Chiếc xe tham quan đã tới điểm dừng, không xa trước
mặt là bãi biển mênh mông, cát vàng uốn lượn, ánh mặt trời sáng soi rạng rỡ,
đám người dưới đó chỉ như những chấm nhỏ.
Đôi vợ chồng kia đã hét vang sung sướng nhào xuống bãi
cát, cứ như chưa bao giờ ra biển. Bãi cát bên bờ biển vẫn vàng óng đến chói
mắt.
Chắc bị ảnh hưởng, Lục Nhiễm cảm thấy trái tim mình
cũng đang nhảy nhót, bật ra thành tiếng: “Chúng ta… cũng đi ra bãi cát đi”.
Giọng nói không nén nổi niềm vui.
Hàn Mặc Ngôn có vẻ ngạc nhiên.
Lục Nhiễm vẫn đi cạnh Hàn Mặc Ngôn, mắt nhìn xa xăm về
phía bãi cát, gió đùa trêu mái tóc, thổi bay những sợi tóc màu hạt dẻ, cô khẽ
nhắm mắt, vẻ rạng rỡ hiển hiện trên khuôn mặt.
Hàn Mặc Ngôn vẫn thế, không lộ vẻ vui buồn, giọng bình
thản: “Nếu em muốn đi”.
“Thì đi thôi”.
Được vài bước, Lục Nhiễm cảm thấy mắt cá chân lại đau,
thấy bao nhiêu người đang chạy chân trần trên cát, cô cũng cởi giày, đi chân
không trên bờ biển.
Bãi cát vẫn còn nguyên hơi nóng của ánh nắng, giẫm lên
rất dễ chịu.
Hàn Mặc Ngôn ngạc nhiên nhìn cô.
Lục Nhiễm cười thoải mái: “Có muốn thử không? Rất dễ
chịu”.
Một Hàn Mặc Ngôn quen với sự quy củ mực thước tất
nhiên sẽ từ chối ngay, anh nhìn đám đông trên bãi cát thi nhau hoan hỉ nhảy múa
la hét, có phần không hiểu.
Lục Nhiễm chỉ kéo Hàn Mặc Ngôn đi trên bãi cát, đôi
tình nhân lúc này đã thay đổi bao nhiêu kiểu pose, thấy Lục Nhiễm đi ngang qua,
vội nói: “Chị ơi, chị chụp hộ bọn em với”.
Lục Nhiễm gật đầu, cầm lấy máy ảnh, ghi lại những
khoảnh khắc âu yếm ngọt ngào của đôi tình nhân.
Nhìn họ qua ống kính, Lục Nhiễm có cảm giác thật lạ
lùng.
Đến khi họ cảm ơn rồi đi khuất hẳn, Lục Nhiễm mới nhớ
ra, họ là tình nhân, còn cô và Hàn Mặc Ngôn, xét trên danh nghĩa cũng có thể
gọi như vậy.
Cố tưởng tượng trong đầu cảnh cô và Hàn Mặc Ngôn với
những tư thế ấy… Lục Nhiễm bỗng cảm thấy hơi lạnh chạy dọc sống lưng, cô nhanh
chóng xua tan những suy nghĩ đáng sợ trong đầu.
Cô quay lại nhìn chiếc máy ảnh trong tay Hàn Mặc Ngôn.
Cũng giống như Lục Nhiễm, Hàn Mặc Ngôn chỉ thích chụp
cảnh, không thích chụp người.
Nhưng sau khi xem những bức ảnh Hàn Mặc Ngôn chụp, Lục
Nhiễm phải công nhận Hàn Mặc Ngôn biết chụp hơn cô, những góc chọn cho dù chỉ
sử dụng hiệu ứng thông thường cũng chứa đựng những sự nên thơ mà người khác
không thể nhìn ra, vô cùng đặc sắc.
Có lúc Hàn Mặc Ngôn cũng không chụp toàn cảnh, nhưng
bức nào cũng nắm bắt được những đặc trưng mà người khác khó lòng nắm bắt.
