này cũng có chỗ khiến người ta cảm thấy bất lực.
Bởi vì khoảng thời gian này, hai người thường xuyên ra vào Bộ Công an, vì thế mỗi
ngày Giản Dao đều nhìn thấy Bạc Cận Ngôn lấy giấy chứng nhận ra, sau đó các cảnh
vệ thay phiên đứng nhìn... Thậm chí đến mấy vị chuyên gia hợp tác cũng không biết
nghe được từ chỗ nào tin tức hai người kết hôn, mở miệng là chúc mừng và đòi kẹo
cưới.
Giản Dao rốt cuộc vẫn là da mặt mỏng, liền khuyên anh: “Em
biết anh rất xem trọng giấy chứng nhận kết hôn, nhưng mà không có ai mang giấy
chứng nhận bên người cả, hay là vẫn nên để ở nhà đi?”
Bạc Cận Ngôn chỉ hờ hững nhìn cô một cái, thái độ đó đương
nhiên là không đồng ý rồi.
Giản Dao chỉ đành buông xuôi bỏ mặc.
Mà... sau đó...
Hậu quả của việc để mặc nó phát triển chính là....
Một hôm nào đó, một mình Giản Dao đi đến Bộ Công an. Lúc
thông qua kiểm tra, một cảnh vệ mới không nhận ra cô, đang muốn vặn hỏi tỉ mỉ,
một cảnh vệ khác liền kéo anh ta một cái: “Không cần hỏi cô ấy. Cô ấy chính là
vợ của người mỗi ngày đều mang giấy chứng nhận kết hôn đi làm đó.”
Giản Dao: “...”
Người mỗi ngày đều mang giấy chứng nhận kết hôn đi làm...
Đây đã trở thành một biệt danh của Bạc Cận Ngôn rồi sao?
Anh chàng cảnh vệ mới: “À à à, lúc tôi được phân Cục đã nghe
nói chuyện này rồi.” Sau đó đặc biệt vui vẻ hòa nhã nhìn Giản Dao: “Vậy giấy chứng
nhận kết hôn của cô đâu, lấy ra đặt trên khuôn đi, cùng kiểm tra một lượt
luôn.”
Giản Dao: “...”
Ông trời ạ, cô lại không phải Bạc Cận Ngôn, cũng chẳng có
thói quen mang giấy chứng nhận kết hôn bên người đâu!
Ngoại
truyện 5
Nhật ký
chọn tên
Lại một ngày xuân ấm hoa nở, Giản Dao có thai rồi. Đây là đứa
con đầu lòng của bọn họ, Giản Dao vô cùng xem trọng nên cẩn thận vô cùng. Còn Bạc
Cận Ngôn tuy rằng trước giờ không thích trẻ con, nhưng xuất phát từ sự tôn trọng
đối với sinh mệnh, cùng với việc thân là người cha không thể nào tránh né nghĩa
vụ luân lý, anh cũng đích thân làm mọi việc bất kể chuyện lớn chuyện nhỏ. Nói
chung, chỉ là thiếu chút hào hứng, nhưng biểu hiện cũng coi như xuất sắc hơn bất
cứ một ông bố gương mẫu nào.
Hôm đó, Giản Dao đang nằm trên giường nghe nhạc, Bạc Cận
Ngôn ngồi bên cạnh xem sách, đồng thời giúp cô mát xa đôi chân hơi sưng phù. Giản
Dao tâm huyết dâng trào, cười cười hỏi: “Anh đã nghĩ đến tên của con chưa?”
Bạc Cận Ngôn không thèm ngẩng đầu đáp: “Nghĩ xong rồi.”
Giản Dao có chút kinh ngạc, cũng rất có hứng thú, lập tức hỏi:
“Lấy tên gì?”
Lúc này Bạc Cận Ngôn mới ngước mắt nhìn cô một cái.
Trong phòng ánh đèn dìu dịu, bóng đêm bao trùm ngoài cửa sổ.
Anh mặc áo sơ mi trắng, mày thanh mắt đẹp thật giống như một bức họa. Hai tròng
mắt đen thui dường như hàm chứa ý cười.
Môi mỏng khẽ hé mở, giọng nói của anh trầm như nước: “Em
không nghĩ ra sao?”
Giản Dao: “... Ờ, để em nghĩ thử xem.”
Gần đây, Giản Dao mới phát hiện, Bạc Cận Ngôn rất thích những
lúc hai người ‘tâm linh tương thông’. Ví dụ như lúc cô gọi món cho anh, lúc hai
người không hẹn mà cùng chọn đúng một cái cà vạt, hoặc là lúc làm việc cô nói
ra được suy nghĩ trong lòng anh. Lúc đó, trên mặt anh liền xuất hiện một nụ cười
vừa có chút đắc ý, lại có chút thỏa mãn, còn thêm chút tự kỷ nữa.
Vì vậy hiện giờ, anh muốn cô đoán anh sẽ đặt tên gì cho con
ư?
Nhưng mà rất khó, chẳng có chút manh mối nào cả.
“Cho chút gợi ý đi.” Cô kéo kéo tay áo anh.
Bạc Cận Ngôn nhìn cô bằng một ánh mắt cao thâm khó lường, thần
sắc thản nhiên nói: “Ok, thứ anh thích nhất.”
Thứ anh thích nhất?
Ánh mắt Giản Dao lướt qua chân mày thanh tú của anh, sống
mũi cao thẳng, cuối cùng rơi trên đôi môi mỏng khẽ nhếch lên của anh...
Cô lập tức phản ứng, có đáp án rồi.p>
“Bạc Du (*)?” Đáng yêu thì có đáng yêu thật, nhưng Bạc Ngư Bạc
Ngư Bạc Tiểu Ngư, hình như có chút trẻ con thì phải?
(*)
Phát âm giống ngư: Cá.
Ai ngờ hai tay Bạc Cận Ngôn chống trên giường, lại khẽ nhíu
mày: “Em cho rằng anh sẽ chọn một cái tên ấu trĩ như vậy sao?”
Đoán sai rồi?
Trán Giản Dao hơi toát mồ hôi, nhưng quả thật anh thích nhất
là cá còn gì... Ngay lúc suy nghĩ, cô ngẩng đầu lên liền thấy cụ già ‘Trầm Mặc’
đang chậm rãi bò ra từ dưới chân giường.
Mắt Giản Dao sáng lên: “Bạc Thần (1)? Bạc Mặc (2)?” Hai cái
tên này cũng không tồi, rất có phong độ của người trí thức, nam nữ đều dùng được.
(1) Phát âm giống trầm, thần ở đây có nghĩa là bình minh.p>
(2) Mặc ở đây là mực tàu, phát âm giống mặc: Lặng lẽ.
Quả nhiên Bạc Cận Ngôn khẽ mỉm cười, gật đầu. Người anh đột
nhiên nghiêng về phía trước, dường như nửa đè lên người cô, từ trên cao ngắm
cô: “Dùng tên của một con rùa già, đặt tên cho con trai con gái của chúng ta.
Điều này chỉ có thể phát sinh trong một tình huống, là anh không dùng não, mà
dùng đầu ngón chân để suy nghĩ. Đương nhiên, còn là đầu ngón chân út nữa.”
Giản Dao đỏ hết cả mặt: “....”
Đều nghe nói một lần mang thai ngốc ba năm, nhưng mà phụ nữ
mang thai cũng có tự tôn chứ bộ, sao anh có thể độc mồm độc miệng như thế?
Bị anh áp chế toàn diện về thân thể, lại bị đả kích triệt để
về mặt tinh thần, Giản Dao