không cho vội!”
Dù chuyện đã qua hai năm, nhưng Vĩnh An vẫn còn nhớ rõ câu cửa miệng khó hiểu đó của huynh mình. Rõ ràng là hai người họ không phải mới quen nhau một vài
ngày, người con gái này đã bị đồng hóa rồi! Chàng nheo mắt nhìn vào một
ai đó, “Đây là điều ngạc nhiên mà huynh nhắc tới cách đây hai năm sao?”
Nếu nhớ không nhầm, hai năm trước, trước một ngày Triệu Tịnh An trốn đi
khỏi nhà đã vỗ vai chàng thề như đinh đóng cột rằng: lần sau gặp, sẽ
dành cho đệ một điều ngạc nhiên.
Ha ha, điều ngạc nhiên này thì quả là ngạc nhiên hơi quá đà thì phải.
“Đệ thấy thế nào?” Trong khi Vĩnh An vô cùng kích động thì y chỉ khẽ cười,
nhún vai, tình cảm dễ khiến người ta mất đi sự kiềm chế này vượt qua sự
suy đoán của y. Ngay chính Ngộ Sắc cũng không dám đảm bảo mình có thể
điều tiết được tâm trạng của mình hay không, không muốn trút giận sang
ai đặc biệt là Hình Hoan.
“Đệ thấy thế nào? Đệ nghĩ chắc chắn
huynh đã tính hết cả rồi!” Nói rồi chàng rút kiếm ở thắt lưng ra, chỉ
thẳng vào huynh trưởng nhà mình. Chuyện bị cắm sừng thế này khiến chàng
quá kích động, không thể duy trì bình tĩnh được nữa, “Triệu Tịnh An,
huynh đừng nói rằng huynh không biết nàng ấy là ai.”
“Tình cờ là ta không biết thât.” Dường như Tịnh An nghiến răng nghiến lợi nói câu
đó, ánh mắt lạnh tanh hướng về phía Hình Hoan. Tướng công đốn củi? Trời, y cần phải sớm nhận ra, đệ của y làm gì có nhiệt tình đến mức nhiều lần giúp tên đốn củi đi bắt gian như thế? Làm gì có chuyện hoang đường như
vậy, chỉ vì những điều đó đều do nàng nói ra, y chưa bao giờ từng hoài
nghi.
Y không hiểu tại sao Hình Hoan phải nói dối, chỉ biết rằng từ đầu đến cuối y bị nàng lừa cho như một tên ngốc. Thậm chí còn ngây
thơ nghĩ răng, chỉ cần hoàn tục sau đó về giải quyết kẻ hầu không đáng
thương tiếc kia thì mọi chuyện sẽ tốt đẹp.
“Muội…” Sau khi hiểu
điều ánh mắt y muốn nói, Hình Hoan lắp bắp miệng định giải thích. Nhưng
nhìn lưỡi kiếm trong tay Vĩnh An, vết thương dưới cổ nàng chợt nhói đau, nó khiến nàng nhớ lại cảm giác chẳng dễ chịu gì khi bị kiếm đâm vào,
“Chuyện này… dù sao cũng là người một nhà, có gì thì từ từ nói, kiếm,
hãy bỏ kiếm xuống trước, ngộ nhỡ có án mạng, Hiểu Nhàn cô nương sẽ bắt
chàng đi nộp quan.”
“Câm miệng, ở đây không có việc của nàng, cút về phòng nghỉ cho ta!” Nghe vậy, Vĩnh An quắc mắt lườm nàng tức giận.
Hình Hoan vẫn đứng im ở đó như không nghe thấy gì, ánh mắt lo lắng vẫn cứ dính chặt lấy Triệu Tịnh An.
Mãi đến khi Triệu Tịnh An mỉm cười gật đầu nói với nàng: “Nàng cứ đi nghỉ
đi, đợi một lát nữa thần y sẽ đến xem vết thương cho nàng. Ta không sao
đâu, lát nữa ta sẽ đến thăm nàng.”
“Ừm.” Do dự một lát sau, Hình Hoan thỏa hiệp. Trước khi đi khỏi, ánh mắt bất an của nàng nhìn sang
Vĩnh An, nhìn ánh mắt của chàng xong, nàng hoảng hốt né tránh.
Có lẽ lúc này đi chỗ khác là tốt hơn. Nà