Có thể chỉ là một áng mây lạc trong ánh chiều tà, một cánh
chim giữa bầu trời rộng lớn.
Lục Nhiễm đột nhiên hỏi: “Hàn Mặc Ngôn, anh đã bao giờ
chụp người chưa?”.
“… Rồi”.
Hàn Mặc Ngôn đột nhiên bỏ máy ảnh xuống: “Xóa rồi”.
Không biết vì sao, Lục Nhiễm đột nhiên nói: “Chụp cho
em một tấm”.
“Thế em chụp cho anh”.
Hàn Mặc Ngôn lạnh băng lắc đầu: “Anh không thích
chụp”.
Nói xong, đi lên phía trước mấy bước.
Nhìn theo bóng dáng Hàn Mặc Ngôn, sự ấm ức của Lục
Nhiễm phút chốc tan biến.
Gió thổi bay chiếc áo màu đen của Hàn Mặc Ngôn, mái
tóc cũng bị thổi bay che mất một bên mắt.
Phía xa xa, mặt trời từ từ lặn xuống mặt biển, nhuộm
vàng màu xanh thẫm của nước biển, từng lớp sóng sáng dập dềnh uốn lượn, nghìn
tầng trong vắt.
Khuôn mặt nhìn nghiêng của Hàn Mặc Ngôn như hòa vào
trong ánh tịch dương.
“Hàn Mặc Ngôn”. Lục Nhiễm gọi.
Hàn Mặc Ngôn nghe tiếng quay lại: “Gì thế?”.
Ánh mắt Lục Nhiễm nhìn xa xăm, khẽ nói: “Trời tối rồi,
đi ăn cơm thôi”.
Quay lại, Hàn Mặc Ngôn gật đầu: “Ừ”.
Hàn Mặc Ngôn bước ra khỏi ánh chiều tà đỏ ối, tiến về
phía Lục Nhiễm, giống như từ thế giới này bước sang một thế giới khác, bất
giác, Lục Nhiễm đưa tay túm lấy áo của Hàn Mặc Ngôn rồi nắm lấy cánh tay anh.
Lục Nhiễm tự nói với mình, cho dù Hàn Mặc Ngôn cách cô
bao xa, cô cũng sẽ cố kéo anh lại gần.
Tuy không xuống biển, nhưng bữa tối hải sản thì không
thể thiếu.
Hiếm có cơ hội được ăn cua biển chính tông thế này,
tất nhiên Lục Nhiễm không thể bỏ qua, cô chọn một nhà hàng hải sản bên bờ biển.
Nhà hàng không to, bên ngoài có một chiếc ô che nắng
to đùng màu xanh. Những quá bar ven đường, quán café, quán ăn đêm đều đã lên
đèn, những bóng người trên bãi cát cũng tản ra các hướng, mờ mờ ảo ảo.
Chủ quán bê ra một mâm hải sản to, tôm cua ốc sò, còn
có cả nước dừa đặc biệt.
Rửa sạch tay, Lục Nhiễm không chút khách khí, thỉnh
thoảng còn bóc cho Hàn Mặc Ngôn vài con tôm.
Ăn đến con thứ tư, Hàn Mặc Ngôn ngăn cô lại.
“Đừng ăn nữa, đau bụng đấy”.
Đó là sự thực không thể phản bác, cô ngượng ngùng rút
tay về, rồi thoải mái duỗi thẳng chân tay trên chiếc ghế mây, hít thở khí trời.
Hàn Mặc Ngôn ăn rất ít hải sản, anh không mấy hứng thú
với việc ăn uống, chỉ thích đồ thanh đạm, dĩ nhiên hải sản không nằm trong danh
sách này.
Lục Nhiễm gọi chủ quầy, gọi cho Hàn Mặc Ngôn một phần
cháo hải sản tương đối thanh đạm.
Rõ ràng là cháo hải sản hợp với khẩu vị của Hàn Mặc
Ngôn hơn, anh ăn một tí là hết veo.
Lục Nhiễm chống cằm nhìn anh, bất giác khóe miệng cũng
cong theo.
“Sao thế?”.
Hàn Mặc Ngôn bị dí