thế, Cố Tiểu Ảnh khôngbiết phải bế trẻ con thế
nào, nên nhất quyết không bế, chỉ nằm bò một bên nhìnQuả Quả ngủ, mà
thích mê.
Lúc Đoàn Phỉ
gọi CốTiểu Ảnh ra phòng khách ăn hoa quả, cô đang ngắm nghía Quả Quả với vẻ mặt rấttò mò. Đoàn Phỉ thấy buồn cười quá, nói luôn: “Thích trẻ con
thì đẻ một đứađi”.
Cố Tiểu Ảnh cười hihí: “Chơi con nhà khác thì được, chứ tự đẻ thì em vẫn chưa đủ dũng cảm đâu”.
Đoàn Phỉ nghe thế chỉcười: “Muốn đợi người như em chuẩn bị đủ dũng khí thì khó lắm, trừ khi tự dưngtrúng số, thì em mới chịu chấp
nhận”.
“Không thể nào”, CốTiểu Ảnh vừa xua tay, nói nghiêm trang, “Ngoài thời kỳ an toàn, chúng em vẫndùng áo mưa mà”.
“Ái!” Hứa Tân kêulên, “Không được tiêm nhiễm đầu óc người ta đâu nhé, người ta vẫn còn là thiếunữ đấy!”
“Ặc!” - Cố Tiểu Ảnhvà Đoàn Phỉ cùng đồng thanh kêu lên, rồi quay sang nhìn nhau, cười lớn.
Đúng là chẳng cần phảinói cũng biết, cả ba cô gái này đều thật ranh mãnh!
(10)
Thế nhưng, những ngàytiêu dao của Cố Tiểu Ảnh dường như cũng kéo dài không lâu.
Rất nhanh chóng, cô bắtđầu cảm thấy cô đơn.
Không có người cùngchơi, không có người tranh cãi, cô mới
hiểu hóa ra cuộc sống lại chính là nhữngchuyện vớ vẩn vô vị đó.
Trong nhà yên tĩnhquá, Cố Tiểu Ảnh nhìn căn phòng ngày nào
cũng yên tĩnh đến mức không còn chúthơi hướng cuộc sống, cuối cùng vẫn
quyết định mang cái notebook của mình đến tậpthể giáo viên trong trường, rồi ngày thường thì vào phòng tự học của sinh viêntự học, lên phòng đọc đọc tạp chí, tham gia hoạt động của sinh viên, thỉnh thoảnglại bắt nạt
thầy Giang Nhạc Dương hiền lành, nên thấy lòng cũng vui lên mộtchút.
Nhưng, dù cô có địnhlàm cho cuộc sống của mình phong phú hơn, thì khi đêm khuya yên tĩnh, nằm trênchiếc giường cứng đơ trong căn
phòng tập thể giáo viên, cô vẫn thấy nhớ Quản Đồng.
Nhớ hơi ấm vòng tayanh, nhớ cái góc chăn anh hay kéo
Có lúc, cô nhớ đến cồncào ruột gan, chỉ hận không có anh ở bên, để cô có thể hôn một cái thật là kêu.
Xa nhau rồi, Cố Tiểu Ảnhmới biết, dù tin nhắn có nói “Em nhớ anh”, thì vẫn chẳng có tác dụng.
Bởi vì tin nhắn cómùi mẫn đến mấy cũng chỉ là những con chữ,
không phải là da thịt, không phải làmột con người để ôm chặt cô vào
lòng.
Trong hai tháng đó, vớinỗi nhớ nhung khôn xiết, Quản Đồng đã về nhà một lần, Cố Tiểu Ảnh
đến Bồ Âm hailần. Nói thật lòng, tần suất gặp gỡ này, đối với một phó
chủ tịch huyện mới nhậnchức như anh, là rất dày rồi.
Nếu không có sự kiệnbất ngờ xảy ra sau đó, có lẽ, Quản Đồng và Cố Tiểu
Ảnh sẽ còn tiếp tục cống hiếnnhiều vào sự phát triển của ngành đường cao tốc nước nhà.
