h phải dùng luật pháp để cố định mối quan hệ đó lại, mới thể hiện sự tôn
trọng và trách nhiệm với cô ấy sao? Em thấy người phụ nữ dù có tự tin, phóng
khoáng đến mấy cũng không thoát được suy nghĩ tầm thường đó."
"Chí Hằng
à, chị không biết tại sao em lại có suy nghĩ như vậy. Đối với bản thân chị, danh
phận trong hôn nhân có được chắc chắn không phải là sự ân sủng mà người đàn ông
ban tặng cho phụ nữ. Khi quyết định kết hôn cùng ai, tức là đã đưa ra lời giao
ước với người đó. Chỉ khi hoàn toàn tin tưởng vào đối phương và tương lai giữa
hai người thì người ta mới đưa ra giao ước đó. Đương nhiên, pháp luật cũng không
thể bảo đảm hoàn toàn là lời giao ước trên vĩnh viễn không thay đổi, anh trai em
là một ví dụ rõ ràng đấy thôi. Còn chị dâu em có lẽ là mẫu người phụ nữ truyền
thống, coi trọng hôn nhân, nhưng chị ấy cũng không thể chấp nhận một cuộc hôn
nhân chỉ còn trên danh nghĩa. Cho nên, không thể đánh giá thấp ý thức bản thân
của người phụ nữ và cũng không thể đánh giá quá cao sự hấp dẫn của hôn
nhân."
Hứa Chí Hằng mỉm cười, thừa nhận chị Tư Thanh giờ đây dù trông vẻ
mặt phúc hậu hiền từ, tỏ rõ cuộc sống an nhàn tận Canada, nhưng khi nói lên quan
điểm thì cách suy luận logic của chị không hề kém ngày trước.
"Nếu chị mà
là chị dâu em thì anh trai em chẳng có gan làm cái trò ấy đâu."
"Khi hai
chị còn yêu nhau thì quan hệ hai bên đã căng thẳng rồi, nếu chị lấy anh ấy, chắc
chắn chẳng đến một năm sau, cả hai bên sẽ thương tích đầy mình. Không, không,
chị và anh ấy vẫn là bạn thì thích hợp hơn. Ai cần thiết cho ai, chỉ có người
trong cuộc mới biết rõ. Em xem Mục Thành đấy, bây giờ đã trở thành một người
chồng kiểu mẫu rồi, chăm sóc Tạ Nam từng li từng tí. Là chị ruột của nó mà chị
chẳng tin nổi, trước đây chị cứ coi nó là người quá lý thuyết, quá cứng ngắc chứ
không có tình cảm gì nhiều."
Chí Hằng trở về nhà, không buồn đi ngủ mà
cũng chẳng có tâm tư đâu để giải quyết công việc, anh tiện tay mở tủ lạnh để lấy
chai bia, bỗng anh đứng khựng lại, trong tủ để chật bao nhiêu là thức ăn, có túi
rau gói riêng, sườn đã chặt thành miếng, các loại gia vị đầy đủ. Rõ ràng là Diệp
Tri Thu mua về, chuẩn bị làm cho anh một bữa tối thịnh soạn.
Anh cứ đứng
ngây ra một lúc lâu, nghĩ nguyên nhân nào đã khiến cô ấy vội vàng bỏ đi như
vậy?
Đương nhiên là khi Hứa Chí Hằng đã bình tĩnh trở lại
và nghe cú điện thoại mà Diệp Tri Thu gọi lại giải thích thì anh bỏ ngay suy
nghĩ rằng cô ấy và Tăng Thành có hẹn hò. Anh biết rõ, cô vốn là người thành thật
và thẳng thắn, nhất là trong tình cảm, cô không bao giờ nói dối.
Nhưng
bây giờ, sự ghen tuông của anh không phải là với giọng nói mà anh nghe thấy
trong điện thoại nữa.
Từ khi Diệp Tri Thu nói ý định sẽ bán căn nhà đi,
anh đã căn dặn cô thư ký Lý Tinh đi tìm cho anh căn hộ khác thích hợp hơn. Một
hôm trên đường đi làm về, anh thấy tấm biển ven đường có thông báo khu Tân Giang
Hoa Viên quý hai đang rao bán mấy căn hộ cuối cùng. Anh nghĩ ngợi rồi rẽ sang
hướng đó xem xét, sau đó quyết định sẽ mua luôn một căn. Động lực khiến anh đưa
ra quyết định đó không phải là lời giới thiệu hấp dẫn của cô nhân viên, cũng
không phải là cảnh đẹp của dòng sông mênh mông mà ngày ngày anh vẫn trầm tư ngắm
nghía.
Trên thực tế, anh đâu có hứng thú với việc đầu tư, thứ nhất là vì
bố mẹ và anh trai anh đã đầu tư rất nhiều vào lãnh vực bất động sản, không đến
lượt anh phải tổn hao tâm trí. Thứ hai là, anh nghĩ với tính cách của mình sẽ
khó mà định cư ở thành phố nào, không cần thiết phải vác thêm một gánh nặng về
việc giá nhà, giá đất chỗ này chỗ kia chênh lệch ra sao.
Nhưng những gì
mà Diệp Tri Thu đã bỏ ra cho căn hộ ở Tân Giang Hoa Viên đã làm anh cảm động.
Anh nghĩ nếu cô nhất định bán căn hộ đó để đoạn tuyệt với quá khứ, thì tuy anh
nhận thấy không nhất thiết phải làm như vậy, nhưng ít ra anh sẽ cho cô một niềm
an ủi.
Anh trả tiền và cầm chìa khóa căn hộ một cách thuận lợi, chuẩn bị
đưa Diệp tri Thu đi tham quan, thậm chí, anh còn tưởng tượng cô ấy sẽ mừng vui
như thế nào trước bất ngờ này. Nhưng khi anh lái xe vào Trung tâm Hội nghị của
khu công nghiệp để đón cô trong buổi hội thảo do Tập đoàn Tố Mỹ tổ chức, anh bất
ngờ nhìn thấy trên bậc thang, Diệp Tri Thu đang đứng đối diện nói chuyện cùng
một người đàn ông mặc áo sơ mi trắng dưới ánh chiều tà.
Họ đứng không gần
nhau lắm, đang nghiêm túc nói chuyện, biểu hiện cũng không có gì là thân mật,
nhưng từ thần sắc đến thái độ đều chứng tỏ họ rất hiểu nhau.
Khi Diệp Tri
Thu lên xe, đầu óc cô hoàn toàn mông lung, chính trạng thái này cùng với cảnh
tượng tinh tế ban nãy khiến Hứa Chí Hằng bỏ luôn ý định đưa cô đi xem nhà. Anh
biết rằng, Diệp Tri Thu sẽ không làm anh cụt hứng, khi đến đó cô sẽ tỏ ra rất
vui mừng, nhưng cái kiểu đó sẽ khiến anh chẳng còn vui vẻ gì nữa.
Lần đầu
tiên giữa họ có khúc mắc, tạm biệt nhau không mặn mà.
Anh chỉ có thể tự
nói với mình rằng: anh không thể chấp nhận được người bạn gái không toàn tâm
toàn ý.
Chỉ đến bây giờ anh mới thẳng thắn thừa nhận, anh thực sự đã