n ngồi mãi trên bờ
cũng không phải ý hay, nếu như trước đây có thể cô cũng tham gia để mở rộng
quan hệ, nhưng hiện giờ… cô không có dự định làm trợ lý cho Hàn Mặc Ngôn cả
đời.
Có điều ngoài bãi biển ra, thành phố ven biển này chắc
cũng còn có nhiều chỗ để đi, nghĩ thế, Lục Nhiễm lấy trong va ly ra một bộ quần
bò áo phông đơn giản, bỏ đi bộ váy áo vướng víu suốt mấy hôm vừa rồi, trước khi
ra cửa mới nhớ ra quên không đi giày, nhìn về phía đôi giày cao gót… đằng nào
thì mấy hôm nữa cũng không dùng đến, Lục Nhiễm dứt khoát bẻ gãy hai cái gót
nhọn, đôi giày cao gót trở thành đôi giày đế bằng.
Đi đôi giày bệt ra đường, cảm thấy thoải mái hơn rất
nhiều.
Vừa đóng cửa cô vừa nghĩ trước tiên phải đi mua một cái
bản đồ.
Ngẩng đầu lên, cô nhìn thấy Hàn Mặc Ngôn đang mở cửa
đi ra.
Phòng của Hàn Mặc Ngôn đối diện phòng cô, cách nhau
cái hành lang, lúc này Hàn Mặc Ngôn mặc áo vest và sơ mi, thần sắc đã khá hơn
mấy hôm trước nhiều, giờ này chắc là đi ăn cơm trưa.
Lục Nhiễm còn đang nghĩ nên chào hỏi Hàn Mặc Ngôn thế
nào, đã thấy Hàn Mặc Ngôn nhìn cô, ánh mắt hơi kinh ngạc.
Cô mới nhớ đến bọ quần áo của mình, chắc tại… hơi trẻ
con một chút.
Nhưng Hàn Mặc Ngôn cũng chẳng nói gì, chỉ hỏi: “Ăn cơm
chưa?”.
“Chưa”.
“Thế thì cùng ăn đi”.
Nói xong Hàn Mặc Ngôn đã đi gần đến thang máy, ấn nút
đi xuống.
“Chờ chút… lát em phải ra ngoài…”.
Nhìn trang phục của Lục Nhiễm, chắc cũng đoán được Lục
Nhiễm ra ngoài đi chơi, Hàn Mặc Ngôn trầm ngâm một lát rồi nói: “Anh đi cùng
với em”.
Cả hai đều cố bỏ qua cảm giác không vui trước chuyến
đi.
Một tiếng sau, Lục Nhiễm và Hàn Mặc Ngôn đã có mặt
trên đường phố nhộn nhịp, trên tay Lục Nhiễm là tấm bản đồ thành phố, còn trên
tay Hàn Mặc Ngôn là một cái máy ảnh.
Trong những chuyến công tác trước đây, cũng không phải
là Hàn Mặc Ngôn chưa từng đi chơi bên ngoài cùng cô, nhưng rất hiếm hoi. Hàn
Mặc Ngôn rất bận, làm việc, tiếp khách, ở bên bạn gái.
Lúc này Lục Nhiễm mới chính thức được hưởng sự đãi ngộ
của Hàn Mặc Ngôn với bạn gái, anh có thể bên cạnh bạn, dành thời gian cho bạn,
chỉ là thiếu vắng tình cảm.
Nhưng chỉ như thế thôi, cũng là điều mà trước đây Lục
Nhiễm không thể tưởng tượng được.
Nghiên cứu bản đồ, Lục Nhiễm phát hiện ra, người đi
đường đang nhìn hai người bằng ánh mắt kỳ lạ.
Cô nhìn lại mình rồi nhìn Hàn Mặc Ngôn tìm hiểu nguyên
nhân, chắc tại trang phục quá khác nhau, Lục Nhiễm kéo Hàn Mặc Ngôn đi vào một
cửa hàng đồ mặc thường ngày.
Hàn Mặc Ngôn khẽ chau mày, rõ ràng là không hứng thú
với việc mua quần áo.
