hiễm mở hộc, bên trong là một số tấm ảnh, trên
cùng là tấm ảnh một người nhìn nghiêng.
Sau lưng là cát vàng biển xanh, nhưng ánh mắt trống
rỗng như không có gì đọng lại.
Người đó, chính là cô.
Lục Nhiễm lặng lẽ lấy tập ảnh, để tấm ảnh trên cùng
sang một bên, xem tiếp những tấm tiếp theo.
Những tấm ảnh còn lại đều chụp phong cảnh bên bờ biển,
cát vàng, hải âu, trời xanh, mây trắng, tấm nào cũng đặc sắc hút mắt, nhưng cô
thấy thật vô vị.
Trong đầu cô ong ong một câu hỏi: Người Hàn Mặc Ngôn
chụp thực sự là cô ư?
Một lúc lâu sau cô mới đặt mấy tấm ảnh phong cảnh về
chỗ cũ, cầm bức ảnh của mình lên, ngắm kỹ, người trong ảnh không xinh đẹp, chỉ
để lại ấn tượng sâu sắc về một khoảnh khắc ánh mắt trống rỗng.
Chính trong khoảnh khắc ấy, tấm ảnh trở nên sống động.
Lục Nhiễm cứ ngồi nhìn tấm ảnh rất lâu, cho đến khi xe
của Hàn Mặc Ngôn về đến cổng nhà cô.
Cũng có thể Hàn Mặc Ngôn không biết rằng, đây là lần
đầu tiên anh khiến cô hiểu ra rằng, hóa ra cảm thấy mãn nguyện cũng không phải
việc gì khó khăn.
Có thể không nhiều, nhưng Hàn Mặc Ngôn… chí ít cũng
dần dần bị cô thay đổi.
Trời chuyển lạnh, những bộ quần áo nhẹ nhàng của mùa
thu dần bị thay thế bằng những bộ quần áo dày cộp của mùa đông, cùng với đó là
đủ loại khăn choàng rực rỡ sắc màu.
Không khí đón xuân đã tràn ngập khắp nơi.
Cô làm thêm giờ, đi khắp nơi cùng với Hàn Mặc Ngôn, dự
bao nhiêu cuộc họp, cuối cùng cũng tạm xong một vụ tương đối lớn, cô nghỉ ngơi
hai ngày cho lại sức.
Đợt tuyết rơi đầu tiên của mùa đông đã tới.
Bên ngoài cửa sổ, từng bông hoa tuyết nhẹ bay trong
gió, che kín mọi không gian trong thành phố, kết thành từng mảng sáng trắng
nhức mắt.
Lục Nhiễm thôi không nhìn những bông hoa tuyết, cô
định đề nghị Hàn Mặc Ngôn về nhà ăn lẩu.
Sau lần sinh nhật vừa rồi của Hàn Mặc Ngôn, Lục Nhiễm
còn đến đó ăn cơm thêm vài lần, vì bỏ không căn bếp tinh tế đẹp đẽ đó cũng thật
lãng phí. Mấy lần sau, Hàn Mặc Ngôn về cơ bản đã để cho Lục Nhiễm thoải mái sử
dụng căn bếp, cô nghiễm nhiên trở thành một nửa nữ chủ nhân.
Vì thế đề nghị của cô nhanh chóng nhận được sự đồng ý
của Hàn Mặc Ngôn, giá rét thế này ngồi bên nồi lẩu cũng là một lựa chọn không
tồi. Vừa tan làm, Lục Nhiễm lấy từ trong túi ra một danh sách thực phẩm dài
dằng dặc, Hàn Mặc Ngôn xem danh sách đó xong im lặng giây lát, rồi cũng chẳng
nói gì thêm.
Lục Nhiễm cười rạng rỡ khác thường.
Cô ủ mưu chọn toàn những thực phẩm mất công chế biến,
vì rất nhớ nhung khuôn mặt nhìn nghiêng của Hàn Mặc Ngôn lúc thái đồ ăn.