Nguyên nhân là trướckỳ nghỉ hè, Học viện nghệ thuật tổ chức một đợt khám sức khỏe.
Hôm có kết quả, Cố TiểuẢnh suýt ngất xỉu ở hành lang: “Có thai ba tuần?!”
Cố Tiểu Ảnh không thểtin nổi, đến một bệnh viện khác, nhưng
khi nhìn thấy kết quả trên giấy khám, cônhư không còn tin nổi vào mắt
mình nữa!
Thật sự là có thai rồisao?
Làm sao lại thế được?!
Cô ngồi rũ rượi tronghành lang bệnh viện, thẫn thờ nhìn bức
hình chụp siêu âm, thậm chí cô cũngkhông nhìn rõ: trên này rốt cục chỗ
nào là đứa trẻ? Là đám chấm màu đen này,hay là mấy đốm màu trắng kia?
Bên cạnh cô, các bà mẹtương lai đi qua đi lại với vẻ mừng vui hớn hở, thỉnh thoảng cũng có một, haicô gái trẻ mặt mũi đau khổ đi qua. Chỉ có cô, với cái tuổi 27 của mình, trêntay vẫn đeo nh cưới, mà mặt
mũi thì nhăn nhó khổ sở.
Cô chưa có một chútchuẩn bị nào!
Cô phải nói với QuảnĐồng thế nào bây giờ?
Cô gần như đã tưởngtượng ra, nếu cô nói cho Quản Đồng biết
chuyện mình đã mang thai, anh chắc chắnsẽ tìm người chăm sóc cô. Bà Cố
chưa nghỉ hưu, nên người có thể gánh trách nhiệmtrọng đại này chỉ có Tạ
Gia Dung; nhưng trời ơi, nếu Tạ Gia Dung lên, Quản LợiMinh có cùng theo
lên không? Vậy là ông ta sẽ ngày nào cũng xuất hiện trước mắtCố Tiểu
Ảnh? Được rồi, cho dù Quản Lợi Minh không lên, nhưng chỉ nghĩ đến
cáigiọng địa phương khó hiểu của Tạ Gia Dung, tưởng tượng ra những món
ăn không hợpkhẩu vị Cố Tiểu Ảnh mà bà sẽ nấu, rồi chuyện bà không biết
chữ, không biết đường,không biết dùng điện thoại di động... là Cố Tiểu
Ảnh lại chán đến độ muốn nhảylầu!
Cố Tiểu Ảnh bất đắc dĩnâng tấm phim siêu âm lên, cười đau khổ
nghĩ: Con ơi, con ra đời vào lúc nàythì mẹ biết làm sao đây? Theo con,
vào lúc không thích hợp này, mẹ có nên giữcon lại không?
Lần đầu tiên có thiênthần giáng thế trong cuộc đời, lại không phải niềm vui, mà là cảm giác muốnkhóc mà không thể khóc.
Cố Tiểu Ảnh thực sựchưa chuẩn bị sẵn sàng để làm mẹ.
Thậm chí cô còn khôngnói cho bố mẹ đẻ tin này. Cũng thật
trùng hợp, mùa hè năm đó, Học viện nghệ thuậtbước vào giai đoạn chuẩn bị thanh tra, nhà trường yêu cầu mỗi giáo viên chỉ đượcnghỉ hè một tuần.
Thực ra một tuần là quá ngắn, vào giai đoạn mới mang bầu, màCố Tiểu Ảnh
lại không hề bị ốm nghén, vì thế, ông Cố, bà Cố chỉ lờ mờ nhận thấytinh
thần Cố Tiểu Ảnh hơi lạ, nhưng lại quy ngay vào là do thói quen sống
ngủmuộn dậy sớm của cô, nên không ai ngờ đến chuyện mang thai này.
Vì thế, không có aibiết, trong giai đoạn đó, Cố Tiểu Ảnh, đã
