pacman, rainbows, and roller s
Gặp Gỡ Vương Lịch Xuyên

Gặp Gỡ Vương Lịch Xuyên

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327182

Bình chọn: 7.5.00/10/718 lượt.

i thiệu tỉ mỉ về nguồn gốc, giá trị của nó.

Đương nhiên, việc trong bài giới thiệu có trích dẫn nhiều đoạn văn cổ

khó hiểu cũng là điều không thể tránh khỏi.

Tôi không kiềm ngẩng đầu hỏi: "Haiz, Ngọc Liên, cậu đang dịch gì vậy?"

Cô nàng đang bận rộn gõ chữ trước màn hình máy tính, cũng không ngẩng đầu lên: "Đơn xin đăng ký dự thầu công trình xây dựng. Cậu thì sao?"

"Sổ tay bán đấu giá. Nhức đầu vô cùng."

Đơn xin đăng ký dự thầu chính là tài liệu thường gặp ở đây. Trước khi vào công ty, tôi có hỏi thăm tin tức, lúc xin việc, còn cố công học một đống thuật ngữ xây dựng nữa.

"May mà tôi không được giao việc đó." Đường Ngọc Liên nói: "Tôi không giỏi cổ văn lắm. Tiếng Trung còn không hiểu, sao dịch qua tiếng Anh

được. Nghe nói, trước nay sổ tay bán đấu giá thường được đưa cho nhân

viên dịch trước, sau đó được chuyển cho trưởng phòng kiểm tra, cuối cùng còn trình Tổng giám đốc Tiêu kiểm duyệt lần cuối. Có thể thấy được anh

ta quan tâm tới mức nào. Riêng những tài liệu khác, đơn đăng ký dự thầu

gì đó, chỉ cần trưởng phòng duyệt là được rồi."

Tôi uống hết nửa ly cà phê, bắt tay vào dịch cuốn sổ thứ nhất. Tổng

cộng có 10 món đồ cổ. Tranh của bát đại sơn nhân[8'>, tranh hoa cảnh của

Tống Huy Tông.... Món đầu tiên chính là một con dấu làm bằng ngọc Thạch

Điền của Vua Càn Long. Trên bốn phía mỗi con dấu đều có chữ khắc. Tôi

dịch suốt cả buổi sáng, lật tung cả từ điển Từ Nguyên, từ điển Hán ngữ

hiện đại, từ điển điển cố Trung Hoa, và từ điển Lâm Ngữ Đường online mới dịch xong món đồ cổ đầu tiên.

[8'>Chu Nhiếp (1626-1705).

Trên hợp đồng quy định phải dịch xong trong vòng 15 ngày. Tôi phải nộp bản thảo trong vòng 10 ngày để thẩm duyệt.

Trong suốt 10 ngày đó, mỗi ngày tôi chỉ ngủ hơn 4 tiếng. Lo lắng tới

mức không có thời gian để đi tắm. Sang ngày thứ 10, tôi nộp file word và bản in cho trưởng phòng Đào Tâm Như. Chị ta mất một ngày chỉnh sửa cho

tôi, kêu tôi sau khi sửa xong thì nộp cho Tiêu Quan.

Đào Tâm Như không sửa nhiều lắm. Chị ta sửa một số từ làm cho bản

dịch có vẻ văn vẻ hơn. Không hổ là trưởng phòng, đúng là có năng lực.

Tôi nộp bản đã chỉnh sửa cho Tiêu Quan. Một tiếng sau, anh ta gởi lại trang thứ nhất qua email, sửa rất nhiều về từ ngữ và câu cú.

Tiêu quan gọi điện nói: "Tôi chỉ sửa trang đầu tiên, tự cô nghiên cứu xem mình mắc lỗi gì, sau đó sửa phần còn lại đi. Xong rồi thì gởi lại

cho tôi."

Tôi nghiên cứu phong cách dịch của anh ta cả đêm, lại sửa phần còn lại hết cả ngày trời, sau đó tôi nộp cho anh ta bản thứ ba.

