pacman, rainbows, and roller s
Hồ Vương Thanh Liên

Hồ Vương Thanh Liên

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326812

Bình chọn: 8.5.00/10/681 lượt.

n nếu động lòng, sa

vào yêu đương thì không cần nghĩ cũng biết trong tộc sẽ rối loạn thế

nào, mọi người sẽ phản đối ra sao, nhất là các vị trưởng lão, vì để Hồ

vương đại nhân cắt đứt tạo niệm mà có thể gây bất lợi cho tiểu chủ.

Chuyện này, người không biết nhưng các nàng thì rất rõ ràng, nếu không

thì thị nữ hầu hạ bên cạnh Hồ vương đại nhân sẽ không thay đổi liên tục

như vậy, sợ các thị nữ sẽ nảy sinh tạp niệm với Hồ vương hoặc làm cho Hồ vương này sinh tạp niệm, còn hai người các nàng thì luôn tuân thủ khuôn phép, cho nên mới được hầu hạ Hồ vương đại nhân suốt bảy trăm năm qua.

“Nói đến đây thôi, Thu Tuyết, ngươi trông chừng tiểu chủ, đừng để xảy ra chuyện gì, ta đi tìm Hồ vương đại nhân, cự tuyệt tiểu chủ là đúng

nhưng dù sao cũng phải cân nhắc, sao có thể làm cho tiểu chủ bị thương

chứ, dù sao tiểu chủ cũng còn nhỏ, còn gọi đại nhân là vương thúc nha”

Thu Tuyết không nhắc tới thì thôi, vừa nghe hai chữ cự tuyệt, Hạ Ngữ

liền nhớ tới bàn tay rướm máu của Bảo Bảo, không khỏi thấy không vui.

” Hạ Ngữ, ngươi đừng xúc động rồi vô lễ với đại nhân, dù sao cũng là

chủ tử của chúng ta, mà chúng ta chỉ là tiểu nha hoàn, chỉ cần nói tình

huống của tiểu cho đại nhân biết là được”. Thu Tuyết vội vàng khuyên

can, sợ Hạ Ngữ vì bất bình cho tiểu chủ mà phạm thượng với Hồ vương đại

nhân, làm hco hắn nổi giận, đây chính là lỗi nặng trong tộc.

” Ngươi yên tâm, ta có đúng mực! Ta cái này đi!” Hạ ngữ gật đầu, phía trước không khí cũng đi hơn phân nửa, thu tuyết nói đúng, các nàng dù

sao cũng là nha hoàn, không thể làm thiệp chủ tử chuyện, chính là nhìn

tiểu chủ khóc thành như vậy, nàng chung quy có chút không đành lòng.

Đi vào Thanh cư, gật đầu thi lễ với hai thị nữ hầu hạ bên cạnh Thanh

Liên xong, Hạ Ngữ nhẹ nhàng đi vào trong điện, quả nhiên vẫn giống như

trước, Hồ vương đại nhân đang tĩnh tọa trước tượng Phật tổ, Hạ Ngữ im

lặng quỳ xuống, không lên tiếng.

Thanh Liên mở mắt,” Vào đi!”, Hạ Ngữ được sự đồng ý của hắn liền

đứng dậy, đi đến bên hắn, quỳ xuống, nhẹ giọng nói “ tiểu chủ đã ngủ”

Thanh Liên gật gật đầu,” Nàng không có việc gì chứ?!”

” Đại nhân nếu lo lắng, sao lại làm tổn thương tiểu chủ?”, Hạ Ngữ

không ngẩng đầu, chăm chú nhìn xuống mặt đất hỏi, sợ rằng nếu ngẩng đầu

lên, nhìn thấy gương mặt tuyệt thế của chủ tử thì sẽ không nói nên lời.

