Ngôn
và Tommy, còn có ‘hắn’ đang ẩn náu trong bóng tối, rốt cuộc đã đấu đá sống chết
đến mức nào?
Bạc Cận Ngôn đưa túi hồ sơ trong tay cho hắn, thong thả quay
trở về bàn ngồi xuống.
Phía bên này cửa kính, mọi người đều thở phào một hơi. Một
thám tử FBI nói: “Thực tế lúc trước, chúng tôi muốn thám thính tin tức từ
Tommy. Nhưng hiện giờ xem ra, việc Tommy muốn biết tình trạng gần đây của số một,
còn bức thiết hơn cả chúng ta. Simon rất táo bạo nắm bắt được tâm lý này của hắn.”
Giản Dao ngắm gương mặt thản nhiên như không của Bạc Cận
Ngôn, cũng hơi mỉm cười.
Bất kể là nói về cứng rắn cuồng vọng, hay là tâm tư rộng mở,
ai có thể so bì được với anh?
Thứ đầu tiên Bạc Cận Ngôn đưa cho Tommy xem, là tư liệu liên
quan đến vụ án ‘Cỗ máy giết người’.<>
Tommy cầm lấy từng bức ảnh thi thể cắt rời, trên gương mặt
trắng trẻo lại hiện lên nụ cười lần nữa.
“Thô thiển.” Hắn bình luận.
Bạc Cận Ngôn gật đầu: “Đúng vậy.”
Lúc nhìn thấy bức ảnh chụp mấy con số viết bằng máu, ánh mắt
hắn hơi khựng lại, không lên tiếng.
Bạc Cận Ngôn thu hết mọi biểu cảm của hắn vào mắt, hỏi: “Đã
từng thấy loại mật mã này chưa?”
Tommy mỉm cười, ánh mắt vẫn còn nhìn chằm chằm bức ảnh: “Người
đó rất thích chơi với những con số, rất đa dạng, tao nhất thời không nhớ rõ.”
Hắn đáp rất hàm hồ, Bạc Cận Ngôn lại giải thích rõ ràng:
“Đáp án là một tổ hợp chữ. Mà những con số này, lần lượt là các tổ hợp chữ của
bình phương cộng, bình phương trừ, cộng các bình phương, trừ các bình phương. Đối
chiếu những tổ hợp số này với các chữ cái tiếng Anh, kết quả dịch ra đơn giản
là: Hi, Simon.”
Ý cười trong mắt Simon đột nhiên nở rộ: “Ồ, phương thức mật
mã thật đơn giản và hoàn hảo làm sao.”
Bạc Cận Ngôn nhìn hắn chằm chằm, hỏi tiếp: “Tại sao ‘hắn’ lại
tạo mật mã liên quan đến ‘bình phương’? Có ý nghĩa đặc biệt nào không?”
Phía bên này cửa kính, Giản Dao giật mình.
Từ trước tới nay, cô và những người khác đều coi đây là trò
chơi với các con số cố làm ra vẻ huyền bí của ‘hắn’. Nhưng chưa bao giờ suy
nghĩ sâu xa hơn, cũng không cách nào suy nghĩ sâu xa hơn, tại sao lại chọn dùng
‘bình phương’. Không ngờ Bạc Cận Ngôn vẫn luôn canh cánh trong lòng.
Dưới đôi mắt lam nhạt của Tommy là nụ cười trong suốt như hồ
nước. Nếu không để ý đến thân phận của hắn, gương mặt trắng trẻo đó rõ ràng rất
văn nhã thanh tú.
“Người đó vẫn luôn thích khái niệm bình phương. Bởi vì đó là
đại biểu cho người đó và tao. Simon, đây là hai chúng tao đang chào hỏi mày
đó.”
Tư liệu thứ hai Bạc Cận Ngôn cho hắn xem, là vụ án giết người
trong tập đoàn của Doãn Tư Kỳ. Lần này trực tiếp hiện lên một câu tiếng Anh viết
bằng máu ở trên tường chụp được lúc đó: ‘I miss U so much, buddy.’
Tommy nhìn thấy câu này, không có biểu cảm gì, sau đó từ từ
cười rộ lên.
Cuối cùng là vụ án phóng hỏa liên hoàn, ‘hắn’ để lại hai tin
tức: ‘Say hello to Jenny’ và ‘Now it begins’.
Trên gương mặt Tommy trước sau vẫn giữ nụ cười nhàn nhạt,
trông giống một người thanh niên da trắng rất ôn hòa.
Đôi mắt Bạc Cận Ngôn vẫn luôn hờ hững nhìn chằm chằm hắn,
không hề nói thêm lời nào.<>
Sau khi xem xong tư liệu, Tommy ngẩng đầu nhìn anh: “Mày muốn
biết cái gì?”
“Mày có thể nói cho tao biết cái gì?”
Tommy đột nhiên giơ tay ấn lên chuông gọi cảnh vệ trên bàn,
sau đó đứng dậy.
“Điều tao có thể nói với mày chính là: Mục đích của người đó
là muốn giết mày, báo thù cho tao.”
Bạc Cận Ngôn trầm mặc không nói, sắc mặt mọi người đều biến
đổi, lòng Giản Dao cũng khẩn trương.
Lần này giám ngục đã mở cửa đi vào, Tommy giơ tay cho anh
ta, để anh ta đeo cái còng nặng nề lên tay mình, đồng thời mỉm cười nói: “Cám
ơn mày đã mang tin tức của người đó đến cho tao. Coi như báo đáp, tao lại cho
mày thêm một gợi ý nữa. Người đó và tao đều giống nhau, thích nhất là săn bắt
những mục tiêu mạnh nhất. Đây là thủ đoạn người đó quen dùng, từ từ tra tấn, từ
từ trêu chọc, sau khi đạt được, lại vui sướng xơi tái. Chúc mày may mắn, Simon,
tao đã không thể chờ đợi đến lúc nhìn thấy bộ dạng mày bị nhét vào trong túi
xác.”<>
***
Ở khúc sông gần thành phố Crescent, California, có một bến cảng.
Lúc này hoàng hôn đang dần dần buông xuống, cả thành phố đèn đuốc sáng ngời, thấp
thoáng ánh sáng.
Máy bay khứ hồi về Hồng Kông, còn hơn tám giờ nữa mới cất
cánh. Sau khi rời khỏi nhà giam, Bạc Cận Ngôn và Giản Dao sánh vai nhau đi dọc
theo con đường. Thành phố này đối với Giản Dao mà nói thì rất xa lạ, đối với
người thường xuyên ra vào nhà giam Pelican Bay để thăm những tội phạm nghiêm trọng
nhất như Bạc Cận Ngôn mà nói thì lại rất quen thuộc. Anh đưa cô đi thẳng đến bến
tàu, mắt dõi về phía xa xăm, mặt nước mênh mông sóng dập dờn, còn có mấy con
chim hải âu đậu trên mạn thuyền.
Giản Dao giữ chặt tay áo anh: “Ở đây ít người, chúng ta nên
chú ý an toàn.”
Bạc Cận Ngôn lại bình thản nhìn cô một cái, dưới sắc trời
hoàng hôn, đôi mắt hẹp dài đó hiện lên ý cười: “Sợ cái gì? Số một vẫn còn ở Hồng
Kông.”
Tuy là nói như vậy, nhưng những lời dự báo lạnh lùng tàn nhẫn
vừa rồi của Tommy, vẫn khiến lòng cô sợ