i đàn
ông kéo tôi cười.
Lúc quay đầu lại, tôi thấy A Mông vừa khóc vừa đưa ví
tiền cho một người khác. Mọi thứ trước mắt tôi bỗng nhòa đi. Tôi mua cặp kính
này vì nghe người bán hàng nói bị nước vào thì nó vẫn không nhòe, đeo đi bơi cũng
được. Đúng là đồ quảng cáo bốc phét, nhìn A Mông bây giờ không khác gì một con
quỷ.
“Thôi được, cứ bình tĩnh! Những gì có thể đưa cho các
người tôi sẽ đưa hết, nhưng trả sim điện thoại lại cho chúng tôi, các người cầm
cũng chẳng ích gì”. Việc đến nước này, tôi đành phải ngoan ngoãn móc hết đồ ra.
“Hu hu hu…”. A Mông sụt sịt khóc bên tai tôi mãi không
dứt, thật khiến người ta mệt mỏi.
“Câm đi! Nếu không, mình bóp chết cậu đấy!”. Tôi phải
hét lên, cô ấy mới chịu ngừng lại. Đúng là “chó cắn áo rách”, khó khăn lắm
chúng tôi mới về đến thành phố thì xe lại hết xăng, cũng chẳng còn điện thoại
mà gọi người đến cứu nữa.
“Đen quá đi mất!”. Tôi nghiến răng nghiến lợi nhìn đồ
trang trí trên xe. “Giá mà bây giờ mình có mười tệ, không, hai tệ cũng được,
thì có thể gọi điện thoại cầu cứu rồi…”
“Ừ, ừ… chúng ta… đúng… gọi điện thoại… về nhà… nhỉ?”.
A Mông vừa xì mũi vừa hỏi tôi.
“Hỏi ngu thế? Chẳng lẽ lại gọi xe cứu thương à?”. Tôi
lườm cô ấy.
“Mình… có.. tiền…”. A Mông nhìn tôi bằng ánh mắt rất
kỳ quái.
“Cái gì?”
“Xem đi!”. A Mông cúi xuống, móc từ trong tất ra hai
trăm tệ. “Mình thấy chỗ đó xa, sợ có chuyện gì… nên đã giấu đi…”
“Mẹ ơi, cậu đúng là thiên tài đấy!”. Tôi lao đến, giật
tờ tiền rồi vỗ vai cô ấy.
“Hu hu hu…”. A Mông lại ngoác mồm ra khóc.
“May quá, thế là về được nhà rồi, hai trăm tệ, đi taxi
đến chỗ Lâm Sở cũng được!”. Tôi không rảnh để dỗ A Mông nữa, vộ vàng chỉnh sửa
lại bộ dạng mình qua kính chiếu hậu, may là nhìn vẫn bình thường, sau đó, tôi
lấy mấy tờ giấy ăn lau khô mặt mũi cho A Mông rồi kéo cô ấy ra ngoài bắt taxi.
“Ai thế?”. Giọng Lâm Sở nghe có vẻ rất khó chịu. Cô ấy
có thói quen trèo lên giường đi ngủ ngay sau khi xong việc.
Lâm Sở vừa mở cửa, A Mông đã lách ngay vào, phi thẳng
lên sô pha.
“Hai đứa cậu vừa đi ăn cướp về hả?”. Lâm Sở tròn xoe
mắt, hỏi chúng tôi.
“Bọn mình bị ăn cướp thì có”. Tôi cũng ngã lăn lên
ghế. Mệt chết đi được! Mãi mới bắt được taxi, lại còn phải mặc cả rõ lâu mới
được đưa về đến đây.
11.
Về tới nhà, thấy Cố Đại Hải đang nằm xem phim trên ghế,
Đu Đu nằm ườn trên cái bụng bia của anh ấy, còn Bội Bội cuộn tròn dưới chân.
“Em về rồi à?”. Anh quay lại nhìn tôi.
