ng bình thường rồi. Tóm
lại là làm sao hả?”
“Tối
qua, anh gọi điện thoại cho Cố Đại Hải để hỏi cậu ấy xem bọn em chuyển nhà thế
nào rồi…”. Thẩm Lãng nhìn tôi rồi từ từ kể lại mọi chuyện.
36.
“A lô!”
“Cố Đại
Hải à, Thẩm Lãng đây”. Thẩm Lãng nhìn đồng hồ.
“Ờ, sao
thế?”
“Không
có gì, hôm nay hai đứa chuyển nhà à? Ổn thỏa cả chứ?”. Thẩm Lãng dựa người vào
lan can nói chuyện.
“Mọi
chuyện ổn cả. Chỗ đó rất được, lại gần nhà A Mông, có chuyện gì cũng dễ xoay
xở… Á!”. Điện thoại vọng ra tiếng hét của Cố Đại Hải rồi im bặt.
“Sao
thế? Cố Đại Hải? Cậu không sao chứ?”. Thẩm Lãng lo lắng không yên.
“Không
sao, em không sao”. Năm phút sau, giọng Cố Đại Hải mới vang lên.
“Cậu
làm mình sợ quá, đang lái xe hả?”. Tim Thẩm Lãng khó khăn lắm mới đập bình
thường trở lại.
“Thẩm
Lãng”. Cố Đại Hải bỗng nhiên nói rất nhẹ nhàng. “Bảo với Tiểu Ngư là em vẫn ổn,
đừng tìm em, đừng ra ngoài!”. Anh ấy nói một câu chẳng ăn nhập gì với cuộc trò
chuyện vừa xong rồi tắt máy, Thẩm Lãng gọi lại mấy lần nhưng đều không liên lạc
được.
“Bọn
anh đã báo cảnh sát rồi”. Thẩm Lãng trấn an tôi.
“Là anh
ta, chắc chắn là anh ta! Các người phải đi tìm hắn chứ!”. Tôi nắm chặt lấy vạt
áo Thẩm Lãng, nhìn tất cả mọi người.
“Cảnh
sát đã điều tra rồi nhưng anh ta có
chứng cớ ngoại phạm”. Cố Tiểu Khê ôm tôi. “Chị đừng lo, không sao đâu!”
“Chắc
chắn là hắn đấy, nếu không, Cố Đại Hải đã không bảo mình là không được ra
ngoài!”. Tôi kéo áo từng người, nói với họ.
“Cậu
bình tĩnh đã! Không có chuyện gì đâu”. A Mông cũng ôm tôi.
“Cậu
bảo mình phải bình tĩnh thế nào đây?”. Tôi đẩy cô ấy ra.
Bốp!
Nhận cái tát như trời giáng của Lâm Sở, tôi mới tỉnh ra. “Cậu cứ thế này thì
bảo bọn mình phải làm thế nào hả?”. Lâm Sở mắng. Tôi ngã người xuống ghế, chẳng
biết phải nói gì nữa.
“Cậu
nghe này, tất cả mọi người đều là bạn tốt của cậu. Chúng ta sống chết có nhau,
bọn mình không bao giờ giương mắt nhìn cậu đau khổ cả, hãy tin bọn mình!”. Lâm
Sở nắm chặt vai tôi.
“Lâm
Sở…”. Tôi òa khóc, ôm chầm lấy cô ấy.
“Chào
chị, chúng tôi là người ở sở cảnh sát…”. Lúc nhận điện thoại, tay tôi bất giác
run rẩy, không sao kìm lại được.
“Chúng
tôi đã bước đầu tìm ra nghi phạm của vụ án chị gặp phải khi ở Nhật Bản, đó là
vợ cũ của anh trai chị, An Nguyệt”. Một người nói với tôi khi chúng tôi tới sở
cảnh sát. Giờ ai còn tâm trạng mà nghe chuyện An Nguyệt cơ chứ? Cố Đại Hải mới
là người tôi đang lo lắng cơ mà.
“Vậy đã
bắt được chị ta chưa?”. Lâm Sở hỏi.
