, anh để tôi đi mới lạ.
Nếu chỉ là uống cốc rượu, không phải Lục Nhiễm không
làm được, nhưng với người thù dai như Bùi Hàm, đâu phải một cốc rượu có thể
giải quyết được vấn đề?
Quả là như vậy, Lục Nhiễm cố làm ra vẻ miễn cưỡng uống
hết một cốc, Bùi Hàm lại nhanh chóng rót tiếp cốc thứ hai cho Lục Nhiễm.
Lục Nhiễm cúi đầu, để mái tóc che bớt khuôn mặt, cô
nắm lấy mép bàn, dùng tay chặn lại những cơn ho, cứ như là đã say túy lúy mất
rồi.
Đưa tay đẩy cốc rượu ra, Lục Nhiễm lắc đầu, nói không
rõ chữ: “Tôi không thể uống được nữa đâu”.
Bùi Hàm gõ gõ mặt bàn, vẫn cái giọng điệu ấy: “Cô
không uống cũng được, thế thì để bạn cô uống thay cô đi”.
Nói xong Bùi Hàm đẩy cốc rượu đầy sang phía Lâm Tĩnh.
Lâm Tĩnh không ngờ liên lụy sang cả mình, hơi rượu cay
sực ngay trước mũi, cô nhìn khuôn mặt không hiền lành của Bùi Hàm, lại nhìn
sang Lục Nhiễm sắp đổ gục, cảm giác tội lỗi trào lên, cô nói: “Vâng”, rồi bê
cốc rượu định uống.
Chưa đưa lên đến miệng, bỗng một cánh tay chặn lại,
Lục Nhiễm trừng mắt nhìn Bùi Hàm nói: “Cô ấy không biết uống, đừng làm khó cô
ấy”.
Bùi Hàm cười vẻ rộng lượng: “Tôi vốn là mời cô Lục đấy
chứ, nếu cô Lục đồng ý uống, tất nhiên tôi sẽ không làm khó người khác”.
Số gặp vận rủi.
Lục Nhiễm bất đắc dĩ lại bê cốc rượu lên, cô nghĩ, khi
trở về nhất định sẽ thắp nén hương trên bàn thờ tổ tiên.
Lần này Lục Nhiễm uống còn khó khăn hơn cả lần trước,
hình như Bùi Hàm rất đắc ý thưởng thức quá trình này, Lục Nhiễm càng có vẻ khổ sở
hắn ta càng thích thú. Cố uống hết cốc rượu, Lục Nhiễm cảm thấy đầu óc trở nên
quay cuồng, nếu nói là uống xong cốc thứ nhất cô còn làm quá lên một chút, thì
cốc thứ hai này thật giả đã lẫn lộn rồi.
Tuy bình thường đi tiếp khách Lục Nhiễm cũng uống không
ít rượu, nhưng chẳng bao giờ có kiểu uống một hơi hết sạch thế này.
Bụng rỗng lại uống vào bao nhiêu rượu như thế, Lục
Nhiễm cảm thấy nôn nao khó chịu.
Không ngờ, Bùi Hàm tiếp tục rót cốc thứ ba.
Lục Nhiễm nhìn Bùi Hàm bằng một ánh mắt khó nói, ý là:
Anh muốn chơi tôi thật hả?
“Tửu lượng cô Lục đây thật không vừa, cô uống nốt cốc
thứ ba này xem thế nào?”.
Vấn đề bây giờ không phải là uống hay không, mà ở chỗ,
uống nốt cốc rượu này cô sẽ bị ngộ độc.
Trong lúc ngần ngừ giữa tiếp tục chịu đựng và dứt
khoát ra tay, Lâm Tĩnh đã cầm lấy cốc rượu: “Hay là để tớ”.
Lục Nhiễm đưa tay ngăn Lâm Tĩnh lại: “Ở yên đấy”. Cô
đứng dậy, quay đầu lại: “Bùi Hàm…”.
Bùi Hàm rướn mắt: “Gì thế?”.
Giây tiếp theo, Lục Nhiễm bỗng giơ chân lên, đá phăng
cái bàn, kéo Lâm Tĩnh chạy ra ngoài.
Khi tay cô chạm vào nắm đấm cửa, mới biết cửa đã bị
khóa trái lại.
