gây chuyện
rồi”. Mẹ gọi cho tôi đúng lúc tôi đang trên đường tới đó.
“Con đang về rồi ạ”.
“Sao thế?”. Tôi gặp Cố Đại Hải ngoài cửa.
“An Nguyệt gọi điện cho anh, bảo rằng em gái anh làm
cái nọ cái kia…”. Cố Đại Hải có vẻ giận, anh ấy rất ghét người khác nói xấu
người thân của mình.
“Đồ điên ấy mà! Anh đừng để ý!”
“Thẩm Lãng! Anh giỏi thật đấy!”. An Nguyệt đầu tóc xõa
xượi đứng giữa phòng, vừa ném đồ vừa gào lên.
“Chị làm cái gì thế hả?”. Tôi xông tới đá chị ta.
“Ha… Anh có gọi viện binh tới cũng vô ích thôi…”. An
Nguyệt chống nạnh đứng dậy, tát cho Thẩm Lãng một phát.
“Mẹ nhà chị chứ!”.
Cố Đại Hải vội vàng kéo tôi ra.
“Còn cả anh nữa! Anh cũng chẳng tốt đẹp gì đâu! Lại
còn bảo em gái anh dụ dỗ Thẩm Lãng, các người đều là đồ khốn!”. An Nguyệt quay
sang chửi rủa Cố Đại Hải.
“Cô đừng có ăn nói vớ vẩn! Chứng cứ đâu? Không có
chứng cứ thì đừng có nói xấu người nhà tôi!”. Cố Đại Hải đã thực sự tức giận.
“Ha ha, tôi biết mà! Các người tự xem đi!”. An Nguyệt
vứt ra một đống ảnh, tim tôi thót lại, Giờ thì xong rồi, chị ta có chứng cứ rõ
ràng thế này cơ mà. Thẩm Lãng len lén nhìn tôi, thấy tôi trợn tròn mắt lên bèn
cúi gằm mặt xuống.
“Cái gì thế này”. Cố Đại Hải biến sắc.
“Cố Đại Hải…anh nghe em nói đã!”. Tôi kéo tay anh ấy.
“An Nguyệt! Cô chơi tôi đấy à?”. Cố Đại Hải nhét tập
ảnh vào tay tôi. Nhìn mấy tấm ảnh, tôi mừng húm. Kỹ thuật chụp ảnh của An
Nguyệt kém không thể tả, cái nào cái nấy nhòe nhoẹt, đừng nói là mặt người, đến
chị ta chụp cái gì cũng chẳng nhìn rõ nữa.
“An Nguyệt! Chị cứ đợi đấy! Để tôi kêu người nhà tới
rước chị về!”. Tôi gọi điện ngay tới nhà mẹ đẻ An Nguyệt, bảo họ là chị ta bị
điên rồi.
“Sao thế?”. Hoa Thiên vội vàng đến nhà tôi, An Nguyệt
đã bị chúng tôi trói lại.
“Anh tự mình xem đi!”. Tôi khoanh tay, ngồi trên ghế.
“Chị, chị lại làm gì vậy?”. Hoa Thiên quỳ xuống trước
mặt An Nguyệt.
“Em hỏi bọn họ ấy!”. Cổ họng An Nguyệt đã nghẹn lại.
“Thôi, anh mau đưa chị ấy về nhà chữa bệnh đi!”. Tôi
cười nhạt rồi nhìn sang bố mẹ An Nguyệt, họ tới ngay sau Hoa Thiên.
“Tiểu Nguyệt à, con sao thế?”. Nhìn thấy con gái như
vậy, mẹ An Nguyệt sững sờ, giơ tay lên bịt miệng mình lại.
“Thôi… mau mau… tới bệnh viện…”. Bố An Nguyệt không
chịu nổi nữa, bảo Hoa Thiên bế An Nguyệt đi.
“Con không đi! Con không đi! Thẩm Lãng, tôi còn chưa
xong việc với anh đâu! Thẩm Ngư, tao phải giết mày!”. An Nguyệt vẫn cố vùng
vẫy, gào thét trên vai Hoa Thiên.
“Sao lại thế này cơ chứ?”. Mẹ tôi bật khóc.
