từng có chuyện
gì xảy ra.
Lục Nhiễm theo sau, đột nhiên, cũng chẳng muốn nói gì.
Suốt dọc đường họ cũng chẳng nói gì với nhau.
Về đến nhà.
Lặng lẽ ngồi ăn lẩu, Lục Nhiễm nói đùa một, hai câu,
Hàn Mặc Ngôn thì vẫn y hệt như mọi khi, không có gì khác biệt.
Càng như thế, Lục Nhiễm càng cảm thấy bất an.
Bất an mà không thể giải tỏa.
Mấy ngày sau, Hàn Mặc Ngôn vẫn rất giỏi che giấu, đến
nỗi Lục Nhiễm còn tưởng rằng, cô đã nhầm, nhưng cuối cùng, cô vẫn phát hiện ra
sự khác thường của Hàn Mặc Ngôn.
Một hôm, vì mẹ có việc gọi cô về sớm, về đến nhà mới
phát hiện còn quên một tập tài liệu đang cần hoàn thành trong máy tính cơ quan,
cô bắt xe quay lại công ty.
Trong đêm yên tĩnh, cả tòa nhà chỉ còn lại một, hai
ngọn đèn.
Copy tài liệu xong, theo thói quen Lục Nhiễm nhìn về
phía phòng làm việc của Hàn Mặc Ngôn, không có ai, đang định quay về, cô bất
ngờ nhìn thấy Hàn Mặc Ngôn đang đứng hút thuốc ở cuối hành lang.
Khẽ bước lại gần, cô nhìn thấy trên nền nhà lạnh giá
bao nhiêu đầu thuốc và tàn thuốc.
Chưa hết điếu này, Hàn Mặc Ngôn lại châm tiếp điếu
khác.
Dáng vẻ thuần thục, ánh mắt lãnh đạm. Không còn vẻ
lạnh lùng thường nhật, lúc này Hàn Mặc Ngôn như con thú cạn kiệt sức lực, bất
lực nhìn người thợ săn đang tiến lại gần, thật khiến người ta thương cảm.
Trái tim Lục Nhiễm nhói đau, cô cắn môi tự nói với
mình, vì sự trở về của Trang Tĩnh mà ra nông nỗi này sao?
Trong lòng cô dấy lên một cảm giác không thể nói thành
lời.
Không dám tiếp tục đứng nhìn, cô đi như chạy ra ngoài.
Tối đó, một người luôn ngủ ngon như Lục Nhiễm đã mất
ngủ trắng đêm, chong mắt đến tận sáng hôm sau.
In ra toàn bộ những tấm ảnh Hướng Diễn gửi cho mình,
Lục Nhiễm ngồi trên ghế sofa trong văn phòng nhìn những tấm ảnh rực rỡ, lật xem
từng tấm một. Hàn Mặc Ngôn tươi cười, Hàn Mặc Ngôn bẽn lẽn, Hàn Mặc Ngôn tình
sâu nghĩa nặng, một Hàn Mặc Ngôn hoàn toàn không thuộc về cô.
So với lần đầu tiên nhìn thấy, Lục Nhiễm đã bớt cảm
thấy áp lực hơn, nhưng, vẫn nguyên một trái tim đau.
Cô buông tay, thả rơi những tấm ảnh.
Cô nên nói, Hàn Mặc Ngôn, tôi chỉ hận là không thể gặp
anh sớm hơn?
Có điều, nếu Hàn Mặc Ngôn không thành ra thế này, thì
cô cũng không chú ý đến anh.
Nhân quả tuần hoàn.
Trang Tĩnh, cảm ơn cô đã bỏ rơi Hàn Mặc Ngôn, để tôi
được gặp anh ấy .
Tuy rằng với Hàn Mặc Ngôn mà nói, có thể là cô vẫn
quan trọng hơn, nhưng nếu đã buông tay, thì mong cô hãy sớm cút về nước ngoài
của cô.
