g bao chúc mừng cho chủ nhân, cô nhận ra không ít đối tác quen
mặt.
Sau hồi hàn huyên, khi biết cô vừa nghỉ việc, không ít
ông chủ tỏ ý mời cô về, khó xử nhất là Lục Nhiễm còn nhìn thấy cả Lưu tổng,
người đã có nhã ý mời cô về làm việc hôm trước.
Mỏi miệng hàn huyên, Lục Nhiễm mới thoát ra khỏi vòng
giao tế, bắt đầu đi tìm đồ ăn.
Sau vài vòng tìm kiếm, mắt Lục Nhiễm sáng lên, ngắm
chuẩn mục tiêu.
Lục Nhiễm đang định ra tay thì có người hớt tay trên
con mồi ngắm sẵn của cô.
Cô quay lại, khuôn mặt Hàn Mặc Ngôn bất thình lình
hiện ra ngay trước tầm nhìn.
Anh ta không nói gì, chỉ gắp con cua vào đĩa của Lục
Nhiễm.
Lục Nhiễm thích ăn cua, từ trước đến giờ cô không hề
che giấu sở thích này.
Nhớ lại có lần đi công tác Tô Châu với Hàn Mặc Ngôn,
lúc đó vào giữa mùa thu, đúng mùa cua, sau khi xong việc, Hàn Mặc Ngôn cho Lục
Nhiễm nghỉ nửa ngày phép.
Không biết có phải do hôm đó tâm tình thoải mái, nên
khi biết cô định đi hồ Dương Trừng(1), đã
lái xe đưa cô đi.
(1)
Một hồ nước ngọt cách thành phố Tô Châu ba kilômét về phía
Đông
Bắc, tỉnh Giang Tô, Trung Quốc. Hồ này nổi tiếng v. có loại cua
Trung
Quốc, thứ cua được xem như đồ cao lương mỹ vị.
Ngồi bên bờ sông, từng thảm cúc đang nở rộ.
Cua vàng béo ngậy, thịt cua trắng nõn, trước mặt là
Hàn Mặc Ngôn, Lục Nhiễm thật không trông mong gì hơn.
Tối hôm đó, một mình cô ăn hết cả một đĩa cua, khiến
một người vô cảm, Thái Sơn có sập trước mặt cũng không chớp mắt như Hàn Mặc
Ngôn cũng phải lộ chút kinh ngạc.
Nhưng đúng là vạ từ miệng mà ra, tối hôm ấy cô bị viêm
dạ dày cấp tính phải đi cấp cứu, truyền nước. Xung quanh không có ai thân
thích, chỉ một mình Hàn Mặc Ngôn băng giá ở bên…
Cứ tưởng với bản tính bạc bẽo thường ngày, anh ta sẽ
bỏ cô lại tự ăn tự chịu, không ngờ, anh ta vẫn sắp xếp đâu vào đấy cho cô, lấy
số, nằm viện, truyền nước, tuy chẳng nói một lời…
Dòng hồi ức khiến Lục Nhiễm trở nên mơ màng.
Cũng chỉ vì chút ít ký ức ngọt ngào này quẩn quanh
trong tim mà cô cứ vấn vương, không thể nào từ bỏ.
Bao nhiêu lần có thể lựa chọn rời xa hoặc từ bỏ, cuối
cùng vẫn tiếp tục…
Liếc nhìn con cua vàng bóng trên đĩa, Lục Nhiễm bình
tĩnh nói: “Cảm ơn”.
Hàn Mặc Ngôn không trả lời, khuôn mặt tuấn tú bình
thản, đôi mắt bị mái tóc che khuất, nhìn không rõ anh đang nghĩ gì.
Lục Nhiễm định quay đi, chính trong lúc cô tưởng rằng
Hàn Mặc Ngôn vĩnh viễn không bao giờ nói thêm một lời nào với cô, thì giọng nói
của Hàn Mặc Ngôn vang lên bên tai.
