t an toàn ra, không quên liếc anh một cái,
anh không có phản ứng. Mở cửa xe, nhìn lại anh một cái, anh vẫn không có phản
ứng
Hồ Nhất Hạ kéo hai chân nặng ngàn cân dịch hai bước,
thật sự nhịn không được, cắn răng quay đầu lại, bước nhanh đi vòng qua cửa xe
bên anh, gõ cửa sổ.
Cửa sổ xe chậm chạp hạ xuống, gương mặt Chiêm Diệc
Dương lù lù bất động.
Trái tim nhỏ của Hồ Nhất Hạ nhảy loạn "thình
thịch" một hồi: "Thật ra thì em tìm anh, là vì Lãnh Tĩnh lo lắng hai
người thân mật. . . . A không, là lo lắng thương thế của Hồ thiết kế sư, bảo em
tới hỏi anh một chút. Không phải là vì Hứa Phương Chu, thật không phải."
Anh lại không có một chút phản ứng!
Anh rốt cuộc là dùng quá nhiều thịt bị độc trực
khuẩn[1'> hay là trời sanh mặt than! Hồ Nhất Hạ thật muốn đem lời này và một
đống nước bọt quăng hết vào trên mặt như pho tượng của anh, cắn răng cắn đến
huyệt Thái Dương đều đau mới đè xuống cơn tức, hất tóc, đổi thành vẻ thỏ trắng.
Hít sâu hai đợt: "Còn có, thật ra thì em có thể,
có lẽ, có chút thích anh."
Một khắc nói ra khỏi miệng, lỗ tai Hồ Nhất Hạ bỗng
dưng hơi điếc, trừ tiếng tim đập hỗn loạn của mình ra, nghe không được tiếng gì
khác, chỉ có thể không hề chớp mắt nhìn anh, mong đợi gì đó, cũng sợ hãi gì đó.
Mặt của anh, vẫn thật bình tĩnh.
Chờ chờ, vẫn chưa đợi đến bất kỳ phản ứng nào của anh,
Hồ Nhất Hạ cảm thấy mắt hơi cay, lỗ mũi hơi xót, vội vàng quay đầu, không để
cho người ta nhìn thấy.
Ủ rũ cúi đầu đi tới cạnh cửa. Mới vừa bấm hết mật mã
mở khóa, còn chưa kịp đẩy cửa ra, đột nhiên, "Rầm" một tiếng ——
Đây rõ ràng là thanh âm đóng cửa xe mạnh mẽ.
Ngay sau đó tiếng bước chân vang lên hết sức nhanh
chóng, đảo mắt sắp đến sau lưng cô, Hồ Nhất Hạ quay đầu lại, chỉ kịp nhìn mặt
anh thoáng qua, trong giây lát, cái tay đặt trên nắm cửa của cô bị anh che lên,
Chiêm Diệc Dương cứ như vậy dẫn dắt cô đẩy cửa ra, một tay kia thuận thế ôm eo
cô vào cửa.
Trong vườn hoa đẹp đẽ, Hồ Nhất Hạ ngược chiều ánh sáng
nhìn anh, chỉ có một đôi mắt như động không đáy của anh vừa đen vừa sáng. Thanh
âm Chiêm Diệc Dương nương theo môi của anh rơi vào trên vành tai mềm mại của
cô: "Khích em cả đêm, rốt cuộc đã cho anh nghe được điều anh muốn nghe
rồi."
o_O! ! !
Một cảm giác bị lừa gạt thật sâu lặng lẽ chạy lên não,
nhưng đây giống như một cơn gió nhẹ, không chỉ không thể dập tắt lửa dục vọng,
ngược lại làm cô càng nóng nảy khó qua, cằm cũng ngửa lên rồi, anh cố tình
không hôn cô, lại thi triển kỹ thuật cởi áo lót thần kỳ.
