XtGem Forum catalog
Em Đừng Mong Chúng Ta Là Người Dưng

Em Đừng Mong Chúng Ta Là Người Dưng

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326202

Bình chọn: 10.00/10/620 lượt.

chiếc điện thoại, cố kìm nén ham muốn nhờ

Lục Tề điều tra, cuối cùng, cô gọi điện cho Hàn Mặc Ngôn, giọng nói như chưa hề

có gì xảy ra.

Mãi một lúc anh mới nghe điện thoại, đúng như dự đoán,

Hàn Mặc Ngôn vẫn đang ở văn phòng.

Vẫn là giọng nói lạnh lùng băng giá trong ống nghe,

Lục Nhiễm dần dần trấn tĩnh lại.

Người yêu trong quá khứ thì cũng liên quan gì, đằng

nào… Hàn Mặc Ngôn hiện giờ là của cô.

Lục Nhiễm đi mua một phần cháo thịt nạc trứng muối và

một phần cơm rang đem đến cho Hàn Mặc Ngôn.

Những việc này trước đây cô vẫn hay làm, cho nên Hàn

Mặc Ngôn cũng chỉ ngạc nhiên chút xíu, sau đó tiếp tục làm nốt phần việc còn

dang dở rồi mới giở ra ăn.

Cháo thơm phức, trứng muối và thịt nạc trộn đều với

nhau, cơm rang vàng óng, chắc vừa ra lò, lúc Hàn Mặc Ngôn mở hộp ra vẫn còn

nóng nguyên. Làm việc đang lúc đói bụng lại có đồ ăn ngon, huống hồ lại toàn

những món Hàn Mặc Ngôn thích ăn.

Lục Nhiễm ngồi trên sofa nhìn Hàn Mặc Ngôn.

Gia giáo nhà họ Hàn cũng không tồi, Hàn Mặc Ngôn ngồi

ăn chưa đủ để gọi là nho nhã, nhưng ít nhất cũng khiến người đối diện cảm thấy

đẹp mắt.

Ngay lúc Hàn Mặc Ngôn bỏ thìa xuống, Lục Nhiễm đi đến

trước bàn.

Bóng Lục Nhiễm đổ dài xuống bàn, Hàn Mặc Ngôn ngẩng

lên nghi hoặc: “Cảm ơn”.

Vẫn vẻ mặt vô cảm, khuôn mặt lạnh lùng càng lảm nổi

bật vẻ anh tuấn và phong trần nhuốm màu thời gian, Lục Nhiễm chợt cảm thấy ủ rũ

trong lòng, cô cố lấy lại tinh thần, gõ xuống mặt bàn: “Hàn Mặc Ngôn,

“Ừ”. Hàn Mặc Ngôn gật đầu mà không hiểu có chuyện gì.

“Rốt cuộc là anh đã bao giờ thích một người nào

chưa?”.

Dường như trong khoảnh khắc Lục Nhiễm đưa ra câu hỏi,

không khí xung quanh cũng như đông cứng lại.

Khuôn mặt Hàn Mặc Ngôn vẫn không chút biểu cảm, giọng

nói lạnh băng: “Tại sao em cứ lằng nhằng mãi một vấn đề thế, anh đã trả lời

rồi”.

“Anh đã trả lời thật lòng chưa?”.

“Rồi”.

“Thế… Trang Tĩnh là ai?”.

Hàn Mặc Ngôn ngẩng đầu lên, giọng nói thoáng chút gay

gắt: “Ai nói với em cái tên đó?”.

Sáng sớm hôm sau, trên máy bay.

Vì sợ tắc đường nên Lục Nhiễm dậy rất sớm, lên máy bay

vẫn còn cảm giác buồn ngủ.

Hàn Mặc Ngôn mang theo máy tính xách tay, rõ ràng là

để kiểm tra lại mọi thứ lần cuối cùng, hai người chẳng ai để ý đến ai, thế là,

không khí cực kỳ yên tĩnh.

Lục Nhiễm ngửa đầu tựa vào ghế sau.