“Vẫn
chưa. Chúng tôi gọi chị Thẩm Ngư đến đây còn vì một chuyện nữa. Chị không có ấn
tượng gì về vụ tai nạn cách đây mấy năm sao?”
“Tôi
chỉ nhớ mơ mơ hồ hồ thôi, nhưng hình như đó là một người phụ nữ, còn những thứ
khác thì tôi không nhớ được.”
“Chúng
tôi tìm được một bức ảnh về vụ tai nạn đó nhưng nó khá mờ, không biết chị có
thể nhận ra được hung thủ không”. Viên cảnh sát đưa cho tôi một bức ảnh. “Còn
nữa, hi vọng cô Lâm Sở đây có thể giúp chúng tôi phục chế lại bức ảnh này.
Chúng tôi đã nghe danh cô từ lâu.”
“Được
thôi”. Lâm Sở cầm lấy bức ảnh từ tay tôi.
“Chúng
tôi đang cố gắng tìm chồng chị, có bất cứ tin gì, chúng tôi sẽ báo cho chị
ngay”. Viên cảnh sát nói rồi tiễn tôi và Lâm Sở ra cửa.
“Tôi
cầu xin các anh, nhất định phải tìm thấy anh ấy. Các anh hãy đi hỏi An Hoa
Thiên, tôi nghĩ chắc chắn anh ta biết, chắc chắn biết đấy”. Tôi nắm chặt tay
anh cảnh sát.
Điện
thoại của tôi đổ chuông, tôi vội vàng mở máy ra nghe, nhưng lại là mẹ chồng tôi
gọi tới.
“Tiểu
Ngư à!”
“Mẹ…”.
Không kìm được, tôi bật khóc nức nở, nước mắt rơi lã chã.
“Con
ngoan, đừng khóc nữa! Đừng lo lắng, bố mẹ tin là Đại Hải sẽ không sao đâu”. Mẹ
Cố Đại Hải an ủi tôi. “Con à, về ở với bố mẹ đi, giờ con ở đó cũng không an
toàn.”
“Không,
con không đi được, con đã làm liên lụy tới Đại Hải rồi, con không thể…”. Tôi
nhất quyết từ chối.
“Không
sao, con tới đây đi! Nhìn thấy con, bố mẹ mới đỡ thấp thỏm lo lắng”. Mẹ Cố Đại
Hải vừa khóc vừa nói.
2.
“Em để
chị ra ngoài đi! Chỉ cần chị ra mặt, An Hoa Thiên chắc chắn sẽ xuất hiện.”
“Không
được! Giờ không có chứng cớ nào chứng tỏ An Hoa Thiên đang giam giữ anh trai
em. Nếu anh ấy về nhà mà không nhìn thấy chị thì bọn em không gánh nổi trách
nhiệm đâu”. Cố Tiểu Khê một mực lắc đầu.
Đã ba
giờ sáng rồi mà tôi vẫn chưa thể ngủ nổi, chỉ biết đi đi lại lại trong phòng.
Đột nhiên chuông điện thoại vang lên. Tôi vội lao tới nghe máy. Để tránh Hoa
Thiên gọi đến, tôi đã thay số di động, không ai biết số này ngoài Cố Đại Hải.
“A lô,
Cố Đại Hải à?”
“Không
ngờ phải không?”. Đầu kia phát ra giọng nói của Hoa Thiên.
“Anh đã
làm gì Cố Đại Hải hả?”. Tôi gần như hét lên.
“Anh
rất nhớ em, tại sao không tới tìm anh?”. Giọng anh ta rất bình tĩnh, bình tĩnh
đến rợn người.
“Đừng
hại anh ấy! Tôi sẽ đi tìm anh, đi tìm ngay bây giờ”. Tôi mặc vội áo khoác.
“Em vội
gì chứ? Người nhà hắn đồng ý cho em ra ngoài muộn thế này sao?”. Hoa Thiên
cười.
“Vậy
anh muốn gì?”. Tôi chỉ muốn chui qua điện thoại, sang bên đó ngay lập tức.
“Sáng
mai, anh đợi em