“Mẹ… Đừng khóc! Đừng khóc nữa”. Tôi ôm lấy mẹ, bất
giác bật khóc theo. Thẩm Lãng và Cố Đại Hải đang thu dọn đồ đạc, bố tôi giận
quá nên đã về phòng nằm.
“Cố Đại Hải, em để quên điện thoại trong phòng rồi,
anh vào lấy cho em với!”. Gần tối, khi chuẩn bị về nhà, tôi tìm cách đẩy Cố Đại
Hải đi chỗ khác.
Bốp! Đợi Cố Đại Hải đi rồi, tôi mới tát cho Thẩm Lãng
một cái thật mạnh. Tát xong, tôi đau hết cả tay, còn Thẩm Lãng thì quay mấy vòng
rồi ngã xuống đất.
“Thẩm Lãng! Kiếp này em nợ gì anh hả?”. Tôi quay
người, đi ra cửa.
Về đến nhà, tôi lăn ngay ra giường, cả người run lên
vì lạnh, đắp mấy lần chăn mà vẫn không đỡ.
“Em lạnh quá…”. Tôi rên rỉ.
“Cục cưng, em sốt à?”. Cố Đại Hải ôm lấy tôi. “Để anh
đi tìm nhiệt kế đã!”.
“Ôi trời, 38 độ đấy! Phải đi viện thôi!”. Cố Đại Hải
vội vàng lấy áo khoác cho tôi.
“Em xin lỗi!”. Tôi ôm lấy Cố Đại Hải mà khóc.
“Sao lại khóc? Đã làm gì có lỗi với anh hả?”. Anh ấy
vỗ nhẹ vào lưng tôi. “Chúng ta tới bệnh viện nhé! Để anh cõng em!”.
“Nếu em làm sai điều gì, anh có hận em không?”. Nằm
yên trên lưng Cố Đại Hải, tôi vẫn chảy nước mắt.
“Sao em lại nghĩ thế? Anh không hận, dù em có giết
anh, anh cũng không hận em”. Tôi nghe rõ từng nhịp thở của Cố Đại Hải. “Thôi,
đừng nói nữa, sắp tới nơi rồi!”. Anh ấy xốc lại người tôi.
Sau đó, tôi sốt cao mãi không đỡ, cứ nằm xuống là gặp
ác mộng.
Không biết bao nhiêu lần Cố Đại Hải xuất hiện trong
giấc mơ, anh ấy cứ vác cái bụng phệ đi đi lại lại ngay trước mặt tôi. Còn có cả
An Nguyệt nữa, một tay chị ta túm cổ áo Thẩm Lãng, một tay nắm cổ áo Cố Tiểu
Khê, lôi hai người họ xềnh xệch. Bỗng nhiên, tiếng hét của Cố Đại Hải vang lên
bên cạnh làm tôi giật mình tỉnh lại. Cũng may là tôi tỉnh giấc đúng lúc, khi ấy,
vừa mơ, tôi vừa bóp cổ Cố Đại Hải, mắt anh ấy trắng dã, nhìn như sắp lồi cả ra
ngoài.
“Em muốn anh chết hả?”. Cố Đại Hải ho một lúc lâu.
“Em mơ thấy ác mộng…”. Tôi ngước đôi mắt ngân ngấn
nước lên nhìn anh ấy. Nếu không làm thế này, chắc chắn anh ấy sẽ hỏi tôi mơ
thấy gì.
“Ừ, ngoan nào, đừng sợ!”. Quả nhiên Cố Đại Hải liền ôm
lấy tôi.
“Em muốn uống nước!”. Tuy đang giả bộ sợ hãi, tôi vẫn
không quên sai phái anh ấy. Chiêu này lúc nào cũng hữu dụng, cả đời này Cố Đại
Hải sẽ nằm trong tay tôi. Nghe tôi nói thế, Cố Đại Hải liền chạy ngay đi rót
nước. Nghĩ lại cũng thấy ghê ghê, nhỡ Thẩm Lãng gây ra chuyện gì đó, tôi đến
phải ly hôn với ông chồng tuyệt vời này mất.
An Nguyệt bị tôi làm cho phải vào viện An Định.
Hãy nhìn xem, An Định! Ha ha, đưa mấy người bị bệnh
thần kinh vào đó gia
