ể trước
giường: “Ngôi trưởng tộc của Công Nghi gia không dung thứ song sinh, mười tám
năm trước, tôi là kẻ bị vứt bỏ, thập tử nhất sinh sống lại chính là để hôm nay
lấy lại những gì thuộc về mình. Tình cờ gặp gỡ, ca vũ kén chồng, từ đầu đến
cuối tất cả đều được sắp đặt”. Hai người cách nhau không đầy ba bước, cô dừng
lại nhìn thẳng vào chàng, “Chiếc gậy hình đầu rắn màu đỏ khảm hoa phật tang
tượng trưng cho quyền lực của gia tộc Công Nghi do hai mảnh ghép lại, vợ chồng
trưởng tộc mỗi người giữ một nửa. Đệ xem, ngoài lấy đệ, không nghĩ ra cách nào
tốt hơn để tôi đường hoàng quang minh trở về Công Nghi gia, đường hoàng lấy lại
những gì thuộc về tôi”.
Không gian như xẻ làm hai
nửa, một nửa trôi chầm chậm, một nửa dừng lại, trong nửa dừng lại đó, sắc mặt
Công Nghi Phỉ càng trắng bệch, cơ hồ không thể giả bộ cười được nữa.
Những lời đó sắc tựa dao,
hơn nữa mỗi nhát đều là đòn chí mạng, phụt máu tươi, nhưng cô nhìn thần sắc
trắng bợt như bị mất máu quá nhiều của chàng, giọng lại vẫn bình tĩnh như
không: “Tôi đã biết đệ từ trước, từ trước khi đệ nhìn thấy tôi, hôm đó tôi cố
tình đợi đệ ở Cô Trúc sơn, cố tình đánh rơi chiếc vòng ngọc, đệ tưởng tất cả là
ý trời, nhưng ý trời lại chỉ là để chúng ta vừa sinh ra đã gánh chịu số mệnh bi
thảm này”.
Công Nghi Phỉ sững người
nhìn cô, đôi mắt trong như nước mùa thu, đào hoa sóng sánh, giờ đây đào hoa
không còn, nước mùa thu cũng cạn. Ngũ quan tuấn mỹ phong lưu ngày xưa giờ trắng
nhợt, nhưng vẫn cười một tiếng, nhìn vào khoảng không: “Ta vẫn nhớ, lúc đó nàng
nói với ta, nàng không biết bơi, nếu ta không cứu, nàng sẽ chết”.
Thần sắc nhàn nhạt, cô
nói: “Tôi lừa đệ”.
Chàng dừng một lát, lại
tiếp: “Khúc ‘Thanh hoa huyền tưởng’ đó, nàng nói là tập đã lâu, đang chờ ta
đến, muốn múa cho ta xem”.
Cô vẫn lạnh lùng: “Tôi
lừa đệ”.
Chàng như không nghe
thấy: “Đêm đó nàng nói đó là đêm vui nhất của nàng, sau này nhớ lại...”.
Cô ngắt lời: “Tất cả đều
là lừa dối”, dừng một lát, trầm tư nhìn chàng, “Bộ dạng đệ thế này là đang hận
vì mắc lừa tôi sao? Tôi đã cho đệ cơ hội, nhưng đệ lại bỏ qua”.
Đứng đối diện với nhau
như vậy, chàng cao hơn cô một cái đầu, trông rất giống một đôi Kim Đồng Ngọc
Nữ. Chàng hơi nhướn mi, mày hơi cau, lại không nói gì. Cô nghiêm nghị nhìn
chàng một lát, bất chợt cau mày: “Cho phép tôi đoán thử, phải chăng là đệ thích
tôi thật?”.
Chàng ngẩng phắt đầu.
Cô nhìn thẳng vào mắt
chàng: “Tôi nói đúng không?”.
Chàng nhếch mép: “Nàng
nói xem?”.
Cô lạnh lùng nhìn chàng:
“Buồn nôn”.
Câu này nhất định làm tổn
thương Công Nghi Phỉ, dưới ánh nến, mắt chàng thâm trầm như biển, môi không sắc
máu, lát sau bật cười một tiếng, một tay kéo cô ngã vào trong tấm chăn lớn màu
đỏ.
Lại một tiếng sấm rền,
khiến bức rèm trước giường rung lên, cũng lóng lánh như bức rèm châu treo trước
sơn môn núi Cô Trúc. Tay chàng chống bên cạnh mái tóc buông xõa của cô, cúi
nhìn cô, đôi môi không sắc máu nhếch lên đường cong theo thói quen, áp gần
miệng cô: “Đêm xuân một khắc ngàn vàng, trước đây ta đã nghĩ câu nói này quá
tục, định trong đêm tân hôn sẽ nói với nàng những lời hay hơn, đêm nay, bỗng
nhiên cảm thấy những ý nghĩ đó thật nực cười, Tửu Tửu, những điều nàng nói,
nàng tưởng là ta sẽ tin sao?”.
Tôi nghĩ chắc cô không
ngờ đột nhiên bị chàng đẩy ngã, đến nỗi mãi không phản ứng được gì. Thầm nghĩ,
Khanh Tửu Tửu thân thủ cao cường, cũng rất có thể một tay đẩy Công Nghi Phỉ đè
lên người mình ra, đánh cho một trận, nếu vậy, cuộc động phòng này quả thật sẽ
vô cùng thú vị.
Nhưng đợi mãi, không thấy
cô ra tay, chỉ bình tĩnh nhìn lên đỉnh màn. Môi chàng áp gần má cô, cũng không
thấy có hành động nào tiếp. Nói không tin là một chuyện, nhưng tôi nghĩ, chung
quy chàng ta vẫn để bụng những điều cô nói, nếu không đã không bị tổn thương
như vậy, nếu không đã vượt qua vạn hiểm hoàn tất đêm động phòng. Mà cái gọi là
vạn hiểm đó rõ ràng không thể bao gồm hai người là ruột thịt. Đây là số mệnh,
nếu chưa nghe chưa biết chưa có khả năng phản kháng thì số mệnh chung quy vẫn
là số mệnh.
Bóng rèm khẽ lay, vẫn là
cô lên tiếng phá vỡ bầu không khí yên lặng, thần thái hoàn toàn bình thản, như
thể chàng lúc này không làm bộ thân mật âu yếm áp sát vào cổ cô, như thể hai
người pha một ấm trà lạnh đang trịnh trọng tâm sự: “Từ lúc tôi hiểu biết đến
giờ, lớn lên trong kỹ viện, từ ba tuổi đã bắt đầu học múa. Kỹ viện không phải
là chốn bình thường, múa đẹp mới có miếng ăn, múa kém là đói bụng. Hai, ba tuổi
còn đỡ, càng lớn càng phải làm nhiều việc nặng. Hồi đó thường phải làm lụng mọi
việc trong khi bụng đói. Tôi rất ghét múa. Nhưng ngoài múa, múa đẹp, đẹp nữa,
không còn con đường nào khác, khi sáu tuổi tôi đã nghĩ nên tìm một nghề khác để
kiếm sống, không phải bán thân. Khi sáu tuổi, đệ nghĩ gì, A Phỉ?”. Giọng cô vẫn
không đổi. Đây là lần đầu tôi thấy cô nói nhiều như vậy.
Công Nghi Phỉ không trả
lời, cơ hồ cô cũng không bận tâm chàng có trả lời hay không: “Lúc tôi tám tuổi,
cha nuôi mua tôi về, tôi mới hiểu thì ra tôi cũng có cha mẹ, cha tôi vẫn