m
gì, người ta cũng đoán được ít nhiều. Điều tôi quan tâm nhất trong câu chuyện
này ngoài cô và Công Nghi Phỉ còn có Công Nghi San con gái của nhị thúc chàng.
Trong ấn tượng của tôi,
cô gái đó luôn mặc áo hồng, có khuôn mặt như hoa tường vi, kiều diễm và rực rỡ
như mặt trời giữa trưa hè. Quá khứ tôi nhìn thấy là thế này, nhưng trong hiện
thực bảy năm sau lại là Khanh Tửu Tửu đã chết, Công Nghi San là chính thê của
Công Nghi Phỉ.
Vốn nghĩ có kết quả như
vậy, có lẽ là do từ nhỏ cô ấy đã yêu Công Nghi Phỉ. Nhưng xem hết đoạn ký ức
này mới biết sự thật không phải thế, lúc này Công Nghi San yêu một thuộc hạ của
tam thúc tên là Mạc Trọng, hai người lén tư tình, thề non hẹn biển, thậm chí
hẹn nhau bỏ trốn. Tất cả đã sắp đặt xong xuôi, nhưng Mạc Trọng trong một lần đi
làm nhiệm vụ ở Đường quốc đã bị đâm chết do sơ suất của Công Nghi Hàm con gái
của tam thúc, để lại Công Nghi San đã mang thai hai tháng.
Hai tháng sau, khi hầu nữ
Họa Vị từ Khanh gia đi theo hầu Khanh Tửu Tửu bẩm báo sự việc với cô, Khanh Tửu
Tửu đang ngồi trong đình hóng mát bên đầm cho cá ăn, nghe tiếng thong thả ngẩng
đầu: “Những người biết chuyện Mạc Trọng và San tiểu thư không biết giữ miệng,
ngươi biết nên làm thế nào chứ?”.
Họa Vị mím môi cười gật
đầu: “San tiểu thư tính tình nóng nảy, gặp chuyện thế này, Hàm tiểu thư e là
xúi quẩy rồi, nhị lão gia và tam lão gia nhiều năm tranh giành với nhau nhưng
cũng không có thù oán lớn, xích mích nhỏ không đáng kể, lần này chính là thời
cơ tốt khiến họ huyết hải thâm thù. Chuyện xảy ra vào lúc này thật đúng là ý
trời, không cần tiểu thư nhọc công bố trí ván cờ, tiết kiệm được khối công
sức”. Ngừng một lát, nói tiếp: “Nhưng tiểu thư, tiểu thư thế này e là quá nhọc
lòng, cái giá phải trả quá lớn, không giống phong cách quyết liệt vốn có của
tiểu thư”.
Cô vung tay ném hết chỗ
thức ăn cho cá, rồi bám vào cột hoa đình bên cạnh, nói giọng nhẹ tênh: “Trên
đời có những người tài, có thể đạp gió cưỡi sóng, giữ cho cả tòa nhà lớn không
đổ. Nhưng nếu tòa nhà đó bị mối mọt đục dần từng chút bên trong, cô nói xem ai
có thể cứu vãn số phận sụp đổ tan tành của nó?”.
Cô nhìn chiếc cột đình
vững chắc, tay kia chầm chậm đưa lên xoa thân cột nhẵn bóng, ánh mắt hướng lên
xà ngang chạm trổ tinh xảo, thong thả nói: “Lúc đó, chỉ cần đẩy nhẹ là nó vạn
kiếp không thể phục hồi”.
Mười ngày sau có tin Công
Nghi Hàm con gái của tam thúc ngã ngựa chết.
Đêm đó Công Nghi Phỉ
không trở về bản gia, phủ đệ của tam thúc nơi cử hành tang lễ cũng không thấy
bóng chàng. Dưới ánh trăng thanh mát mẻ, Khanh Tửu Tửu tìm thấy chàng ở lầu
xanh lớn nhất thành. Trước sân lầu tiếng đàn sáo rộn ràng, ngợi ca nhân thế
phồn hoa, đầm sen ở hậu viên xanh rì ngát hương. Trước tiểu lầu dành cho hoa
khôi chỉ có một sân, một lối vào, tiểu nha đầu ngăn cô lại: “Công Nghi công tử
và tiểu thư chúng tôi đã đi nghỉ, cô nương dù có việc gì, xin để sáng mai hãy
đến”.
Khanh Tửu Tửu sắc mặt
dửng dưng, hầu nữ Họa Vị phía sau mỉm cười bước lên: “Phiền cô nương thông báo
một câu, nói là Công Nghi phu nhân đang đợi bên ngoài, đêm nay bất luận thế nào
cũng nhất định phải gặp công tử”.
Tiểu nha đầu ngạc nhiên
nhìn cô, giọng hơi sẵng: “Công Nghi công tử đã dặn không gặp bất kỳ ai, phu
nhân mời về cho”.
Họa Vị vẫn tươi cười, sợi
dây thép đã ướm vào cổ nha đầu, cô gái hoảng sợ kêu thất thanh, cánh cửa gỗ hồ
đào sau lưng cùng lúc mở ra.
Mỹ nhân thanh mảnh toàn
thân xiêm áo trắng toát đứng sau cánh cửa khép hờ, mặt vẫn còn sắc hồng hơi
rượu, lặng lẽ nhìn cô: “Công Nghi công tử mãi mới ngủ được, đêm khuya trăng
lạnh cô nương cớ gì đến quấy rầy giấc mộng của người khác”.
Cô không thèm nhìn cô ta,
bước thẳng vào sân, cô gái áo trắng ngây người, định bước tới ngăn cản liền bị
Họa Vị đứng bên giữ lại. Một tiếng cười nhẹ vang lên trong sân, rèm hoa buông
trước cửa lầu, Công Nghi Phỉ mà chủ tớ hoa khôi vừa rồi nói là đã ngủ giờ lại
đang đứng dưới cây ngô đồng sum suê, chàng đi ra khỏi bóng cây, giọng đầy ngờ
vực: “Cô đến có việc gì?”.
Khanh Tửu Tửu dừng bước,
nhìn chàng từ trên xuống dưới, “Tang lễ của Hàm tiểu muội, thân là huynh
trưởng, không ở linh đường bên tiểu muội nốt chặng cuối cùng, lại đến đây tìm
lạc thú, còn ra thể thống gì, nếu tam thúc biết sẽ nghĩ sao về đệ?”.
Chàng vẫn cười: “Cô thân
chinh đến đây tìm tôi là vì chuyện này?”. Không đợi cô trả lời đã quay gót vén
rèm hoa đi vào, chậm rãi nói: “Sênh Sênh tiễn khách!”.
Cô gái áo trắng được gọi
là Sênh Sênh đó khóe mắt lóe ánh cười, đang định bước tới, lại bị Họa Vị giữ
lại.
Khanh Tửu Tửu liếc nhìn
cô ta, lướt qua bộ quần áo trắng muốt giản dị và mái tóc đen chấm gót, cất
giọng lạnh lùng: “Nhìn từ xa ăn vận thế này có vài phần giống tôi, A Phỉ, đệ
thích tôi đến thế sao?”.
Cô gái áo trắng mặt biến
sắc.
Công Nghi Phỉ từ sau rèm
hoa sải chân bước nhanh ra, mặt dửng dưng nhìn cô. Bóng trăng xao động, quang
ảnh chập chờn, cô bước từng bước lại gần, cách ba bước dừng lại hơi cau mày:
“Uống nhiều rượu lắm phải không? Đệ trở nên buông thả từ lúc nào