Không lâu sau anh ta gởi trả lại bản thứ ba, trang thứ hai tôi dịch

anh ta sửa lại khá nhiều. Sau đó nói, phải theo cách này để sửa mấy chục trang còn lại.

Tôi vẫn sửa tới ngày cuối cùng mà hợp đồng quy định, sửa đi sửa lại tổng cộng 5 lần, anh ta mới duyệt bản dịch của tôi.

Hôm sau lúc ăn trưa tôi gặp anh ta, mặt tôi xanh mét.

"Bây giờ cô biết tiêu chuẩn của tôi là gì chưa?" Anh ta nói, nhàn nhã nhìn tôi.

"Tiêu chuẩn của anh là perfect[9'>." Tôi không màu mè trả lời.

[9'>Hoàn hảo.

"Cô có nền tảng cổ văn khá tốt, từng học khoa Ngữ Văn Trung à?"

"Ba tôi tốt nghiệp khoa Ngữ Văn Trung của Đại học Phúc Đán."

"Nói như vậy, là gia đình học thuật?"

"Chưa đến mức đó, có chút xíu mà thôi."

Anh ta nhìn mặt tôi chằm chằm cuối cùng thốt ra một câu có vẻ ôn hoà. "Cho cô nghỉ ngơi một ngày. Về nhà nghỉ ngơi một chút đi."

"Không trừ tiền lương?"

"Còn có tiền thưởng nữa." Anh ta còn rộng rãi vỗ vai tôi "Annie, Well-done[10'>."

Tôi dịch sổ tay bán đấu giá suốt hai tháng trời, lần nào cũng sửa hết mấy bận, đến mức có cảm giác chính mình sắp phát điên. Khó nhất là dịch về gốm sứ, trong sổ tay thậm chí còn có một bài dài ngoằng giới thiệu

quá trình làm gốm sứ đời Tống. Tôi không dám từ chối thẳng thừng, đành

âm thầm than khổ. Mỗi lần gặp chỗ khó, tôi đều bực mình chạy xuống chỗ

đổ rác để hút thuốc.

Ngoảnh đầu nhìn Ngọc Liên, nàng ta vẫn dịch đơn đăng ký dự thầu. Dịch hợp đồng xuôi chèo mát mái. Xe nhẹ đường cũ, vừa thanh vừa giỏi. Tay cô nàng gõ bàn phím liến thoắng, lách ca lách cách không ngừng.

Hai tháng trôi qua, tôi cũng đổi đời, chuyển qua dịch đơn xin dự thầu và hợp đồng. Loại tài liệu này dính dáng tới pháp luật, nên có yêu cầu

cao về tính chính xác của bản dịch. Phải chính xác đến từng chi tiết

nhỏ. Tôi dịch thêm hai tháng nữa, đã khá quen thuộc với các thuật ngữ

công trình xây dựng. Một ngày, đột nhiên Đào Tâm Như điện thoại gọi tôi

sang văn phòng chị ta.

"Annie." Chị ta mời tôi ngồi "Biểu hiện của em rất khá, hôm qua Tổng

giám đốc Tiêu có đề nghị chuyển ký hợp đồng với em trước thời hạn. Từ

giờ trở đi, em không nhận tiền lương thử việc nữa. Mà được hưởng phúc

lợi của nhân viên chính thức."

Tôi nói: "Cảm ơn trưởng phòng chiếu cố."

Chị ta do dự một chút, nói tiếp: "Gần đây Tổng giám đốc Tiêu mới ký

một hợp đồng lớn. Có một công ty cần thuê phiên dịch viên dài hạn của

công ty mình, biên chế vẫn thuộc Cửu Thông, tiền lương do công ty đó

phát. Họ cần người gấp nên đưa ra giá khá cao. Đương nhiên, họ cũng có

yêu cầu khá cao đối với phiên dịch, thù lao cũn