Bùi Hàm bị cái bàn chặn lại, hắn đẩy cái bàn ra, ánh
mắt âm u nhìn Lục Nhiễm, khiến người khác cũng cảm thấy nổi da gà.
Tiếng khóa cửa kêu “lạch cạch”. Cửa bật mở.
Vui mừng nhìn theo cánh cửa mở, Lục Nhiễm thấy Hàn Mặc
Ngôn mặt sắt đứng bên ngoài.
Bùi Hàm đứng thẳng dậy, nhìn thấy Hàn Mặc Ngôn, sắc
mặt thay đổi, cười nói: “Ồ, cái chỗ bé tí tí này mà cũng gặp được Hàn tổng,
thật là duyên phận”.
Lướt nhìn vẻ khốn khổ của Lục Nhiễm, ánh mắt Hàn Mặc
Ngôn càng tối sầm lại.
Anh bước đến trước mặt Bùi Hàm, nhân lúc đối phương
còn chưa đứng vững, tóm lấy cổ áo hắn ta, giơ tay đấm cho hắn ta một cái.
Thấy thế, không nói đến Bùi Hàm mà ngay cả Lục Nhiễm
cũng đờ cả người.
Khi tất cả mọi người còn chưa kịp phản ứng lại, Hàn
Mặc Ngôn đã nắm lấy cánh tay Lục Nhiễm, xuyên qua đám người ồn ã, đi thẳng ra
ngoài.
Trong lúc bất ngờ, Lục Nhiễm chỉ kịp kéo theo Lâm
Tĩnh, lảo đảo bước theo Hàn Mặc Ngôn. Cô ngước mắt lên, ánh sáng lập lòa trên
người Hàn Mặc Ngôn,
Lục Nhiễm bị hơi rượu làm cho mông lung, chỉ thấy gì
đó lóe sáng rồi vụt tắt.
Sau lưng là giọng nói lạnh ngắt của Bùi Hàm: “Hàn Mặc
Ngôn, mày nhớ đấy!”.
Nhưng giọng nói đó cũng không còn rõ ràng, cho đến khi
ngồi vào xe của Hàn Mặc Ngôn, Lục Nhiễm mới hơi tỉnh lại.
Sau đó Lục Nhiễm cố kiềm chế cơn say, Lâm Tĩnh báo địa
chỉ nhà cho Hàn Mặc Ngôn, rồi im lặng ngồi yên ở hàng ghế sau, trong xe yên ắng
không một tiếng động, Lục Nhiễm ôm lấy đầu, cũng không nói một lời nào.
Sau khi đưa Lâm Tĩnh về nhà, Hàn Mặc Ngôn lái xe vào
cây xăng.
Xe dừng lại, mùi xăng xe bay xộc vào mũi Lục Nhiễm
không thể chịu đựng thêm, cô cố sức đẩy cánh cửa ra, chạy ra bãi cỏ, nôn thốc
ra. Buổi tối chưa ăn gì nên nôn ra toàn mật xanh mật vàng, hơi rượu xộc lên
mũi, khó chịu vô cùng.
Không biết bao lâu sau, có một bàn tay vỗ nhẹ vào lưng
cô, đưa cho cô chai nước suối.
Lục Nhiễm không nghĩ ngợi gì nhiều, mở chai nước, súc
miệng xong uống vài ngụm, rồi vốc nước lên mặt, cảm thấy dễ chịu hơn một chút.
“Cảm ơn…”, nói xong, cô bỗng nhìn thấy Hàn Mặc Ngôn
đứng đó lặng lẽ nhìn cô.
Nhớ lại nắm đấm bất ngờ khi nãy của Hàn Mặc Ngôn, Lục
Nhiễm nhất thời chẳng biết nói gì, mãi một lúc sau mới lên tiếng: “Lúc nãy anh
đánh Bùi Hàm à?”
Ấn tượng về Hàn Mặc Ngôn trong cô luôn lạnh lùng, lý
trí, ít xúc động chứ không nói gì đến chuyện đánh người.
Hàn Mặc Ngôn gật đầu, ngừng một chút rồi hỏi: “Sao lại
gặp hắn ta?”
Đầu Lục Nh