Thanh Liên nhìn nàng, không nói gì, lát sau mới nói “ chiếu cố tốt cho nàng”

” Tiểu chủ khóc thật sự thương tâm, ánh mắt đều sưng lên, không biết

vì sao lại ngã sấp xuống, lòng bàn tay bị chảy máu, các nô tỳ vừa hầu hạ tiểu chủ tắm rửa thay xiêm y xong, mà nàng ngay cả lúc ngủ cũng không

an ổn”. Thấy hắn không trả lời câu hỏi của mình, Hạ Ngữ cũng không dám

hỏi tiếp, thành thật báo cáo tình trạng hiện tại của Bảo Bảo.

Tâm hơi hơi đau xót, Thanh Liên rốt cuộc cũng đứng lên “ sau này nàng muốn làm gì, muốn đi đâu, muốn đến bất cứ chỗ nào trong Hồ cung cũng cứ để mặc nàng, nàng thích đánh đàn, ca hát cũng được, đừng ngăn cản, đừng làm nàng mất hứng, ngươi trở về đi”

” Đại nhân, xin nghe nô tỳ một lời cuối cùng”, Hạ Ngữ hiểu được những lời này là Hồ vương đại nhân giải thích cho hành động trước đó, cũng là sự sủng ái lớn nhất đối với tiểu chủ, đáng tiếc đây không phải là điều

tiểu chủ muốn, cho nên Hồ vương dù để nàng thoải mái chơi đùa thế nào

cũng không làm nàng vui vẻ được.

” Nói đi!” Thanh Liên xoay người nhìn tượng Phật, đây là bức tượng mà bốn ngàn năm trước Tử Vi đại đế đã đưa cho hắn, mời hắn sau khi đắc đạo thì làm môn hạ của hắn, trước kia dù có chuyện gì, chỉ cần nhìn thấy

tượng Phật thì lòng hắn lại thanh tĩnh trở lại nhưng lúc này, hắn vì Bảo Bảo mà không thể tĩnh tâm được nữa.

” Tiểu chủ thích Hồ vương đại nhân, không biết ngài có nhận ra không? Nô tỳ tự biết thân phận thấp kém, không có quyền can thiệp vào chuyện

riêng của đại nhân nhưng nô tỳ vẫn cả gan khuyên đại nhân một câu, tiểu

chủ tuổi còn nhỏ nhưng tình cảm dành cho đại nhân rất sâu đậm, đại nhân

nếu tiếp tục để tiểu chủ ở lại trong cung thì thực sự không ổn, lỡ để

cho các trưởng lão biết được thì sẽ bất lợi đối với tiểu chủ, nếu người

không thể đáp lại tiểu chủ thì cũng nên vì muốn tốt cho tiểu chủ mà tiễn tiểu chủ rời đi”

Hạ Ngữ không kiêu ngạo không siểm nịnh, rõ ràng trầm ổn nói, những

lời này chính cô ta cũng biết có chút quá mức nhưng nàng không thể trơ

mắt nhìn mọi chuyện tiếp tục phát triển, thừa dịp chỉ mới bắt đầu, các

trưởng lão chưa phát hiện ra tâm tư của tiểu chủ đối với Hồ vương đại

nhân, đưa tiểu chủ rời đi là biện pháp tốt nhất.

Thanh Liên nghe Hạ Ngữ nói mà ngẩn ra, ngay cả tiểu nha đầu này cũng

nhìn ra tình cảm của Bảo Bảo đối với hắn không bình thường, hắn sao còn

có thể nghĩ nàng chỉ là tiểu hài tử? chẳng lẽ tư duy của hắn trì độn

sao? Âm thầm cười khổ, lúc này cũng đã hiểu ra ngay từ đầu mình đã bị

nha đầu Bảo Bảo tính kế, nàng không phải ngẫu nhiên xuất hiện ở ôn

tuyền, mà đã sớm có kế hoạch từ trước, tất cả biểu tình lo sợ và lý do

để ở lại đây chắc cũng là giả bộ để làm hắn mềm lòng mà mắc mưu, đành

phải cười bản thân mình là hồ