yền nhìn mà vô cùng đắc ý.
Rồi lòng nó thầm máy động, nghĩ bụng lúc này Nhật Khốc quỷ không ở bên,
trong tay lại đang có bạc, chẳng phải chính là thời cơ tốt nhất để bỏ
trốn sao? Nhưng thoáng nghĩ lại, bọn họ có thể tìm ra tên lái thuyền kia nhanh như thế, chứng tỏ thế lực của Cầm Thiên bảo trong tòa thành Phù
Lăng này không nhỏ, mà Nhật Khốc quỷ đã yên tâm rời đi như vậy, hẳn là
nắm chắc rằng nó sẽ không dễ dàng trốn thoát được. Hơn nữa, nếu nó cứ
lặng lẽ trốn đi thì dường như không được nghĩa khí lắm. Thoáng do dự một lát, lại thấy vô số món ăn bày trên bàn, món nào món nấy đều thơm nức,
nó bèn quyết định cứ thỏa sức ăn no một bữa rồi tính tiếp.
Tiểu
nhị xách tới một vò rượu lớn, cười nói với Tiểu Huyền: “Những món ăn còn lại không còn chỗ để bày nữa rồi, đợi lát nữa mang lên sau có được
chăng? Xin khách quan hãy nếm thử mỹ tửu Nhập Hầu Thuần của bản tiệm
trước đã.”
Tiểu Huyền thấy tên tiểu nhị này cười rất khả nghi,
đoán chừng hắn đang giễu cợt mình, bèn khẽ “hừ” một tiếng. “Cứ mang hết
lên đây, bày ra vài cái bàn khác nữa là được chứ gì!”
Một lúc sau, Tiểu Huyền được bốn, năm chiếc bàn lớn bày đầy thức ăn vây quanh. Nó
cảm thấy hoàng đế có lẽ cũng chỉ được đến thế này là cùng, bèn vừa đập
bàn vừa giậm chân một cách hưng phấn. Bên tai chợt vang lên một tiếng
cười quen thuộc, chỉ nghe tiểu cô nương ngồi ở chiếc bàn phía đông thấp
giọng cười, mắng một câu: “Đồ trọc phú.”
Tiểu Huyền thầm tức giận
nhưng vì Nhật Khốc quỷ hiện không có ở đây nên nó hơi thiếu tự tin.
Huống chi, người ta chưa chắc đã nhằm vào nó, cho nên nó đành giả vờ như không nghe thấy, sau đó liền đưa đũa ra, mỗi món nếm thử vài miếng. Quả nhiên mỗi món ăn ở đây đều có nét đặc sắc riêng, nó không kìm được cất
tiếng khen ngon không ngớt.
Tiểu Huyền ăn liền một lúc, dần cảm
thấy no, lúc ngẩng lên nhìn thấy năm người ngồi bàn phía tây đang đoán
tay chơi tửu lệnh vô cùng náo nhiệt, lại nghĩ nếu cha ở đây để mình mời
ông ăn một bữa thịnh soạn thế này thì tốt biết mấy, thế là bèn ngẩn
người, tiện tay cầm chén rượu trên bàn đổ vào miệng...
Tiểu Huyền
lần đầu uống rượu, lại uống trong tình huống không có sự chuẩn bị, chỉ
cảm thấy có một ngọn lửa chạy thẳng xuống cổ họng rồi xộc vào tận trong
tim phổi. Nó trở tay không kịp, lập tức cả kinh nhảy bật dậy, sau đó ho
sặc sụa một hồi. Mọi người xung quanh không kìm được khẽ nở nụ cười mỉm, nhưng tiểu cô nương kia thì dường như có lòng trêu chọc nó, bèn vỗ tay
cất tiếng cười rộ.
Tiểu Huyền đưa tay lau những giọt nước mắt vừa
trào ra, lại hậm hực trừng mắt nhìn tiểu cô nương ngồi ở bàn phía tây
đó, đột nhiên nhìn rõ khuôn mặt đối phương. Chỉ thấy khuôn mặt xinh đẹp
như hoa ấy đang mỉm cười nhìn lại mình, chiếc mũi cao, miệng hơi he hé,
để lộ hai hàm răng trắng ngà đáng yêu, hai bên má có hai lúm đồng tiền
thật sâu, nơi đầu mày cuối mắt đều tràn ngập một nét cười như tinh
nghịch mà lại như giễu cợt. Trong ánh mắt vốn đang chan hòa nước mắt của Tiểu Huyền, tiểu cô nương này lại càng xinh đẹp không gì tả xiết.
Cũng chẳng rõ là do rượu hay do nguyên nhân nào khác, Tiểu Huyền bỗng cảm
thấy trái tim mình loạn nhịp, rồi sau đó đỏ mặt tía tai, vội vàng ngoảnh lại gọi lớn một tiếng: “Tiểu nhị!” Nhưng trước mắt nó vẫn còn hiển hiện khuôn mặt yêu kiều, xinh đẹp kia, trong lòng trào dâng một thứ cảm giác kỳ lạ tột cùng.
Thì ra Tiểu Huyền tuy còn nhỏ tuổi nhưng lại
trưởng thành sớm. Trước đây, khi chơi đùa với những cô bé gần nhà thì
không hề suy nghĩ gì về chuyện nam nữ, nói đánh là đánh, nói mắng là
mắng, coi tất cả các cô bé trong thiên hạ như là con trai. Do đó, vừa
rồi tuy nhìn thấy có hai nữ tử ở đây nhưng nó chẳng buồn để ý xem bọn họ xấu hay đẹp, thỉnh thoảng liếc nhìn qua nhưng chủ yếu là nhìn về phía
nam tử đội nón lá ngồi cùng bàn với bọn họ. Lúc này định thần nhìn kĩ,
vừa khéo lại bắt gặp ánh mắt của tiểu cô nương kia, nó mới giật mình
phát hiện trong thiên hạ không ngờ lại có một cô bé xinh đẹp như vậy,
lần đầu tiên trong đời tâm hồn xao xuyến, khuôn mặt nóng bừng, trong đầu không ngừng vang lên những tiếng ong ong, trái tim càng không kiềm chế
được, đập thình thình loạn nhịp, tưởng chừng sắp nhảy ra ngoài lồng ngực đến nơi...
Cái nhìn bất chợt này giống như tiếng sấm giữa trời
quang, mở tung cánh cửa trái tim nó. Nó cảm thấy nụ cười của nàng thực
sự là vừa khiến người ta giận dữ mà lại vừa khiến người ta phải suy nghĩ miên man, khó có cách nào quên đi được. Nghĩ đến việc vừa rồi mình để
lộ cái xấu trước mặt nàng, nó lại càng cảm thấy xấu hổ. Với sự kiêu hãnh xưa nay của nó, vậy mà lúc này lại thầm mặc cảm trước cặp mắt trong veo như hồ nước mùa thu của nàng, vậy nên đừng nói là mặt dày đi bắt chuyện với người ta, giờ đây nó thậm chí còn không đủ dũng khí để nhìn qua bên đó thêm lần nữa.
Tên tiểu nhị nghe thấy Tiểu Huyền gọi liền chạy tới. “Xin hỏi khách quan có gì sai bảo?”
Tiểu Huyền cố gắng kìm nén tâm trang đang xao động, một lòng muốn lấy lại
thể diện, bèn đặt mạnh chén rượu xuống bàn. “Ta ghét nhất là mấy thứ
rượu kém chất lượng, mau đổi loạ