Hồ Nhất Hạ mềm mại dán anh, trơ mắt nhìn anh duỗi tay
vào cổ áo cô, kháng cự lại không giống kháng cự, hừ nhẹ: "Anh . . . Anh
muốn làm gì?"
Một tay Chiêm Diệc Dương quen thuộc thăm dò vào lưng
quần cô: "Tình."
Làm cái gì? Tình. Làm. . . . Tình. . . .
Hồ Nhất Hạ đột nhiên tỉnh lại, lúc này mới nhớ lại chỗ
này là trước cửa, cửa cũng chưa đóng, nếu có người đúng lúc đi ngang qua nơi
đây. . . . Cô giật mình, vội vàng đá cửa, đè lại tay của anh: "Em, bạn
cùng phòng của em tùy thời sẽ trở về."
Chiêm Diệc Dương nhìn ánh mắt của cô, hồi lâu mới lưu
luyến thu tay lại, áp mặt lên trán cô thở, trong mắt có hai ngọn lửa, vụng trộm
bùng nổ: "Phòng ngủ ở lầu mấy?"
"Hai. . . . Lầu hai
Nhìn lầu hai một cái, Chiêm Diệc Dương đặt đôi tay cô
lên gáy mình: "Ôm chặt anh."
Nói xong liền khom người vòng qua gối cô, nhấc một cái
đã ẵm cô lên.
Làm phụ nữ thật là tốt, lúc này đều không cần đi bộ,
có thể chừa chút thể lực để bị giày vò, Hồ Nhất Hạ vịn bả vai dày rộng của anh,
ý thức đê mê suy nghĩ lung tung, không thể không khen anh hành động nhanh
chóng, đợi cô nhớ lại những lời nói quan trọng, bọn họ đã đi tới hành lang
lầu hai.
"A đợi đã nào...! Khoan!"
"Mang thai tốt hơn." Anh dừng bước lại cúi
đầu muốn hôn, "Phòng nào là phòng em?"
Cô hô nhỏ một tiếng, vội che miệng mình, thuận thế
nhảy xuống ôm anh trong ngực: "Em đến chỗ bạn cùng nhà của em trộm một
cái."
Chiêm Diệc Dương đưa tay, chưa kịp bắt cô trở lại,
trong chớp mắt cô đã chạy đến gian phòng bên kia, dáo dác chuẩn bị mở cửa đi
vào, Chiêm Diệc Dương không biết nên bất đắc dĩ hay là nên bật cười: "Một
không đủ, trộm ba."
Giọng nói hơi có chút khàn khàn buồn bực lắng đọng ở
trong bóng tối, Hồ Nhất Hạ nghe được mặt nóng lên, mềm mại khiển trách một câu
"Ghét. . . ." Thoáng qua liền mang theo một hộp Durex từ phòng ngủ
của nữ QQ khải hoàn trở về.
Nâng đến trước mặt anh giống như hiến vật quý:
"Anh mau xem, còn có màu đen."
"Em có biết hiện tại anh rất muốn làm một việc
hay không."
Nét mặt hưng phấn của Hồ Nhất Hạ khi ngẩng đầu nhìn bộ
mặt âm trầm của anh lập tức dừng, co rụt cổ: "Làm gì? Lại muốn bóp chết. .
. . Ưmh
Cường hôn, cho đến khi cô sắp hít thở không thông mới
thôi, hài lòng vòng hai chân cô lên eo mình, ôm cô vào phòng. . . . . .
—-—-
Ánh mặt trời ấm ấm áp áp , chiếu lên người ngứa một
chút. . . . Đợi chút, ngứa một chút?
Không ngừng nhột, còn ngứa ngứa, nhột nhột, ướt át. .
. . .
"Ưmh. . . . . ." Hồ Nhất Hạ không nhịn được
ưm một tiếng.
"Đã tỉnh rồi hả ?"
Hồ Nhất Hạ liền bị giọng nam