Trong siêu thị, Hàn Mặc Ngôn mặc áo gió màu đen lạnh
lùng đẩy xe, Lục Nhiễm tươi tắn kiểm tra nhãn mác rồi bỏ vào trong xe, vừa đi
vừa ngó ngiêng, nhìn qua rất giống đôi vợ chồng mới cưới ra ngoài mua sắm cùng
nhau.
Được một lúc, chợt có tiếng gọi: “Hàn Mặc Ngôn, cậu là
Hàn Mặc Ngôn đúng không!”.
Lục Nhiễm và Hàn Mặc Ngôn cùng quay lại nhìn, thấy một
người đàn ông cao to đang rối rít vẫy tay.
“Này, thật không ngờ lại gặp cậu ở đây, người anh em
cũng phải bảy, tám năm chúng ta không gặp nhau rồi nhỉ!”.
“Vâng, anh Trương Nhất Châu”. Hàn Mặc Ngôn vẫn bình
tĩnh khác thường.
Đối phương lại có vẻ quá nhiệt tình: “Đừng có xa cách
như thế, cho dù ra nước ngoài, tôi vẫn luôn nhớ về cậu, thiên tài của khóa sau!
Hồi đó cậu cũng thật nổi tiếng đấy, đám con gái xếp hàng theo cậu từ cổng phía
đông sang cổng phía tây, ai cũng hâm mộ. Thế nào hả? Cậu bây giờ thế nào… Cô
gái này là?”
“Em rất tốt, cô ấy là bạn gái của em”.
Trương Nhất Châu phóng khoáng giơ tay ra: “Em gái,
chúng ta làm quen nhé, anh là đàn anh khóa trên của Hàn Mặc Ngôn, nhưng so với
cậu ấy chỉ là đồ bỏ đi, may mắn là mấy năm trước được ra ngoài ăn cơm đế quốc
Mỹ. Anh vẫn luôn nghĩ không biết người con gái như thế nào mới nắm được Hàn Mặc
Ngôn đây, hôm nay xem ra, cậu ta cũng gặp may rồi…”
Lục Nhiễm cũng tươi cười: “Rất vui được gặp anh, em
tên là Lục Nhiễm” .
“Hàn Mặc Ngôn này, chắc khoảng tuần sau khoa chúng ta
sẽ tổ chức họp mặt học sinh ưu tú khóa ba, cậu phải đi đấy nhé”.
“Em còn phải…”
“Đừng làm mất hứng người khác thế, không chỉ tôi, mà
năm nay cả hội đi nước ngoài năm nay đều về hết, như Nhan Nham, Lý Xuyên, Từ
Hiểu Mẫn, cả Trang Tĩnh hôm qua cũng về rồi đấy! Không đến tham gia thì thật
đáng tiếc”. Nói xong Trương Nhất Châu còn dặn thêm: “Nhớ dẫn cả cô em gái này
cùng đi nhé”.
Lục Nhiễm nhạy bén cảm thấy khoảnh khắc nghe thấy hai
tiếng “Trang Tĩnh”, cả cơ thể Hàn Mặc Ngôn như đông cứng lại, giọng nói cũng
cực kỳ trầm thấp.
“Ý anh là… chị Trang Tĩnh?”.
Cô quay lại nhìn Hàn Mặc Ngôn, vẻ mặt cũng hơi cứng
đờ.
“Đúng rồi, đừng có bảo là cậu quên rồi đấy, mãi sau
này cô ấy mới đi, hồi tôi còn ở trường, cô ấy đã là hoa khôi của khoa rồi”.
Hàn Mặc Ngôn cười nhạt, Lục Nhiễm nghe mà cũng cảm
thấy lạnh băng: “Vâng, em nhớ chứ”.
Hình như đối phương cũng nhận ra có gì không bình
thường, vội nói: “Quyết định như thế nhé, đến lúc đó chúng ta liên lạc sau, cậu
nhất định phải đến đấy nhé! Tôi có việc, đi trước đây. Bye bye”.
Hàn Mặc Ngôn tiếp tục đẩy xe, như chưa
