Polly po-cket
Hiền Thê Khó Làm

Hiền Thê Khó Làm

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3212343

Bình chọn: 8.00/10/1234 lượt.

“khắc thê tuyệt tử” của Túc

vương cũng không toàn toàn đúng, chí ít, Túc Vương phi trong truyền thuyết

không phải đang sống rất tốt sao?

HaiThái hậu phái các nàng đến đây để làm gì, các nàng là nữ

tử họ Diêu, sao có thể làm trái mệnh lệnh của Thái hậu? Lúc đầu chỉ có thể

không cam tâm mà đến, lòng đã chuẩn bị tốt tâm lý tùy thời đều có thể bị khắc

chết, tràn đầy tuyệt vọng. Mà bây giờ, sau khi thấy Túc vương cùng Túc Vương

phi, các nàng lại nghĩ, có lẽ là do các nàng quá bi quan, sự tình cũng không tệ

như vậy.

Sở Bá Ninh lại hỏi một ít chuyện của các nàng, thái độ quan

tâm như vậy, mọi người ở đây đều thấy ngoài ý muốn.

Sở Bá Ninh hỏi xong, trầm tư một chút, nói với hai người: “Từ

ngày mai, Diêu Y Nhân đến Tướng quân phủ đi.”

Nghe vậy, hai tỷ muội đều ngẩn ra, sau khi hiểu được ý tứ

trong lời của Sở Bá Ninh, sắc mặt Diêu Y Nhân trắng bệch, mà Diêu Khả Nhân trộm

giương mắt ngắm nam tử ngồi ở thượng vị, thấy đôi mắt thanh u không mang theo cảm

tình gì, da đầu tê rần, vội vã cúi đầu.

“Ai nha, Vương gia, chủ ý này thật tốt, bây giờ chỗ Triệu tướng

quân chính là đang thiếu nha hoàn hiểu y thuật nha?” Ôn Lương phe phẩy quạt

nói, thấy Diêu Y Nhân sắc mặt trắng bệch có xấu hổ cùng buồn bực, biết nàng đối

với hai chữ “nha hoàn” mình nói mà sinh khí, nhanh chóng nói: “Diêu cô nương thứ

tội, là Tử Tu phóng túng, chỉ là nhất thời quá cao hứng, mới không lựa lời nói.

Thật sự là Triệu tướng quân đang sinh bệnh nặng, rất cần nữ tử hiểu y thuật như

các ngươi bên cạnh hỗ trợ chăm sóc, các ngươi tới thật đúng lúc. Tử Tu cũng muốn

cảm tạ mấy vị trong thời tiết lạnh giá thế này lại bỏ qua ngày cùng người nhà

đoàn viên, không ngại cực khổ đến đây.”

Ôn Lương ngôn từ khẩn thiết, thái độ chân thành, khiến người

nghe mà lòng thoải mái.

Nghe hắn giải thích, thần sắc Diêu Y Nhân hòa hoãn không ít,

thấy Ôn Lương bộ dáng nói cười hòa nhã, đôi mắt nhu tình nhìn qua, không khỏi lại

đỏ mặt.

A Nan thầm khinh bỉ bạn quân sư, này tuy là vô tình, nhưng

trong lúc vô tình câu dẫn tâm hồn thiếu nữ mà không tự biết, vì hắn trời sinh một

đôi mắt đào thập phần xinh đẹp, lúc nhìn chăm chăm vào đối phương, phối hợp với

ngữ điệu áy náy, sâu trong mắt phản chiếu bóng của đối phương, giống như đối

phương là người duy nhất trong thế giới của hắn, thâm tình như vậy, lòng người

không hỏi mê muội, đây cũng là nguyên nhân hắn trở thành người được đông đảo nữ

tử kinh thành ái mộ. Ở chung lâu như vậy, A Nan tin tưởng hắn thật sự không biết

chính mình lại cho người ta ảo tưởng như vậy, bởi vì xuất thân thế gia, cũng là

người rất có phong độ, khi nói chuyện với người xa lạ, cũng mang theo một loại

giáo dưỡng tao nhã, mới làm cho người ta sinh ra ảo giác.

Sở Bá Ninh cũng đưa Tôn thái y đến tướng quân phủ, để lại

Vương thái y cùng Diêu Khả Nhân.

Ôn Lương liếc mắt nhìn A Nan một cái, cười nói: “Vương gia,

Triệu tướng quân lúc này là thời kỳ cần phi thường chú ý, Tử Tu cảm thấy đưa cả

hai y nữ qua chiếu cố vẫn tốt hơn.”

Sở Bá Ninh nghĩ nghĩ, liền gật đầu đáp ứng, cuối cùng chỉ để

lại Vương thái y.

Ôn Lương nhịn không được dùng quạt che miệng hướng A Nan cười

rộ lên, A Nan thật không biết nên nói gì với hắn mới tốt, ngay cả biểu tình e lệ

cũng lược bỏ.

Thấy diện mạo dáng người của Diêu Khả Nhân, Ôn Lương thông

minh sao lại không rõ đạo lý trong đó? Cho nên hắn rất có nghĩa khí giúp A Nan

giải quyết nguy hiểm tiềm ẩn, nhưng A Nan cảm thấy cũng không cần thiết, dù lưu

lại Diêu Khả Nhân trong phủ cũng chẳng sao cả, Vương gia nhà nàng có bệnh sạch

sẽ, nếu không có việc gì, nàng ta cũng không vào được hậu viện, ở xó xỉnh nhàn

rỗi nào đó meo meo thôi, cũng giống ba vị tiểu mỹ nhân trong cung ban thưởng xuống

Túc vương phủ.

Gặp người xong, Sở Bá Ninh phất tay cho bọn họ lui xuống nghỉ

ngơi, dắt A Nan về nhà chính.

Vào phòng, A Nan đang muốn đi phân phó nha hoàn chuẩn bị nước

ấm tắm rửa, Sở Bá Ninh đột nhiên bắt lấy tay nàng, kéo nàng vào trong lòng ngực.

“Vương gia, sao vậy?” A Nan kỳ quái nhìn hắn.

Sở Bá Ninh nâng mặt nàng lên, đôi mắt yên lặng đánh giá

khuôn mặt của nàng, ánh mắt nóng rực, như muốn đo qua từng tấc từng tấc trên

gương mặt nàng, làm cho A Nan khó kiểm soát cảm xúc, sau đó lại thấy đôi mắt

thanh u kia xẹt qua một tia lo lắng.

Lòng A Nan nhảy dựng, trái tim có chút không thể khống chế đập

mạnh, tâm tình rõ ràng nhu vậy, cảm thấy hắn dường như đang giận. Mà thái độ

này của hắn, làm cho nàng khó tránh liên tưởng đến Diêu Khả Nhân, hoặc là thư của

Thái hậu có nói gì đó kích thích hắn? Hay là Diêu Khả Nhân quá giống nàng khiến

hắn tức giận?

Bên trong thực im lặng, gió bắc ngoài cửa khi mạnh khi nhẹ vỗ

vào song cửa sổ, phát ra thanh âm nho nhỏ.

Sở Bá Ninh nhìn thật lâu, A Nan ngột ngạt khó thở, lúc nàng

nhịn không được muốn quay đầu, hắn rốt cục xem đủ, cúi xuống – đem môi áp lên

môi cánh hoa, không hai lời chính là một nụ hôn sâu phi thường bá đạo, giày vò

đến khi môi lưỡi nàng tê tê.

A Nan bị tâm tình kỳ lạ của hắn khiến cho trong lòng khổ sở,

vị Vương gia này có chuyện gì không hảo