sống
yên lành trên đời, ông ấy có thể nuôi tôi nhưng lại vứt bỏ tôi vì một tội lỗi
tôi không gây ra. Mẹ lén cứu tôi, nhưng vì vậy bị cha lạnh nhạt, sau đó buồn
phiền qua đời. Mẹ giấu tôi ở một nơi tự cho là an toàn, không ngờ cuối cùng tôi
phiêu dạt vào kỹ viện. Một người duy nhất muốn tôi sống trên đời đã ra đi, mẹ
của chúng ta, đời tôi chưa một lần được gặp mặt”. Cô ngừng lại, “Nhưng con gái
của Ung Cẩn công chúa sao có thể trở thành ca kỹ, xem ra có vẻ quá hoang đường,
nhưng suýt nữa, nếu cha nuôi không tìm thấy tôi, chuyện như vậy đã xảy ra. Có
lẽ đệ sẽ gặp tôi ở một kỹ viện nào đó, bỏ ra ba ngàn lẻ năm đồng vàng mua đêm
đầu tiên của tôi như mua những cô hoa khôi đó...”.
“Đừng nói nữa”. Công Nghi
Phỉ ngẩng đầu khỏi vai cô, một tay ôm trán, nhắm mắt cười một tiếng, “Hoặc là
để người ta chỉ yêu nàng, hoặc là để người ta chỉ hận nàng, Tửu Tửu, nàng như
thế, thật không hay”.
Cổ áo cô hơi trễ, thản
nhiên nhìn chàng. Tôi không biết cô nói vậy rốt cuộc có nên coi là quyết làm
đến cùng hay không, thực ra không phải là cô không bộc lộ tình cảm mà là hoàn
toàn không có tình cảm. Lát sau, cô nhẹ giọng: “Đệ vẫn không tin chúng ta là
ruột thịt ư? Phải thế nào đệ mới tin?”.
Lời vừa dứt đột nhiên tay
rút chiếc trâm trên đầu. Chàng vội giơ tay ngăn lại, cán châm nhọn rạch một vết
trên tay chàng, chàng để tay cô vào trong chăn: “Trích máu nhận người thân?
Nàng nói đúng, huyết dịch không đánh lừa ai”. Môi chàng áp gần tai cô, “Vạn
nhất nếu đúng thì sao. Tửu Tửu, ta không tin nàng là chị ta. Nàng mệt rồi, ngủ
đi”.
Ánh nến kéo dài bóng
chàng. Cô nằm trong chăn, chiếc trâm vàng nổi bật trên nền chăn đỏ tràn ngập
bầu không khí tân hôn, nhưng phòng tân hôn đã không còn tiếng người. Cô chớp
mắt, giơ chiếc trâm có dấu máu mờ mờ, nắm chặt trong tay.
Khanh Tửu Tửu nói cô đến
đây vì quyền lực, cô đang nói dối. Nếu chỉ vì quyền lực, có thể dùng cách khác,
không cần đánh đổi bằng hạnh phúc cả đời. Nhưng cô đã lựa chọn lấy Công Nghi
Phỉ, đó là sự điên rồ. Nếu có một thứ có thể khiến người ta điên rồ như vậy,
chỉ có thể là lòng hận thù và ý muốn hủy diệt. Quá yêu và quá hận ở một mức độ
nhất định cũng như nhau, lâu dần biến thành tín ngưỡng, nếu vậy, yêu và hận
thực ra đều mất đi ý nghĩa tự thân của nó.
Lần đầu tiên tôi cảm
thấy, có lẽ họ đúng là ruột thịt. Nếu không, tại sao cô phải đánh lừa Công Nghi
Phỉ như thế?
Đoạn ký ức tiếp theo chỉ
lướt qua, nhưng lại giúp tôi nhìn thấy dấu hiệu lụn bại của gia tộc Công Nghi.
Trưởng tộc mất sớm như vậy, đem cả đại gia sản như thế trao vào tay Công Nghi
Phỉ mới mười hai tuổi, do hai vị thúc thúc phò tá.
Hai vị đó mỗi vị nắm một
phương thế lực, nếu không phải do Công Nghi Phỉ khi làm lễ kế vị trưởng tộc đã
cắt máu tuyên thệ với thần hộ vệ Thiên Hà, có khả năng sai khiến Thiên Hà, thì
hai vị thúc thúc đã sớm đuổi đứa cháu mồ côi khỏi ngôi trưởng tộc. Cũng may
Trần vương đời này tử tức hiếm hoi, chỉ có hai trai một gái, mà công chúa duy
nhất đó lại nhỏ tuổi hơn Công Nghi Phỉ quá nhiều, vì thế Công Nghi Phỉ vốn từ
lúc ra đời đã được định sẵn sẽ kết hôn với một công chúa của Trần vương mới
được tự do hôn nhân, có thể tùy ý lựa chọn hôn thê.
Công Nghi gia xưa nay
hành sự bí hiểm, thông hôn cận huyết mà thiên hạ cho là loạn luân đối với họ
cũng bình thường, hơn nữa có thể thông hôn trong cùng một chi và thông hôn giữa
các chi trong tộc. Hai vị thúc thúc mỗi người có một cô con gái, đều toan tính
muốn gả cho đứa cháu trưởng tộc để củng cố quyền lực.
Nhưng người tính không
bằng trời tính, họ quên là thiên hạ rộng lớn, mỹ nhân không hiếm, hơn nữa với
địa vị gia thế và bản thân con người Công Nghi Phỉ sự lựa chọn dành cho chàng
không phải là một, hai, mà là cả biển người. Vậy là trong khi hai vị thúc thúc
đánh nhau vỡ đầu chảy máu để gả con gái cho đứa cháu, thì đứa cháu đã nhẹ nhàng
rước đại tiểu thư Khanh Tửu Tửu của Vĩnh An Khanh thị vào phủ đệ của gia tộc.
Cô gái áo trắng lạnh như
băng tạc đến đây để báo thù. Những quyền lực mà hai người đó tranh giành được
xây dựng trên cơ nghiệp bao đời của gia tộc Công Nghi, nếu gia tộc bị hủy hoại
phỏng còn gì để tranh giành. Có lẽ khi đó họ không nghĩ đến điều này.
Ngoài đêm tân hôn Công
Nghi Phỉ ngủ ở trong thư phòng, hôm sau chàng sai gia nhân chuyển một cái
giường mềm vào tân phòng, coi như quên hẳn chuyện đã xảy ra, đêm đêm ngủ trên
chiếc giường đó.
Cô coi chàng là tiểu đệ,
nhưng chàng chưa bao giờ gọi cô là tỷ tỷ, dường như cô là chính thê thật sự của
chàng, để chàng trân trọng cưng chiều, sủng ái.
Mặc dù ngày ngày gặp mặt,
nhưng thỉnh thoảng lại có gia nhân mang quà đến cho cô, một con bọ ngựa kết
bằng cỏ lau, một con chim yến cắt bằng giấy vàng, những món đồ chơi tuy vụn vặt
nhưng phải dụng công, tỷ mẩn, đường hoa ngõ liễu không còn thấy bóng chàng, các
cô gái lầu xanh thở dài.
Khanh Tửu Tửu cau mày
nhìn chàng: “Trước đây đệ thế nào, thích cô ca kỹ nào, có thể mời về đây mấy
ngày, không cần phải giày vò bản thân”. Chàng cười khẩy: “Nàng thật khoan
dung”.
Khanh Tửu Tửu muốn là