Tối qua vẫn chưa cãi nhau, Hàn Mặc Ngôn không muốn

nói, cô cũng không miễn cưỡng, vì một chuyện đã qua mà đánh mất hiện tại là một

việc hết sức ngu xuẩn, thế nên sau khi Hàn Mặc Ngôn làm xong việc đã lái xe đưa

cô về nhà.

Trên xe chẳng ai nói câu nào, sự im lặng ấy kéo dài

sang tận hôm nay.

Trong lòng vẫn cảm thấy ấm ức, vì thế, ngoài mặt cũng

không thể thân thiện được.

Lục Nhiễm nhắm mắt lại, dần dần chìm vào giấc ngủ.

Khi tỉnh dậy, máy bay đã sắp hạ cánh.

Lúc này Lục Nhiễm mới phát hiện ra, không biết từ lúc

nào cô đã dựa vào vai Hàn Mặc Ngôn mà ngủ, trên mình còn đắp một chiếc chăn

mỏng, kín đến tận cổ.

Hàn Mặc Ngôn cũng đang ngủ say.

Dưới hai hàng lông mi dày là quầng mắt xanh xao, kết

quả của chuỗi ngày thức đêm kéo dài.

Dù vẫn bực tức, nhưng cô cũng cảm thấy xót ruột.

Lục Nhiễm biết rằng, Hàn Mặc Ngôn đã làm việc là quên

hết chung quanh.

Lúc đó quy mô công ty của Hàn Mặc Ngôn còn nhỏ, để

theo kịp tiến độ, có lần cả công ty còn phải thức đêm mấy ngày… Kết quả là đến

ngày ký hợp đồng, Hàn Mặc Ngôn chỉ cần một cốc café một chậu nước nóng đã hăng

hái đi đàm phán, sau khi kết thúc, thiếu chút nữa là gục ngay trên bàn, khiến

cả đám nhân viên cuống cuồng đưa sếp đi bệnh viện, Lục Nhiễm phải ở đó một đêm.

Sáng hôm sau Hàn Mặc Ngôn đã complet nghiêm chỉnh như chưa từng có chuyện gì

xảy ra rồi gọi cô dậy đi làm.

Lục Nhiễm lấy chiếc chăn nhẹ nhàng đắp cho Hàn Mặc

Ngôn.

Không ngờ Hàn Mặc Ngôn vẫn bị giật mình, mở choàng mắt

nhìn thấy Lục Nhiễm thì thoải mái hơn, đôi mắt vừa tỉnh giấc vẫn còn đôi chút

mơ màng ngái ngủ khiến khuôn mặt băng giá trở nên dịu dàng hơn, Lục Nhiễm thấy

tim mình loạn nhịp.

Cô khẽ buột miệng: “Đến rồi, chuẩn bị xuống máy bay”.

Ánh mắt mơ màng tan biến, Hàn Mặc Ngôn lãnh đạm: “Anh

biết rồi”.

Hành trình bận rộn gần như không có thời gian để thở.

Buổi tối trở về, Lục Nhiễm mệt đến nỗi không mở được

mắt, không có thời gian mà suy nghĩ đến việc khác. Hàn Mặc Ngôn còn bận hơn cả

cô, tất nhiên cũng mệt hơn.

Mười ngày sau, hội nghị cũng kết thúc. Thời gian này,

họ đã trao đổi được bao nhiêu danh thiếp và bàn tính đến chuyện hợp tác, tuy

nhiên, tất cả cũng mới ở giai đoạn mở đầu.

Có điều, những việc này không vội.

Về đến khách sạn ngủ một giấc, tỉnh dậy Lục Nhiễm phát

hiện ra mắt cá chân đi giày cao gót đã sưng tấy lên.

Cô nhặt đôi giày cao gót sáu phân ném ra một góc, cô

chẳng thích thứ này bao giờ, chỉ là chẳng ai mặc váy mà đi giày thể thao.

Mở tủ lạnh lấy ra một hộp bia, rồi cô nằm cuộn tròn

trong một góc sofa, chỉ đến khi chuông điện thoại trong phòng khách sạn đổ

chuông.

Đơn vị tổ chức mời mọi người chiều nay ra một nhà hàng

bên bờ biển, hỏi cô có tham gia được không.

Lục Nhiễm không mang theo áo tắm, cò