Lục Nhiễm cố tránh rầy rà, chọn đại một chiếc áo sơ mi
ném cho Hàn Mặc Ngôn, Hàn Mặc Ngôn đón lấy, nhanh chóng thay sang. Lục Nhiễm
giật mình.
Áo sơ mi này không giống với áo sơ mi mặc chung với
vest, ở cổ và vạt áo thêu hoa văn kiểu cổ, khi mặc phải xắn tay áo lên, thân áo
màu đen ôm vừa lấy cơ thể, càng làm nổi bật vẻ thanh tao, quý tộc của người
mặc, vô cùng hấp dẫn.
Hàn Mặc Ngôn xắn tay áo lên, phát hiện ánh mắt của Lục
Nhiễm, hỏi: “Sao thế?”.
Thu lại ánh mắt thất thần, Lục Nhiễm nói với cô bán
hàng cũng đang ngẩn ngơ như mình: “Cái này đi”.
Đã quen với Hàn Mặc Ngôn lúc nào cũng complet giày da,
nên cảm thấy Hàn Mặc Ngôn chỉ có một vẻ nghiêm túc và cứng nhắc, nhưng lúc này
đây, chỉ cần thay một cái áo khác, khí chất của Hàn Mặc Ngôn đã hoàn toàn khác.
Nhìn mấy cô bán hàng đang thì thầm to nhỏ, Lục Nhiễm
cảm thấy lâng lâng, chí ít thì nhãn quan của cô cũng hợp với số đông.
Mua xong, họ cùng đi trên phố, trên mặt kính của những
cửa hàng hai bên đường, phản chiếu hai con người cùng mặt lạnh và rất xứng đôi.
Vừa đi vừa ngắm cảnh, Lục Nhiễm nghiên cứu bản đồ mãi
mà không có kết quả, họ quyết định bắt một chiếc xe dành cho du khách, đi dạo
một vòng.
Trên xe còn miễn phí cả nước dừa, nhưng không ngọt tí
nào, còn hơi chát, uống vào nhạt thếch, khiến Lục Nhiễm cũng phải nghi ngờ
không biết đó là nước gì.
Cũng may chút nước mát làm tan cơn nóng bức, gió biển
nhè nhẹ mang theo vị mặn, cảm thấy dễ chịu vô cùng.
Hàn Mặc Ngôn vẫn ngồi bên cạnh Lục Nhiễm, nhìn ra
ngoài cửa sổ, không nói câu nào.
Cảm giác thoải mái khiến Lục Nhiễm quên cả thời gian.
So với sự im lặng của Lục Nhiễm và Hàn Mặc Ngôn, đôi
vợ chồng đang nghỉ tuần trăng mật phía trước ồn ào hơn rất nhiều.
Hai người ríu ra ríu rít chỉ trỏ khắp nơi, sôi nổi bàn
tán.
Họ quá ồn ào, khiến bác lái xe cũng phải để ý.
Tuy cũng cảm thấy ồn ào, nhưng thực lòng Lục Nhiễm
đang rất hâm mộ họ, cô nhìn Hàn Mặc Ngôn đang ngồi bên cạnh, Hàn Mặc Ngôn cũng
cảm nhận được ánh nhìn của cô, quay lại, ánh mắt dò hỏi. Lục Nhiễm thấy thế,
đột nhiên có cảm giác không thể nói thành lời.
Thời khắc ấy rồi cũng vụt trôi qua.
Cũng giống như từng thời khắc trong suốt ba năm qua,
cô và Hàn Mặc Ngôn vẫn luôn ở bên nhau như thế, đơn giản mà yên bình.
Đôi chút mơ hồ, nhưng mãi không nhìn thấy hy vọng sau
lớp màn mỏng.
Khẽ mím môi, Lục Nhiễm biết, dù hiện tại cô đã trở
thành bạn gái của Hàn Mặc Ngôn, nhưng hy vọng tên ngốc trước mắt chủ động, hoàn
toàn là việc không tưởng.