Day day ấn đường, dù đã nghĩ vậy, cô vẫn không thể
thấy lòng khuây khỏa.
Chỉ là, nếu Hàn Mặc Ngôn vẫn chưa thể hiện rõ ràng,
Lục Nhiễm cũng không muốn gây sự vô lý.
Sắp đến cuối năm, Lục Nhiễm sắp xếp lại danh sách
khách hàng cần tặng quà nộp cho Hàn Mặc Ngôn, chợt nhận ra lại một năm nữa trôi
qua.
Thêm chút thời gian nữa là cô đã làm trợ lý cho Hàn
Mặc Ngôn chẵn bốn năm.
Nhưng so với vị trí trợ lý, Lục Nhiễm càng muốn trở
thành vợ của Hàn Mặc Ngôn.
Cô không thể làm thuê cho Hàn Mặc Ngôn cả đời.
Thời gian này cô bé Tiểu An biểu hiện rất tốt, ngoan
ngoãn, không nhiều chuyện, làm việc cẩn thận, tiếp thu nhanh. Lục Nhiễm rất
thích những cấp dưới như thế, hết thời gian thử việc, cô yêu cầu phòng nhân sự
chuyển Tiểu An tới giúp việc cho cô, cũng coi như là ký hợp đồng chính thức.
Tiểu An vô cùng cảm kích, lại càng làm việc chăm chỉ cẩn thận.
Biết cảm kích người khác cũng không phải việc gì xấu.
Nếu rời khỏi đây, cô cũng phải tìm cho Hàn Mặc Ngôn
một trợ lý có thể thay cô đảm nhận công việc.
Cô từng bước hướng dẫn Tiểu An cách chuẩn bị tài liệu,
xây dựng kế hoạch, cách chỉnh lý bảng biểu tài liệu báo cáo, ghi chép hành
trình của Hàn Mặc Ngôn v.v.
Lục Nhiễm bỗng nhớ lại mình trước kia, có điều lúc đó
cô ngông nghênh tự mãn hơn, không biết trời cao đất dày hơn và cũng mạnh bạo
hơn, rõ ràng là không biết gì, chỉ dựa vào khẩu khí không chịu nhận thua…
“Chị Lục ơi, em vừa làm xong, thế này có đúng không?”.
Giọng nói khẽ khàng của cô bé cắt ngang dòng suy nghĩ
của Lục Nhiễm, cô quay trở về hiện tại, nhận lấy tài liệu, nhìn qua rồi nói:
“Chỉ có một bản thôi à? Em cứ làm xong hết đi, xem xong chị sẽ gọi em”.
“Vâng”.
Vừa để tập tài liệu xuống bàn, Lục Nhiễm nghe thấy
tiếng gọi.
“Lục Nhiễm, tối mai có bận không?”.
Hàn Mặc Ngôn đi từ trong phòng làm việc ra, vẫn khuôn
mặt vô cảm.
Nếu là người khác, chắc Lục Nhiễm cũng cảm thấy đây là
một đề nghị hẹn hò, nhưng đối tượng là Hàn Mặc Ngôn thì khác: “Tối mai phải
tiếp khách hay là phải ở lại làm thêm à?”.
“Không”. Hàn Mặc Ngôn ngừng lại một lát rồi nói tiếp:
“Không cần quá trang trọng, anh sẽ đến đón em”.
Lục Nhiễm nhếch môi: “Hơn nữa, anh không
cảm thấy người cần phải giải thích thực ra là anh sao?”
Ngày hôm sau là cuối tuần, chưa đến năm giờ Hàn Mặc
Ngôn đã đến nhà Lục Nhiễm.
Không cần quá trang trọng là một định nghĩa không xác
định, từ chối chiếc váy quây màu đen Cashmere mẹ đưa, Lục Nhiễm mặc một chiếc
áo len trắng cùng áo gió màu trắng sữa, đơn giản, phù hợp với mọi hoàn cảnh.
Hàn Mặc Ngôn cũng mặc áo gió màu đen, đứng dựa vào xe
đ