“Vâng”. Tôi cúi xuống cởi giày, lẩm bẩm nhắc lại câu
lúc nãy đã cố học thuộc, sau đó tự nhủ: Không sao đâu, ngày mai Lâm Sở sẽ đi
lấy xe của tôi về, chỉ cần mang xăng theo rồi cho vào là được; tôi cũng đã thỏa
thuận với A Mông rồi, tôi bảo nếu cô ấy dám nói ra, lần sau, tôi sẽ bắt cô ấy
phải đi cùng tiếp, đương nhiên là cô ấy phải gật đầu lia lịa.
“Ơ, túi em đâu?”. Cố Đại Hải nhìn quanh.
“Haiz, hôm nay em đen quá, bị trộm rạch mất túi ở Tây
Đơn, đồ bị lấy hết rồi nên em vứt luôn”. Tôi không dám nhìn anh ấy, cố gắng nói
thật tự nhiên.
“Em không sao chứ?”. Cố Đại Hải bật dậy, Đu Đu suýt
thì lăn xuống đất.
“Mèo của em! Anh phải cẩn thận chứ!”. Tôi ôm con mèo
vào lòng để che giấu sự lúng túng. “Em thì bị sao được!”
“Ừ, thế thì tốt, ngày mai anh đưa em đi mua điện thoại
khác”. Cố Đại Hải thở phào nhẹ nhõm. “Đúng rồi, xe anh bị hết xăng, mai cho anh
mượn xe em nhé!”. Anh ấy vừa khoanh chân cắn hạt dưa vừa nhìn tôi.
“Á!”. Tôi giật mình.
“Hụ hụ hụ! Em sao thế?”. Cố Đại Hải quay người lại làm
đống hạt dưa rơi hết xuống đất.
“Em… em cho Lâm Sở mượn xe rồi”. Tôi thấy giọng mình
không còn như lúc bình thường.
“Anh còn tưởng em bị sao nữa, giật cả mình”.
Tranh thủ lúc Cố Đại Hải đi tắm, tôi gọi điện thoại
cho Lâm Sở. “Cậu đừng quên đấy! Càng sớm càng tốt!”.
“Biết rồi, tám giờ sang mai mình đi ngay, được chưa?”.
Lâm Sở ngáp. “Mình thấy các cậu giỏi thật đấy, Lý Triển Bằng vừa tới đón A Mông
đi rồi, cậu ấy lại còn khóc thút tha thút thít nữa, như giả vờ…”
“Điện thoại của ai thế em?”. Y như bóng ma, Cố Đại Hải
tự nhiên xuất hiện sau lưng tôi, tôi chẳng nghe thấy có tiếng động gì cả.
“Lâm Sở”. Giọng tôi lạc đi.
“Ờ, sao em lại giật mình thế?”. Cố Đại Hải cốc đầu tôi
rồi đi vào nhà.
“Anh xem đi, cái váy này được không?”. Tan làm, Cố Đại
Hải đi taxi tới đón tôi, sau đó đưa tôi đi mua điện thoại, túi xách và ví tiền
mới, còn dẫn đến nhà hàng tôi thích ăn nhất nữa chứ. Tôi quên sạch mấy việc đen
đủi vừa rồi, liền nổi hứng đi shopping.
“Nhìn kìa! Nhìn kìa!”. Cố Đại Hải tự nhiên lao đến
trước mặt tôi.
“Nhìn cái gì?”. Tôi vừa mua cái váy này, còn chưa kịp
lấy tiền thừa.
“Anh trai em kìa!”. Cố Đại Hải chỉ tay về phía sau,
tim tôi bỗng giật thót, chẳng lẽ lão ấy dám đưa Cố Tiểu Khê đi mua sắm sao?
“Chỗ nào cơ?”. Tôi nhìn về phía đó, thấy Thẩm Lãng
đang đi đi lại lại trước cửa nhà vệ sinh nữ. “Thẩm Lãng!”. Không thèm nghĩ ngợi
gì, tôi hét to, bất kể anh ấy đưa ai tới, tôi cũng phải cảnh báo trước.
“Tiểu… Tiểu Ngư..”. Mặt Thẩm Lãng tự nhiên trắng bệch,
miệng lắp ba lắp bắp. Quả này xong rồi, 100% người trong kia là Cố Tiểu Kh