“Lục Nhiễm, quay về làm việc đi”.
Tuy chẳng liên quan gì, nhưng lúc đó trong đầu Lục
Nhiễm vang lên giai điệu ca khúc Mua bán tình yêu(1).
(1)
Đây là ca khúc nổi tiếng trên mạng từ những năm 2009 đến nay,
do
Hà Tân sáng tác, được ca sĩ Mộ Dung Hiểu Hiểu tr.nh bày, với thông
điệp
“Tình yêu không phải là thứ anh muốn bán, muốn mua là có”.
Cô bưng đĩa, quay lại, khoảng cách gần trong
gang tấc.
Hàn Mặc Ngôn đứng ở đó, bộ Âu phục phẳng lì, vừa khít
cơ thể.
“Chào anh Hàn”.
Lục Nhiễm một tay bưng đĩa thức ăn, một tay đưa ra
phía trước Hàn Mặc Ngôn.
Nghi lễ xã giao cơ bản, thậm chí ngay cả nụ cười trên
khuôn mặt cũng như được cài đặt sẵn, cực kỳ thỏa đáng.
Hàn Mặc Ngôn nhất thời ngơ ngác.
Lục Nhiễm hôm nay mặc một bộ đầm màu đen hơi ôm, dài
quá đầu gối, áo vest khoác ngoài nhẹ nhàng, rất đẹp và cũng rất năng động.
Ba năm làm trợ lý của anh ta, Hàn Mặc Ngôn rất ít nhìn
ngắm, đánh giá cô trợ lý bấy lâu nay cũng nghiêm túc như mình.
Điều từng làm anh ta vừa ý nhất chính là khả năng làm
việc hết công suất và cực kỳ hiệu quả của cô. Cùng một khoảng thời gian và tài
liệu hoàn toàn giống nhau, Lục Nhiễm có thể hoàn toàn bình thản, bằng một ngữ
điệu ung dung từ đầu đến cuối, với ngôn từ sắc bén tranh luận cùng đối phương
đang đỏ mặt tía tai rồi giành lấy hợp đồng, thậm chí cuối cùng vẫn mỉm cười bắt
tay người ta.
Nhưng, khi Lục Nhiễm đối mặt với anh bằng thái độ ấy,
Hàn Mặc Ngôn cảm thấy không vui chút nào.
Lục Nhiễm thôi việc khiến anh trở tay không kịp.
Thậm chí sáng sớm ngày hôm sau khi không gọi được điện
thoại bàn làm việc của Lục Nhiễm, mất một lúc sau anh mới định hình ra Lục
Nhiễm đã nghỉ việc từ ngày hôm qua.
Theo lệ thường trợ lý nghỉ việc phải làm công tác bàn
giao, đằng này Lục Nhiễm nói nghỉ là nghỉ, thậm chí đến ngày hôm sau, công việc
của Hàn Mặc Ngôn vẫn bị đình trệ.
Không biết tại sao Lục Nhiễm lại đột nhiên đưa ra
quyết định như vậy.
Hàn Mặc Ngôn suy đi nghĩ lại, tối hôm đó gọi điện cho
Lục Nhiễm, không ngờ lại nhận phải phản ứng không hề khách khí như vậy.
Người mới thay thế cho Lục Nhiễm làm việc sai sót lung
tung, còn không bằng cả Lục Nhiễm ba năm về trước.
Hàn Mặc Ngôn có ba năm để thích ứng với thói quen làm
việc của Lục Nhiễm, giờ lấy đâu ra thời gian ba năm nữa để thích ứng với một
người khác.
Gặp lại Lục Nhiễm trong tiệc đính hôn này, Hàn Mặc
Ngôn vô thức mở lời.
Từ trước đến giờ anh không biết cách níu giữ người
khác, trước kia cũng vậy, bây giờ cũng thế, tuy là vì những nguyên nh