nghĩ tạm thời cứ nghe theo hắn để cứu con trai,
việc báo thù không nhất thiết phải quá vội vàng. Ta bèn khẽ gật đầu, coi như đáp ứng điều kiện của hắn...”
Tiểu Huyền thầm nghi hoặc. Tên
Cao Tử Minh đó thủ đoạn ghê gớm, liên tục bày trò để làm suy kiệt thể
lực và tinh thần của Nhật Khốc quỷ, không lý nào lại chịu trả con cho
hắn dễ dàng như thế, e là có điều man trá bên trong.
Nhật Khốc quỷ lại nói tiếp: “Thấy ta gật đầu, Cao Tử Minh bèn ném thằng bé tới. Ta sợ nó bị thương, vội vàng đưa tay đón lấy. Nhưng bàn tay vừa chạm vào
thằng bé, ta lập tức phát giác ra sự dị thường, con ta khi đó mới mười
tuổi, làm sao lại nặng như vậy được. Vừa nghĩ đến đây, một thanh đoản
đao đã đâm thẳng vào bụng ta, đám cường đạo nhất tề hét lớn giống như đã hẹn nhau từ trước, sau đó vung đao vung thương xông về phía ta...”
Tiểu Huyền tuy đã đoán trước là bên trong có điều man trá nhưng việc xảy ra
đột ngột, nó vẫn không kìm được kêu lên một tiếng kinh hãi.
“Đây
đều là gian kế do tên Cao Tử Minh đó bày ra. Hắn sai một tên lùn mang
mặt nạ da người đóng giả làm con trai ta rồi bất ngờ đánh lén. Không ngờ kẻ đó đã giấu được cặp mắt của ta, rồi còn đánh lén thành công...”
Giọng nói của Nhật Khốc quỷ bình tĩnh đến đáng sợ. “May mà ta tuy đi
đường vất vả, lại bị trúng một đao nhưng võ công và bản lĩnh ứng biến
vẫn còn, lập tức chụp lấy tên lùn đóng giả con trai ta, dùng hắn làm lá
chắn để ngăn chặn những thứ vũ khí đang đánh tới. Tên Cao Tử Minh đó cầm quạt xông lên đầu tiên, miệng còn hô lớn với đám thủ hạ: “Đừng để hắn
trốn thoát, nếu không sau này chúng ta sẽ phải chết dưới kiếm của
hắn...” Đáng hận thay, lũ súc sinh kia đều bị hắn xúi giục, hoàn toàn
không để tâm tới sự sống chết của đồng bọn, không ngừng xông về phía ta
mà chém giết. Ta thấy tình hình như thế, biết rằng con ta cũng đã lành
ít dữ nhiều, lòng báo thù lập tức bùng lên, trong cơ thể lại sinh ra một luồng kình lực. Ta cố kìm nén cơn đau, mở một con đường máu, xông ra
ngoài sơn trang, sau đó hoang mang bỏ chạy. Cao Tử Minh dẫn theo đám súc sinh kia đuổi sát không buông. Ta vừa chạy vừa đánh, nhưng vết thương ở bụng quá nặng, chảy máu rất nhiều, cuối cùng ta càng chạy càng chậm,
đoán chừng sẽ bị bọn chúng đuổi kịp và ép vào tuyệt lộ đến nơi.
Ta biết khó thoát được kiếp nạn lần này, liền dằn lòng, dứt khoát xoay
người đánh ngược lại, liều giết thêm được tên nào thì hay tên đó. Kẻ
địch không ngờ ta đã bị thương nặng như thế mà còn dám qy lại phản kích, liền bị ta giết chết mấy tên. Nhưng bọn chúng người đông thế mạnh, lập
tức vây chặt ta. Ta lại dính thêm mấy vết thương nữa, tưởng chừng sẽ
phải chết dưới đám loạn đao...” Nhật Khốc quỷ khẽ thở dài một hơi, sau
khi ngẩn ra một lúc lại lẩm bẩm: “Nếu khi đó ta chết đi rồi xuống đoàn
tụ với vợ con nơi âm tào địa phủ, có khi lại là một việc hay.”
Tiểu Huyền nghe mà tim đập chân run, tuy thấy Nhật Khốc quỷ vẫn đang sống sờ sờ trước mặt mình, chứng tỏ ngày đó đã thoát chết nhưng trái tim nó vẫn đập thình thình loạn nhịp, cảm thấy vô cùng lo lắng cho vận mệnh vẫn
chưa rõ ràng của hắn.
Nhật Khốc quỷ khẽ ho mấy tiếng rồi mới kể
tiếp: “Đúng vào khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc ấy, có một hán tử đi
ngang q, chính y đã đứng ra quát ngăn lũ gian tặc kia lại. Đám người Cao Tử Minh hung tàn thành tính, lúc này lại đánh giết đến đỏ cả mắt, làm
sao chịu dừng tay, liền vây cả hán tử đó lại. Chẳng ngờ hán tử đó lại có võ công vô cùng thâm hậu, chỉ loáng một cái đã đánh rơi tất cả vũ khí
của mấy chục tên gian tặc, hơn nữa còn không làm một người nào bị
thương... Tên Cao Tử Minh đó cũng là người có nhiều kinh nghiệm, biết
rằng bọn hắn quyết không thể địch lại người này, bèn dùng khẩu khí giang hồ chất vấn đối phương cớ sao lại xía vào chuyện của người khác. Hán tử đó cũng không cậy mạnh, chỉ dùng giọng hờ hững hỏi căn nguyên của cuộc
giao tranh. Cao Tử Minh lập tức ăn nói bậy bạ, bịa ra rất nhiều điều
không phải về ta. Tuy ta muốn phản bác nhưng trên người đang có quá
nhiều vết thương, trong lòng lại ngợp nỗi thương tâm tột độ nên vừa nôn
nóng vừa tức giận, nhất thời chẳng nói năng được gì. Hán tử đó nhìn thấy thần thái ta có sự khác thường, bèn nói với Cao Tử Minh: “Ta ghét nhất
là những kẻ ỷ mạnh hiếp yếu, tạm chưa xét ai đúng ai sai, chỉ nhìn các
ngươi mấy chục người truy sát một người, ta đã cảm thấy bất bình rồi,
việc hôm nay hãy tạm dừng lại ở đây. Ta còn có một số việc qn trọng phải làm, đợi mấy hôm nữa sẽ qy trở lại để điều tra kĩ càng xem hai bên ai
đúng ai sai.” Tên Cao Tử Minh đó vội vàng gật đầu vâng dạ, nhưng ta thấy trong mắt hắn lóe lên tia sáng, nghĩ bụng nếu người này mà đi, chỉ sợ
sẽ bị loạn đao phân thây ngay lập tức, ta định lên tiếng nhưng lại bị
hán tử kia khoát tay ngăn lại, chỉ nghe y nói: “Ngươi bất tất phải nói
nhiều, việc này ta sớm muộn cũng sẽ điều tra rạch ròi hết thảy. Nếu
ngươi phải chịu nỗi oan, ta ắt sẽ trả lại công bằng cho ngươi, nhưng nếu ngươi thật sự là hạng người đại gian đại ác, ta quyết sẽ không dung
thứ.” Vóc dáng y vốn không cao lớn, vậy nhưng khi